Trải qua trận chiến vừa rồi, đám người La Phụng Thiên cũng đã không quá coi trọng chính mình.
Nhìn thấy bọn họ phản ứng như vậy, lão hơi kinh ngạc, nhưng không nghĩ nhiều, chỉ cho là bọn họ không có lòng tin, mà lòng tin chỉ miễn cưỡng chứ không thể bắt buộc được.
- Hả?
Người trung niên bên cạnh vẻ mặt khẽ động, quay đầu nhìn bốn phía:
- Tại sao nơi này lại có Long khí nặng như vậy? Phía trước mặt này...
Trên mặt đất còn lưu lại mấy chỗ bị nứt vỡ, là bị hai đầu Long Thú chà đạp đấy, vết rách rất mới, giống như vừa tạo thành.
Mọi người đều sắc mặt khó coi nhìn về phía La Phụng Thiên.
La Phụng Thiên nghĩ đến cậu thiếu niên kia vừa rời đi không lâu, đôi mắt có chút u ám, cũng không giấu diếm, sự tình một năm một mười toàn bộ khai báo với người đàn ông trung niên.
Nghe cậu kể xong, người trung niên, lão già, cùng cô thiếu nữ bên cạnh đang cảm thấy nhàm chán nhìn chung quanh đều kinh ngạc.
- Luyện Ngục...Chúc Long Thú?
Phản ứng của thiếu nữ cường liệt nhất, cô ta nhịn không được kêu lên:
- Mấy ngươi không nhìn lầm chứ?
Lão già và người đàn ông trung niên cũng khiếp sợ nhìn La Phụng Thiên.
Đối với con Long Thú đỉnh cấp này, bọn họ đã sớm nghe như sấm bên tai, trong khu căn cứ Long Giang này lại có một con Luyện Ngục Chúc Long Thú?
La Phụng Thiên nhìn thiếu nữ một chút, không nói gì.
Trầm mặc chính là câu trả lời của cậu.
Người trung niên cùng lão già liếc nhau, đều nhìn ra sự kinh hãi trong mắt đối phương, bọn họ biết La Phụng Thiên không có khả năng nhìn lầm, nếu như cậu ta nhìn sai rồi thì ở đây còn có bảy người khác không có khả năng tất cả mọi người đều nhìn lầm.
Người đàn ông trung niên dần dần nhíu mày lại, quay sang La Phụng Thiên nói:
- Người này tên là gì?
Với mạng lưới tin tức của anh ta, nếu như xuất hiện một thiên tài nắm giữ Luyện Ngục Chúc Long Thú, anh ta không thể nào không biết đến một chút tin tức gì.
Người này tên là gì?
La Phụng Thiên đang cúi đầu trầm mặc chợt nao nao.
Bảy người khác cũng sửng sốt, hai mặt nhìn nhau.
Lúc này bọn họ mới nhớ tới, hình như mình còn chưa có hỏi qua tên của đối phương.
Bọn họ bị đối phương đánh bại, kết quả ngay cả tên của đối phương cũng không biết...
Da mặt đám người đều là co quắp một cái, sắc mặt càng khó coi.
Người đàn ông trung niên thấy nét mặt của bọn họ liền hiểu được, ngẩn người ra, sắc mặt cũng có chút khó coi, dù sao đám học viên này đại đa số đều là anh ta dạy nên đấy, cũng là học viên đại biểu cho học viện bọn họ tới đây tham gia giao lưu sủng thú.
Bây giờ bị người ta đánh trước cổng, ngay cả tên cũng không báo ra, thực sự quá khó coi!
Nụ cười trên mặt lão già đã không thấy đâu, lão ngẩng đầu nhìn cửa sân to lớn trước mặt, ánh mắt rơi vào pho tượng Tử Linh Thần Phượng, trầm mặc một chút, nói:
- Đã tới rồi, trước hết vào xem một chút đi, thuận tiện nhận biết vị thiếu niên không ai bì nổi này đến tột cùng là người thế nào!
Đám người gặp lão tức giận, lập tức im miệng không nói.
...
- Hồ đầy nước mưa cũng ngừng...
Cưỡi xe đạp, Tô Bình vừa hát vừa xuyên qua con đường nhỏ trong học viện.
Chiến đấu ở trước cổng học viện trước đó với cậu cũng chỉ như một khúc nhạc dạo ngắn không có ý nghĩa mà thôi, không ảnh hưởng tới tâm tình chút nào.
Rất nhanh, Tô Bình lái xe tới phòng giáo vụ.
Cậu khóa kỹ xe xong liền đi lên lầu, nhìn thấy Đổng Minh Tùng ngồi trong phòng làm việc pha trà.
