Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Quy Tắc Quái Đản: Chúc Mừng Ngày Giỗ Của Gia Đình Tôi (Dịch FULL)

Chương 18: Món quà đẫm máu

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Thấy Giang Ly chần chừ không nhận.

Nụ cười trên mặt người chồng đang dần biến mất.

Vẻ mặt hắn cứng đờ lại.

Giang Ly suy nghĩ một giây rồi nhận lấy chiếc váy.

“Sao lại không chứ chồng? Em vui còn không kịp đây này.”

Giang Ly cầm chiếc váy y tá vừa đẫm máu vừa tả tơi, đứng trước gương toàn thân ướm thử lên người.

“Đẹp lắm, cảm ơn chồng.”

Trong lúc nói, qua tấm gương toàn thân, Giang Ly để ý thấy ở phía sau lưng cô, chếch về một bên, là bà mẹ chồng mặc áo liệm màu đỏ thẫm đang đứng đó.

Bà ta đứng không gần không xa Giang Ly, cách khoảng một cánh tay, chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới.

Bà ta vặn vẹo cổ, rồi nghiêng đầu cười một cái với Giang Ly.

Giang Ly chỉ khẽ liếc qua, sau đó liền tiếp tục giả vờ như không nhìn thấy bà ta.

“Vợ ơi, hôm nay mặc cái này đi làm nhé.”

“Đi thay bộ đồ trên người em ra đi.”

Người chồng chỉ vào bộ quần áo dài tay Giang Ly đang mặc, dặn dò vài câu.

Giang Ly cười nhẹ, đáp một tiếng “Vâng”, rồi quay về phòng ngủ thay đồ.

Phòng ngủ lúc này không còn an toàn nữa.

Nhưng có Hồng Anh trấn giữ, những thứ ma quỷ kia chỉ dám lén lút nhìn vào, không dám bén mảng đến gần.

Giang Ly cầm chiếc váy y tá rách nát này, băn khoăn không biết có nên mặc hay không.

Trong tủ quần áo đang mở trước mặt cô, lại có treo sẵn một bộ nội y tình thú.

Giang Ly liếc nhìn bộ nội y… rồi cạn lời.

Bộ nội y tình thú đó mặc vào cũng như không mặc, gần như chẳng có gì khác biệt.

Vậy thì chiếc váy rách này, thay hay là không thay?

Nếu làm theo ý của người chồng, cởi bỏ bộ đồ đang mặc để thay chiếc váy rách nát này.

Thì đó chẳng khác nào một màn lộ hàng công khai!

Mặc thế này đi làm, lại còn phát sóng trực tiếp toàn quốc, đúng là được dịp bổ mắt cho thiên hạ.

Nhưng nếu từ chối mặc chiếc váy này, lại là làm trái ý muốn của người chồng.

Hắn mà nổi điên lên, giết chết cô cũng là chuyện rất bình thường.

Vậy Giang Ly phải làm sao đây?

Giang Ly đứng tại chỗ, không có thêm hành động nào.

Hồng Anh cũng nhận ra sự do dự của cô.

“Mẹ ơi, không muốn mặc thì thôi ạ. Hắn mà dám ra tay, con đập nát đầu hắn!”

Hồng Anh là một đứa trẻ nóng tính.

Giang Ly cười khổ.

Nếu đây chỉ là một chiếc váy bình thường, không mặc thì thôi, nhưng đây lại là váy y tá, là đồng phục đi làm.

Không mặc đồng phục đi làm, rất có thể sẽ kích hoạt kết cục tử vong ngay lập tức.

Giang Ly đứng yên không động, lặng lẽ suy nghĩ một lúc.

Sau đó, cô làm một hành động khiến người ta phải bất ngờ.

Cô không cởi bộ quần áo dài tay, mà trực tiếp mặc chiếc váy ra ngoài.

Giang Ly nghiêm túc, cẩn thận gấp tay áo và ống quần lên, giấu vào bên trong chiếc váy y tá.

Nhưng những lỗ rách khổng lồ trên váy vẫn để lộ quần áo bên trong.

Hồng Anh lên tiếng nhắc nhở: “Mẹ ơi, mặc như vậy nhìn là biết ngay.”

