Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Quy Tắc Quái Đản: Chúc Mừng Ngày Giỗ Của Gia Đình Tôi (Dịch FULL)

Chương 20: Không có chuyến thang máy thứ tư (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
【…Nếu cả ba chuyến đều đã đủ người, xin hãy lập tức trở về nhà, không được ra ngoài!】

Các chuyên gia đang xem livestream đều nín thở.

Ngay khi tất cả đều cho rằng Giang Ly sẽ lập tức quay về nhà—

Giang Ly, cô ấy đã bước vào!

“Chuyện gì vậy! Lẽ nào Giang Ly không nhìn thấy người phụ nữ kia?”

“Trời ơi! Sao Giang Ly lại phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy?”

“Có khi nào góc nhìn của cô ấy khác với chúng ta không…”

“Nhanh! Dùng cơ hội liên lạc, nhắc nhở cô ấy ngay lập tức!”

Các chuyên gia cuống cuồng cả lên.

Nhưng đúng lúc này, cửa thang máy lại “sầm” một tiếng, đóng lại.

Chỉ vỏn vẹn trong ba giây, hoàn toàn không kịp nhắc nhở!

Tim của các chuyên gia tức thì chìm xuống đáy vực…

Ba giây sau, thông báo tử vong như dự kiến đã không đến.

Ngược lại, trong phòng livestream, xuất hiện hình ảnh bên trong thang máy.

Giang Ly… cô ấy vẫn sống?

Cô ấy không hề hấn gì cả??

Trong phòng livestream.

Giang Ly bình an vô sự đứng bên cạnh người phụ nữ kia.

Sau khi bước vào, Giang Ly nhếch môi cười lạnh.

Cô nghĩ đến quy tắc gây nhiễu kia:

【Nếu cả ba chuyến đều đã đủ người, thì lập tức trở về nhà, không được ra ngoài!】

Nhưng mà, cái thang máy này, rốt cuộc là đủ người ở chỗ nào?

Trước khi cô bước vào, chẳng phải là không có một “người” nào hay sao?

Giang Ly nhìn xuống tà váy của người phụ nữ trong thang máy.

Bên dưới tà váy màu đỏ thẫm, hoàn toàn không có chân…

Bên trong thang máy chật hẹp.

Giang Ly và “thứ đó” đứng sóng vai nhau.

Qua tấm gương toàn thân bên vách thang máy, cô liếc thấy một góc phía sau còn vương vệt máu tươi.

Trong không khí phảng phất mùi máu tanh tưởi đến khó chịu.

Giang Ly khẽ nhíu mày, cố nén cảm giác buồn nôn đang cuộn lên trong dạ dày.

Cô đưa tay, nhấn nút thang máy tầng “1”.

Mạch điện của thang máy dường như không ổn định cho lắm.

Cô vừa chạm tay vào nút, đèn đóm trong thang máy đã “rè rè” chớp giật hai lần.

Dưới ánh sáng chập chờn, người “phụ nữ” đứng cạnh Giang Ly bỗng biến mất trong nháy mắt.

Cùng lúc đó.

Một giọng nói điện tử vang lên bên tai Giang Ly.

“Tầng hiện tại, tầng… bốn.”

“Thang máy đang đi xuống, xin chú ý—”

“Thang máy đang đi xuống, xin chú ý!!”

Giọng nói càng về sau càng như nghiến răng nghiến lợi.

Dứt lời, bóng đèn trắng trong thang máy lại “phụt phụt” nháy thêm hai lần rồi trở lại bình thường.

Không gian bên trong lại sáng trưng như cũ.

Giang Ly đứng trước bảng điều khiển.

Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình điện tử trong thang máy.

Con số trên đó từ từ nhảy từ “4” sang “3”.

Giang Ly thản nhiên thu lại ánh mắt.

Không hiểu sao, đứng trong thang máy này, cô luôn cảm thấy sau gáy mình lạnh gáy.

Như thể có thứ gì đó không sạch sẽ đang ở gần.

Giang Ly nghĩ một lát, rồi lấy chiếc đồng hồ quả quýt trong túi ra mở nắp.

Nhờ mặt gương trên nắp đồng hồ, Giang Ly đã nhìn rõ cảnh tượng phía sau.