- Hôm nay giảng bài ở trận quán nào?
Tô Bình vừa vào cửa đã hỏi.
Nhìn thấy Tô Bình đi vào, Đổng Minh Tùng hơi sững sờ, nhưng rất nhanh liền kịp phản ứng, hôm nay là thời gian giảng bài của Tô Bình, cậu ta tới cũng là bình thường.
Ông ta tự tay mời Tô Bình ngồi xuống, nói:
- Vẫn là trận quán lần trước, cậu đã soạn bài tốt rồi chứ?
- Soạn bài?
Tô Bình hơi sửa sang lại suy nghĩ trong đầu, gật đầu nói:
- Chuẩn bị tốt.
Thấy Tô Bình nói như vậy, Đổng Minh Tùng cũng yên tâm, cười nói:
- Lần trước thấy biểu hiện của cậu, căn bản không cần tôi cùng giảng viên Lạc áp trận giúp, lần này vừa vặn tôi có khách muốn tiếp đãi, sẽ không đi xem cậu.
- Ừm.
Tô Bình gật đầu, cậu vốn không cần người khác áp trận, tránh khỏi chậm trễ thời gian của người khác.
Đổng Minh Tùng chợt nghĩ đến vị khách mình muốn tiếp đãi hôm nay, trong lòng hơi động, nói với Tô Bình:
- Cậu cũng biết đấy, cũng sắp đến kỳ nghỉ đông rồi nên hai ngày trước tôi đã liên hệ với lão hiệu trưởng, mời người của học viện Kiếm Lam đến, chuẩn bị tổ chức một trận giao lưu đấu sủng giữa các học viện, cậu có hứng thú thì đi qua xem?
- Hội giao lưu đấu sủng?
Tô Bình sững sờ, không nghĩ tới vị khách mà ông ta muốn chờ đợi chính là đám người bị mình thu thập ở trước cổng.
Sắc mặt của cậu có chút quái dị, lắc đầu:
- Không hứng thú, ông cũng biết tôi bề bộn nhiều việc.
Cậu thật sự là có không hứng thú, trận đấu sủng giữa các học viên đối với cậu chỉ như trò đùa.
Đổng Minh Tùng không nghĩ tới cậu lại từ chối, ngay cả cân nhắc cũng không, không khỏi cười khổ, nói:
- Tôi biết cậu bận rộn, nhưng không thể lúc nào cũng ở trong cửa hàng, cậu có thiên phú chiến đấu tốt như vậy, nếu cứ ru rú trong cửa hàng sẽ gỉ sét đấy.
- Tôi cũng không phải sắt vụn, làm sao lại rỉ sét, ta là đang bảo dưỡng đây.
Tô Bình nói ra.
Đổng Minh Tùng yên lặng không nói.
Tô Bình nhìn thời gian sắp đến rồi, không trì hoãn nữa, đứng lên nói:
- Vậy tôi đi trước, tạm biệt.
Nhìn Tô Bình tiện tay đóng cửa phòng lại, Đổng Minh Tùng khẽ cười khổ, ông ta đã triệt để không có cách nào với Tô Bình, chỉ là hơi tiếc nuối.
...
Sau khi rời khỏi phòng giáo vụ, Tô Bình lái xe tới trận quán giảng bài.
Còn chưa tới trận quán thì đã nghe được tiếng nói chuyện sôi nổi, xa xa ngẩng đầu nhìn lại, trận quán bên kia đã tụ tập không ít người, muốn đi vào từ cửa chính hiển nhiên là rất khó, nói không chừng còn gây ra oanh động, tạo thành cảnh giẫm đạp lên nhau.
Mặc dù đều là Chiến Sủng Sư, bị giẫm lên sẽ không chết, nhưng giẫm lên, đả thương người ta cũng không tốt lắm.
Tô Bình đành phải quay đầu, từ cửa bên hông khác tiến vào.
Có giảng viên bên cửa nhận biết Tô Bình, khi nhìn thấy cậu tới lập tức chủ động đi lên chào hỏi, trên mặt lộ vẻ mỉm cười, nhưng trong đôi mắt lại khó nén sự tia ngạc nhiên.
Giảng viên còn trẻ như vậy, nếu không phải nhìn thấy tận mắt thì thực sự khó mà tưởng tượng được.
- Giảng viên Tô, mời đi bên này.
Người kia lập tức dẫn đường cho Tô Bình, vô cùng khách khí.
Tô Bình đi theo đối phương đi ra phía sau đài giảng, từ trong rèm chắn nhìn ra, bên ngoài đã ngồi đầy học viên, không khí rất náo nhiệt.