“Cái váy này nhiều lỗ rách quá, không cởi đồ ra là lộ rõ lắm.”

Hồng Anh khổ não gãi đầu.

Giang Ly nghe vậy, khẽ cười.

Cô hỏi: “Con trai, con có nhớ lúc nãy người đàn ông kia đã nói gì không?”

Hồng Anh gật đầu: “Con nhớ ạ.”

“Lúc đưa váy cho mẹ, hắn nói:

Vợ ơi, đây là váy *mới* anh tặng em, quà mừng em đi làm lại…”

Hồng Anh đột nhiên khựng lại.

Trong một khoảnh khắc, cậu bé như hiểu ra điều gì, bừng tỉnh ngộ!

Người đàn ông nói, đây là một chiếc váy *mới*!

Sau khi bị tha hóa, trong mắt hắn, chiếc váy này không hề rách, mà là hoàn toàn mới.

Vậy nên những vết rách toạc trên váy y tá, hắn hoàn toàn không nhìn thấy!

Chỉ cần Giang Ly giấu kỹ tay áo và ống quần, thì trong mắt người đàn ông, cô hoàn toàn không hề làm trái ý hắn.

Sau khi sửa soạn quần áo xong.

Nhân lúc người chồng không ở bên cạnh giám sát, cô lấy tờ giấy tìm được sáng nay ra, đọc kỹ lại.

【Gia đình ba người - Quy tắc hành lang】

【1. Đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang thường xuyên bị hỏng, đừng hoảng sợ, càng không được la hét lớn tiếng để tránh làm phiền hàng xóm nghỉ ngơi.】

【2. Trong hành lang, cửa thoát hiểm an toàn có màu xanh lá, không có cánh cửa nào màu đỏ.】

【3. Một chuyến thang máy chỉ chở được tối đa một người, xin hãy chú ý không để quá tải.】

【4. Buổi sáng, thang máy chỉ hoạt động ba chuyến, sẽ không có chuyến thứ tư. Nếu cả ba chuyến đều đã đủ người, xin hãy lập tức trở về nhà, không được ra ngoài!】

【5. Trong bóng tối, không được tin vào bất kỳ âm thanh nào.】

【6. Mắt thấy chưa chắc đã là thật.】

【7. Dưới lầu có phòng bảo vệ. Nếu gặp khó khăn trong tòa nhà, có thể nhờ bảo vệ giúp đỡ.】

【8. Trong tòa nhà có kẻ theo dõi, bất kể hắn nói gì, cũng đừng để ý đến hắn.】

Mặt sau tờ giấy, có hai hàng chữ máu viết nguệch ngoạc.

【Chìa khóa là của chồng, cô không được phép mang đi!】

【Xin hãy đến nơi làm việc trước tám giờ, không được đi trễ!!】

“Con trai, có quy tắc nào sai không?” Giang Ly hỏi.

Hồng Anh lắc đầu, “Mẹ ơi, những quy tắc này đều đúng hết ạ.”

Giang Ly gật đầu.

Như vậy cũng tốt, đỡ mất công suy đoán quy tắc sai.

Chỉ là, trong lòng Giang Ly luôn có một cảm giác bất an không rõ nguyên do.

Cụ thể tại sao lại bất an, Giang Ly nhất thời cũng không nói được.

Cô đành gạt cảm giác đó sang một bên, cất kỹ tờ quy tắc, rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Người chồng thấy Giang Ly đã mặc váy vào, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

“Đẹp lắm.” Hắn thật lòng khen ngợi.

Giang Ly cười nhẹ, chào hắn: “Chồng ơi, vậy em đi làm đây.”

Giang Ly đi đến huyền quan để thay giày.

“Không ăn sáng à?” Người chồng lên tiếng hỏi.

Lúc này trên bàn ăn đang có một xửng bánh bao thịt nóng hổi.

Là do hắn làm.

Giang Ly liếc qua, rồi lấy ra nửa gói bánh quy ngón tay mang theo bên người.

Cô cười nói: “Không ăn đâu ạ, em bị đau dạ dày không ăn thịt được, em ăn cái này là được rồi.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6