Da đầu cô tức khắc tê dại!

Người phụ nữ đã biến mất ban nãy đang đứng ngay sau lưng cô, dí sát mũi vào cổ cô mà hít lấy hít để.

Cảm giác ấy, giống như đang chuẩn bị thưởng thức một món mỹ vị thượng hạng.

Cảm nhận được ánh mắt của Giang Ly, “thứ đó” ngẩng đầu lên.

Giang Ly đã nhìn rõ mặt ả.

Gò má hóp lại, hốc mắt trũng sâu.

Làn da xám ngoét như tử thi, nứt nẻ thành từng đường ngang dọc như mảnh đất khô cằn.

Đặc biệt, khóe miệng ả ta còn vương vết máu tươi tanh mùi rỉ sét.

Trông như thể vừa mới đánh chén một bữa no nê.

Phát hiện Giang Ly đang nhìn mình, đôi mắt người “phụ nữ” đột nhiên sáng lên.

Ả ta kích động chộp lấy cánh tay Giang Ly: “Cô… có thể thấy tôi sao?”

Giọng ả khàn đặc, thanh quản như bị dao cứa qua.

Giang Ly giơ tay hất ả ra, lách người sang một bên.

“Tôi không tìm thấy nhà mình, đưa tôi về nhà!”

Người phụ nữ đó dùng giọng ra lệnh.

Giang Ly không định để tâm.

“Đưa tôi về nhà! Đưa tôi về nhà!”

Ả ta lượn lờ qua lại hai bên Giang Ly.

Giọng nói âm u tử khí, bám riết lấy cô không buông.

“Về nhà… về nhà! Mau đưa tôi về nhà!!”

Ả ta tỏ ra vô cùng nôn nóng.

Khóe mắt Giang Ly liếc thấy tấm gương trên vách thang máy.

Làn da khô khốc trên mặt ả đang bong ra từng mảng như vôi tường.

Giang Ly lùi sang bên một bước, làm như không nghe thấy lời yêu cầu của thứ đó.

Sau một hồi quấy nhiễu.

Tiếng thông báo của thang máy vang lên đúng lúc—

“Đã đến tầng một.”

“Đã đến tầng một!”

“Cửa thang máy đang mở, xin chú ý an… toàn!”

Lần thông báo này rất khác với lần trước.

Lần này, giọng nói ấy đang cố nén cười.

Cảm giác nín cười gượng gạo đó khiến Giang Ly thấy khó chịu.

“Ting—”

Cửa thang máy mở ra, ánh đèn rọi sáng một con đường cho Giang Ly.

Người phụ nữ mặt trắng bệch ôm lấy cánh tay cô, hạ giọng nài nỉ:

“Xin cô đấy, đưa tôi về nhà đi, tôi không tìm được đường về.”

Giang Ly gỡ tay ả ra, nhấc chân bước ra ngoài.

Cô vừa mới nhấc chân lên, giọng nói trong loa thông báo đã không kìm được mà bật ra một tiếng cười khẽ.

Chỉ là một âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn bị Giang Ly bắt được.

Chuyện gì vậy?

Giang Ly sững người nửa giây.

Cô nhìn lên màn hình điện tử, trên đó ghi rõ con số “1”.

Chỉ có điều, số “1” đó trông rất kỳ lạ, xiêu vẹo méo mó, như thể được bôi lên bằng máu.

Lần này, Giang Ly thử nhích nửa bước về phía cửa thang máy.

Tiếng cười khẽ kia lại xuất hiện.

Không đúng.

Liên tưởng đến vết máu trên khóe miệng người phụ nữ và vũng máu ở góc thang máy.

Giác quan thứ sáu mách bảo Giang Ly rằng, nếu bước ra khỏi đây, vũng máu kia có lẽ chính là kết cục của cô.

Giang Ly rụt chân lại.

Cảm giác bất an trong lòng ngày một dâng cao.

Giang Ly quay đầu nhìn người phụ nữ kia, những vết nứt trên mặt ả đã biến mất.

Ả đàn bà áo đỏ dường như thấy được hy vọng, gương mặt tức khắc tươi như hoa.

“Cô muốn giúp tôi đúng không? Giúp tôi về nhà đi!”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6