Dù sao đây là khóa dạy thứ hai của Tô Bình, vẫn còn có cảm giác rất mới mẻ.
Hơn nữa lần trước cậu triệu hồi Luyện Ngục Chúc Long Thú ra cũng hấp dẫn rất nhiều học viên lần trước không tới, lần này lại đến xếp hàng từ sớm, mục đích chính là để nhìn thấy hình dáng của Luyện Ngục Chúc Long Thú ra sao.
Rất nhanh, đã đến giờ giảng bài.
Cửa trận quán cũng đã được phong tỏa, rất nhiều học viên bị ngăn ở bên ngoài trận quán, trong đó cũng không thiếu một số học viên cấp cao đến đây dự thính.
Tô Bình đi lên bục giảng.
Hô!
Toàn trường reo hò, tiếng vỗ tay như sấm động.
Tô Bình nhấc nhấc tay, ý bảo yên lặng.
Sau đó, cậu liền bắt đầu tiếp tục giảng thuật những vấn đề liên quan Vong Linh sủng, lần này là phân tích nhằm vào một số Vong Linh sủng cấp thấp phổ biến, giảng thuật nên đánh với nó như thế nào, ứng dụng ra sao, cùng với một số kỹ xảo bồi dưỡng nhỏ.
Đây là tin tức cực kỳ quý giá đối với những người sử dụng sủng thú hệ Vong Linh.
Một khóa dạy, kỳ thật thứ có thể nghe được và học được thì rất ít, có thể biết đến một hai cái bí quyết thực dụng nhỏ cũng là gặt hái rất lớn, mà Tô Bình đại đa số nội dung giảng thuật đều là tương đối ít thấy, đại bộ phận đều không có trên sách học.
Nhưng mà trên quảng trường ngồi đầy 10 ngàn học viên, cũng không có bao nhiêu người bồi dưỡng Vong Linh sủng, không ít trong đó là bị danh khí của Tô Bình hấp dẫn mà tới, cũng có người bị Luyện Ngục Chúc Long Thú hấp dẫn đến.
Đối với bài giảng của Tô Bình, bọn họ không quá quan tâm, sau khi trôi qua nửa giờ, một nam sinh nhấc tay.
Tô Bình thấy có người đặt câu hỏi, vừa lúc cũng giảng đến chỗ có thể dừng lại, liền ra hiệu cho đối phương.
- Giảng viên Tô, nghe nói thầy có Luyện Ngục Chúc Long Thú, có thể cho chúng ta nhìn xem sao?
Nam sinh này vừa đứng lên, lập tức nói ra.
Lời này vừa nói ra đã có rất nhiều học viên khác đồng ý, lần trước bọn họ không có thấy tận mắt, chỉ nghe bạn học đồn, trong lòng bán tín bán nghi (nửa tin nửa ngờ).
Tô Bình sững sờ, lúc trước cũng có người gơ tay, nhưng đều hỏi vấn đề liên quan đến Vong Linh sủng, không nghĩ tới chủ đề bây giờ bỗng nhiên đổi thành Luyện Ngục Chúc Long Thú, cậu nhíu nhíu mày, nói:
- Vậy cậu nói cho tôi biết, cho cậu xem xong, thì cậu có thể có thu hoạch được gì?
Nam sinh này sửng sốt, cũng không nghĩ tới Tô Bình lại hỏi như vậy, trong lúc nhất thời cậu ta thật đúng là không có cách nào trả lời.
Thu hoạch được cái gì?
Đương nhiên là biết hư thực, phân rõ thật giả, thuận tiện mở rộng tầm mắt a!
Nhưng mà hiển nhiên lời này không thể nói thẳng ra.
Nhìn thấy nam sinh kia sửng sốt, Tô Bình khẽ lắc đầu, ra hiệu cậu ta ngồi xuống, nói:
- Nếu có bạn học tới đây chỉ là vì nhìn thấy Luyện Ngục Chúc Long Thú một lần, tôi đề nghị nhìn hình ảnh trên mạng là được, để vị trí nghe giảng cho những bạn học cần, khóa của tôi chỉ nói về Vong Linh sủng, cám ơn.
Không ít học viên trong lòng mang mục đích giống như nam sinh này, lập tức kinh ngạc.
Không nghĩ tới vị tân nhiệm giảng viên cấp cao này, tính tình lại bạo như thế.
Nam sinh kia vừa ngồi xuống, sắc mặt cũng có chút xấu hổ, cảm nhận được ánh mắt chung quanh nhìn qua, khuôn mặt đỏ lên, vừa thẹn vừa giận, rất nhanh tức giận cùng phẫn nộ đều đổ lên đầu Tô Bình, cũng không tiếp tục nghe Tô Bình giảng nữa.
Rất nhanh, nửa giờ trôi qua.
Tô Bình giảng bài xong liền phất tay rời đi.
Sau khi Tô Bình rời đi, không ít học viên không thể thấy được chân dung của Luyện Ngục Chúc Long Thú đều rất tức giận, khó chịu, có người ác ngôn ác ngữ, nói bài giảng của cậu đều là giả, Tô Bình cũng chỉ có hư danh mà thôi, nói kiến thức liên quan đến Vong Linh sủng của cậu căn bản là nói bậy.
Còn có người nói, Tô Bình sở dĩ truyền thụ tri thức liên quan đến Vong Linh sủng là bởi vì Vong Linh sủng ít được lưu ý, nếu như nói sai thì cũng không có người nào biết.
Chương 143: Ra Mặt
Tô Lăng Nguyệt cũng tới nghe giảng bài, mặc dù cô không có tu luyện Vong Linh sủng, nhưng vẫn không tự chủ được lại tới.
Đối với việc không thấy được Luyện Ngục Chúc Long Thú, cô cũng có chút thất vọng cùng tiếc nuối, bây giờ nghe được đám bạn học chung quanh nghị luận không tốt về Tô Bình, lông mày cô dựng lên, có chút tức giận, khiển trách quát mắng:
- Mấy người nói hươu nói vượn gì đó, người ta có Long sủng hay không thì có quan hệ gì với mấy người? Coi như người ta không có cũng mạnh hơn mấy người, ở chỗ này lảm nhảm cái gì!
Mấy bạn học kinh ngạc lẫn không vui khi nghe có người nói như vậy, nhưng khi nhìn thấy người nói chuyện là Tô Lăng Nguyệt, lập tức trở nên hậm hực.
Đối với học viên năm nhất mà nói thì Tô Lăng Nguyệt tương đương với là Diệp Hạo năm thứ ba, là bá chủ!
Chẳng qua, mặc dù biết Tô Lăng Nguyệt rất mạnh, bọn họ không phải là đối thủ, nhưng bị quát tháo như thế, da mặt cũng không nhịn được, có một nữ sinh cau mày nói:
- Tụi này muốn nói gì mà chẳng được, chẳng lẽ cậu còn không cho tôi nói sao?
- Không phải không cho cậu nói, mà là cậu không có tư cách nói!
Tô Lăng Nguyệt lạnh lùng nhìn nữ sinh kia.
Nữ sinh kia bị khí thế của Tô Lăng Nguyệt chấn nhiếp, sắc mặt biến đổi, cắn răng nói:
- Tô Lăng Nguyệt, đừng tưởng rằng cậu là quán quân năm nhất là có thể muốn làm gì thì làm!
- Muốn làm gì thì làm? Bằng cậu mà cũng xứng nói lời này sao, nếu để cho tôi nghe được mấy người còn nói huyên thuyên, tôi sẽ cho cậu đi nằm phòng y tế!
Giọng nói lạnh như băng của Tô Lăng Nguyệt truyền đến.
- Được rồi được rồi, đi thôi.
- Đừng trêu chọc cậu ta.
Những bạn học khác thấy thế cũng không dám nhiều lời, lôi kéo nữ sinh kia rời đi.
Tô Lăng Nguyệt nhìn bóng lưng họ rời đi, thu hồi ánh mắt, sắc mặt vẫn có chút không dễ nhìn, trong lòng rất giận.
Nhưng rất nhanh, cô tỉnh táo lại, có chút sửng sốt.
Người ta đang nói tên đáng giận kia, sao mình lại tức giận như vậy?
Nghĩ đến điểm này, trong lòng cô càng tức.
Đáng giận đáng giận!
...
Một bên khác, trong phòng giáo vụ.
Sau khi Tô Bình rời đi không bao lâu, La Phụng Thiên cùng với các học viên đi theo lão già, người đàn ông trung niên cùng thiếu nữ trẻ tuổi đi tới văn phòng Đổng Minh Tùng.
Nhìn thấy có khách đến, Đổng Minh Tùng lập tức mỉm cười nghênh đón, mời lão già ngồi xuống ghế sô pha, rót cho lão ta một chén nước trà đã pha từ sớm, cười nói:
- Đã tới thì sao không bắn tiếng cho tôi một cái, để tôi tự mình đến cửa tiếp học viện mấy người a.
Chu Vân Thiện ngồi xuống, cười ha ha, nói:
- Việc gì phải khách khí như vậy, chúng ta cũng không phải không biết đường.
Đổng Minh Tùng cười cười, lại hàn huyên vài câu.
Chu Vân Thiện quan sát vẻ mặt đối phương, hoàn toàn không thấy khác thường, cũng không biết lão hồ ly này là giả vờ, hay là thật không biết chuyện xảy ra ở cổng học viện.
Trong lòng lão ngẫm lại, cảm thấy hơn phân nửa là còn chưa biết được, dù sao việc này vừa phát sinh lúc trước thì bọn họ đã đến rồi, cậu thiếu niên gây chuyện kia, hơn phân nửa đã đi học rồi, tự nhiên không có khả năng chủ động nói chuyện này cho Đổng Minh Tùng.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt lão ta hòa hoãn hơn rất nhiều, quay sang Đổng Minh Tùng có thâm ý khác mà nói:
- Lão Đổng, ông giấu giếm thật sâu nha!
Đổng Minh Tùng sững sờ, cười nói:
- Giấu diếm cái gì chứ, hai ta còn không rõ đối phương có mấy chiêu bài sao?
Chu Vân Thiện xì một tiếng khinh miệt, khẽ cười nói:
- Đừng cho là tôi không biết ông đang ẩn giấu bí mật gì.
- Bí mật?
Đổng Minh Tùng sững sờ, lập tức sắc mặt hơi biến hóa, ông ta nâng chung trà lên uống một ngụm, cảm giác miệng lưỡi hơi khô khô, nói:
- Tôi thì có thể có bí mật gì?
- Còn chối.
Chu Vân Thiện cười lạnh,
- Nhóm học viên của tôi cũng đã gặp được, ngay ở cổng học viện mấy người.
- Cổng học viện?
Đổng Minh Tùng quá sợ hãi, chén trà trong tay cũng hơi lắc lư một cái:
- Người kia tới rồi?
- Người kia?
Chu Vân Thiện sững sờ, cảm thấy hơi kỳ quái,
- Cậu ta tới đây không phải rất bình thường sao? Không đến nơi này thì đến chỗ nào?
Đổng Minh Tùng trừng mắt.
Bình thường cái đầu ngươi!
Người kia sao có thể tùy tiện đến học viện được, nếu như để cho người ta biết...
Nhìn thấy phản ứng của Đống Minh Tùng, Chu Vân Thiện đột nhiên cảm giác được có chỗ nào đó không đúng, lão ta nhíu mày, cũng lười vòng vèo, nói:
- Tôi hỏi ông, cậu ta tên gọi là gì, hiện tại học lớp mấy?
- Bà ấy gọi là Diệp Hồng...
Đổng Minh Tùng mới nói được một nửa, lập tức sửng sốt, học lớp mấy?
Ông ta đột nhiên kịp phản ứng, sắc mặt hơi đỏ lên, ho nhẹ một tiếng, lạnh nhạt nói:
- Ông nói cái gì, tôi nghe không hiểu nha.
- Lão hồ ly, đã lỡ miệng còn chối!
Chu Vân Thiện giận dữ, vỗ bàn nói:
- Gọi Diệp Hồng đúng không, để cho cậu ta chờ, đánh học viên của tôi, thế mà còn đi thẳng một mạch, lẽ nào lại đơn giản như vậy, đây là đạo đãi khách của học viện Phượng Sơn mấy người sao!
Đổng Minh Tùng đã biết xảy ra hiểu lầm gì đó, nhưng đối với việc mà Chu Vân Thiện nói tới, ông ta cũng có chút hiếu kỳ, hỏi:
- Cái gì mà đánh học viên của ông, đi thẳng một mạch?
Đồng thời ông ta cũng ngẩng đầu lên nhìn mấy học viên đang đứng thành một hàng trong phòng.
Những học viên này cùng người trung niên kia, với thiếu nữ, vẫn còn đứng trong phòng khách.
Đổng Minh Tùng nhìn qua, phát hiện không có người bị thương nha.
Chu Vân Thiện hừ lạnh một tiếng, dựa lưng vào ghế sô pha, ngửa ra sau:
- Phụng thiên, nói cho Đổng hiệu trưởng biết một chút.
La Phụng Thiên vốn không nguyện nhắc lại chuyện đấy, nhưng thấy Chu Vân Thiện mở miệng, trong lòng thầm than một tiếng, đành phải thuật lại chuyện không có mặt mũi này.
Nghe La Phụng Thiên nói xong, Đổng Minh Tùng sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Ông nói là...Luyện Ngục Chúc Long Thú?
- A, còn chối.
Chu Vân Thiện cười lạnh.
La Phụng Thiên thành thành thật thật gật đầu.
Vẻ mặt Đổng Minh Tùng hơi biến hóa, có chút cổ quái.
Lại là tiểu tử thúi kia?
Nghĩ đến bộ dáng đối phương giống như không có chuyện gì rời khỏi văn phòng mình, khóe miệng ông ta khẽ động một cái.
Ông ta thật vất vả mới mời được học viên người ta tới giao lưu đấu sủng, vậy mà bị Tô Bình trấn áp ở cổng học viện.
- Chuyện này...
Nhìn thấy bộ dáng tràn đầy nộ khí của Chu Vân Thiện, Đổng Minh Tùng cũng có chút xấu hổ, ông ta biết thực lực của Tô Bình, ngay cả Ma Hài Thú cấp 8 cũng có thể chém giết, đánh bại mấy học viên này thì tính là cái gì?
Chỉ là để cho ông ta mừng rỡ không thôi, nghe La Phụng Thiên miêu tả, Luyện Ngục Chúc Long Thú của Tô Bình vậy mà đã trưởng thành?
Lần trước không phải còn là ấu sinh kỳ sao?
Quả nhiên, phía sau Tô Bình có một vị Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp, quá mạnh mẽ đi!
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã từ ấu sinh kỳ đến trưởng thành kỳ, thật sự là quá nhanh đi, coi như Bồi Dưỡng Đại Sư đỉnh cấp cũng rất khó làm được, trừ phi là cưỡng ép thôi hóa.
Nhưng cưỡng ép thôi hóa, trong thời gian ngắn tất nhiên có thể tăng cường chiến lực sủng thú, nhưng đối với lâu dài thì lại là có nhiều tai hại hơn lợi ích.
Ông ta vừa đau lòng lại tò mò.
Tô Bình vội vã thôi hóa Luyện Ngục Chúc Long Thú như vậy để làm gì?
Chẳng phải cậu ta đã nói mình sẽ không tham gia giải đấu Sủng Sư tinh anh sắp tới sao, lẽ nào cậu ta đã vụng trộm báo danh tham gia?
Nghĩ tới đây, tâm tình của ông ta càng thêm thoải mái.
Chu Vân Thiện cùng bọn người La Phụng Thiên nhìn chằm chằm vào Đổng Minh Tùng, hi vọng từ trong miệng ông ta biết được tin tức của người này, nhưng mà để bọn họ mê mang là Đổng Minh Tùng nghe La Phụng Thiên kể xong, biểu lộ trên mặt thay đổi liên tục, khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì lộ ra vẻ đau lòng, khi thì mặt mày hớn hở, biểu tình biến hóa muôn màu muôn vẻ làm bọn họ cảm thấy khó hiểu.
- Ông đang nghĩ cái gì?
Chu Vân Thiện tức giận nói, sợ lão hồ ly này lại có ý đồ xấu.
Đổng Minh Tùng lấy lại tinh thần, ý thức được mình thất lễ, vội vàng nói:
- Thật có lỗi thật có lỗi, vừa rồi tôi nghĩ đến chút việc, hơi nhập tâm, khụ, kẻ mà mấy người nói tới, tôi đại khái biết là ai rồi, cậu ta không gọi là Diệp Hồng, ân, đây là trọng điểm, cậu ta không phải Diệp Hồng!
- Ừm?
Chu Vân Thiện nhíu mày.
Đổng Minh Tùng cười nói:
- Cậu ta tên là Tô Bình, kỳ thật cậu ta không thuộc học viện chúng tôi, nghiêm chỉnh mà nói, cậu ta không phải học viên của học viện chúng tôi mà là giảng viên cấp cao được chúng tôi đặc biệt mời tới, theo tôi được biết, cậu ta cũng có một con Luyện Ngục Chúc Long Thú, cho nên kẻ trong miệng mấy người nói tới hơn phân nửa chính là cậu ta.
- Tô Bình?
Chu Vân Thiện cùng bọn người La Phụng Thiên ngẩn ra, đều yên lặng nhớ kỹ danh tự (tên) này, đã sớm thay thế Diệp Hồng ban đầu rồi.
- Tô Bình?
Ánh mắt La Phụng Thiên có chút chớp động, trong lòng yên lặng khắc cái tên này xuống.
- Phó hiệu trưởng Đổng, ông nói cậu ta là giảng viên?
Lúc này, người đàn ông trung niên đứng phía sau Chu Vân Thiện, sắc mặt âm trầm, hỏi Đổng Minh Tùng.
Đổng Minh Tùng sững sờ, nhìn về phía đối phương,
- Vị này là Phí chủ nhiệm Phí Ngạn Bác đi, nghe đại danh đã lâu rồi, xin chào.
Phí Ngạn Bác cũng khách khí một câu, nhưng lập tức nghiêm túc hỏi:
- Phó hiệu trưởng Đổng, ông vừa nói người nọ là giảng viên đúng không?
- Ừm.
Đổng Minh Tùng gật đầu.
- Nếu như cậu ta là học viên thì thôi, chúng tôi tài nghệ không bằng người, nhưng đã làm giảng viên, vậy mà còn đi khi dễ học viên, việc này quá không tử tế đi!
Phí Ngạn Bác trầm giọng nói.
Vẻ mặt Đổng Minh Tùng hơi động, lập tức biết ý nghĩ của đối phương, vội vàng nói:
- Phí chủ nhiệm, đây không phải là hiểu lầm sao, lại nói, cũng là học viên mấy người ra tay cản đường cậu ta trước, là mấy người mạo phạm trước mà?
Sắc mặt Phí Ngạn Bác khó coi, đạo lý xác thực như thế, nhưng coi như bọn họ ngăn lại Tô Bình thì Tô Bình ra tay cũng quá hung ác rồi, chẳng những gây chuyện với Đới Viêm, còn đánh trọng thương Khủng Trảo Kim Tông Hùng của Hùng Lỗi, về sau làm sao có thể tham gia giao lưu?
Chu Vân Thiện cau mày nói:
- Lão Đổng, không thể nói như thế, học viên chúng tôi chỉ là hỏi ít chuyện, cậu ta liền trực tiếp ra tay đả thương người, quá nóng nảy!
- Ông lại mời một người như thế đến học viện dạy học, thật sự là thiếu sót mà, huống chi chuyện này là cậu ta đánh người, đánh người chính là không đúng, làm sao cũng phải cho chúng tôi một cái thuyết pháp, tôi cũng không cầu cái khác, ít nhất phải tỏ thái độ trước mặt chúng tôi một chút, đây không tính là quá phận đi?
Chương 144: Bàn Giao
Đổng Minh Tùng hơi nhíu mày, ông ta hoàn toàn không tán đồng thuyết pháp của đối phương.
- Để người nào đến dạy bảo học viên là việc của học viện chúng tôi, lão Chu, ông suy tính hơi nhiều rồi!
Ông ta lời nhẹ ý nặng, nói:
- Hơn nữa, cậu ta là giảng viên cấp cao của học viện chúng tôi, học viên ông vô lễ mạo phạm, giáo huấn một trận cũng không có gì, nếu như học viên của tôi có mạo phạm với Phí chủ nhiệm, Phí chủ nhiệm ra tay giáo huấn, tôi cũng sẽ không nói gì.
Chu Vân Thiện biến sắc, không nghĩ tới Đổng Minh Tùng lại che chở người mình như thế.
Sắc mặt Phí Ngạn Bác cũng có chút khó coi, trong lòng giận dữ, nhưng dù sao Đổng Minh Tùng cũng là Chiến Sủng Đại Sư cấp 8, anh ta còn không dám trực tiếp mở miệng tranh luận.
Trong lòng đám người La Phụng Thiên đắng chát, lần này bọn họ thua thiệt rồi.
Bọn họ nào có không nghĩ tới mình trêu chọc không phải là học viên, mà là một giảng viên, hơn nữa còn là giảng viên cấp cao như Phí chủ nhiệm!
Nhìn tuổi tác đối phương cũng không chênh lệch nhiều bọn họ, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng nghĩ đến thực lực đối phương, cùng con Luyện Ngục Chúc Long Thú kinh khủng kia, bọn họ vẫn có thể miễn cưỡng tiếp nhận.
Chu Vân Thiện lộ vẻ mặt âm trầm, nói:
- Lão Đổng, ông muốn mặt mũi, tôi có thể hiểu. Nhưng học viện Phượng Sơn mấy người mời học viện chúng tôi tới tham gia giao lưu đấu sủng, bây giờ lại phái giảng viên cấp cao đả thương học viên chúng tôi, việc này nếu như truyền đi, chỉ sợ còn mất mặt hơn cả thua tranh tài chứ?
Đổng Minh Tùng khẽ giật mình, sắc mặt biến đổi.
Nếu như chuyện này bị ác ý truyền đi, hoàn toàn sẽ có rất nhiều tin tức mặt trái.
Chân tướng sự tình như thế nào, người xem lười thăm dò, nhưng nếu tính thân phận thì Tô Bình đích thật là một vị giảng viên cấp cao, lại đánh học viên dự thi của đối phương.
Chỉ cần điểm này, liền sẽ có vô số người nhảy ra chỉ trích.
Ông ta trầm mặc một chút, nói:
- Như vậy đi, bây giờ cậu ta còn đang giảng bài, chờ cậu ta giảng bài xong, tôi kêu cậu ta tới cho các vị một công đạo.
Thấy Đổng Minh Tùng nói như vậy, sắc mặt Chu Vân Thiện mới dễ nhìn hơn một chút, nói:
- Còn bao lâu?
Bốn giờ tan học, rất nhanh thôi.
Đổng Minh Tùng nhìn thời gian một chút, nói.
Đám người nghe hắn nói như vậy, cũng đều gật gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi.
Rất nhanh, bốn giờ đã đến.
Đổng Minh Tùng lập tức liên hệ Tô Bình.
“Xin chào! Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
Đổng Minh Tùng sững sờ, giật mình nói:
- Vừa rồi cậu ta đi dạy, chắc là đã tắt máy rồi.
Chu Vân Thiện cũng gật đầu, việc này có thể thông cảm.
Đổng Minh Tùng lại nhanh chóng liên hệ với Phùng Nham Cảnh, để anh ta lập tức liên hệ cho giảng viên phụ trách trật tự trận quán của Tô Bình, thông tri Tô Bình tới một chuyến.
Sau mấy phút đồng hồ, Phùng Nham Cảnh báo cho Đổng Minh Tùng một tin, nói:
- Phó hiệu trưởng, tôi liên hệ trận quán rồi, nhưng trận quán bên kia nói...giảng viên Tô đã đạp xe đi.
“...”
Đổng Minh Tùng hóa đá.
Điện thoại của ông ta không có mở loa lớn, nhưng trong phòng đều là Chiến Sủng Sư, thính giác nhạy cảm, tự nhiên cũng đã nghe được thanh âm có vẻ hơi lúng túng của Phùng Nham Cảnh, từng người hai mặt nhìn nhau, có chút im lặng.
Này...
Nghe được hai chữ “Đạp xe”, bọn người La Phụng Thiên liền biết là Tô Bình không thể nghi ngờ, thầm cười khổ.
Đổng Minh Tùng lấy lại tinh thần, cũng có chút xấu hổ, nói với Chu Vân Thiện:
- Lão Chu, ông xem việc này...
Da mặt Chu Vân Thiện có chút run run, bọn họ chờ ở đây nửa ngày, đối phương lại trực tiếp đạp xe rời đi, đáng giận nhất là đối phương không phải cố ý, thậm chí cũng không biết bọn họ đến đây tìm!
Chu Vân Thiện âm trầm nói:
- Không có phương thức liên lạc khác sao?
Đổng Minh Tùng biết Tô Bình đã về đến cửa hàng nhỏ của cậu ta rồi, nhưng trong cửa hàng kia lại có tôn “Đại Phật”, ông ta nào dám dẫn người tới cửa đi tìm Tô Bình tính sổ?
Nhưng dù sao ông ta với Chu Vân Thiện vẫn có chút giao tình, lắc đầu nói:
- Không có, có lẽ ban đêm cậu ta sẽ mở nguồn điện thoại, đến lúc đó tôi lại cho người liên hệ với cậu ta, để cậu ta nói câu xin lỗi thế nào?
Chu Vân Thiện hừ lạnh một tiếng, xin lỗi qua điện thoại?
- Hôm nay coi như xong, ngày mai kiểu gì cậu ta cũng sẽ đến học viện chứ, hội giao lưu không phải ngày mai tiến hành sao, chúng tôi chờ cậu ta ở chỗ này!
Chu Vân Thiện lạnh lùng nói.
Đổng Minh Tùng ho nhẹ một tiếng, nói:
- Ngày mai cậu ta không có lớp, sẽ không tới học viện.
Chu Vân Thiện cả giận nói:
- Vậy thì liên hệ để cậu ta tới!
- Tốt tốt tốt, liền để cậu ta tới bàn giao với mấy người được chưa.
Đổng Minh Tùng cũng có chút bất đắc dĩ, đáp ứng.
Chu Vân Thiện hừ một tiếng, nói:
- Hiện tại trước dẫn chúng tôi đi xem mấy trận quán kia, thuận tiện để tôi kiến thức một hai, xem Diệp Hạo quán quân năm nay của học viện ông có gì đặc biệt hơn người.
Đổng Minh Tùng nghe giọng điệu của đối phương, thầm cười khổ, biết lão già này dự định trút giận lên đầu Diệp Hạo, xem ra hội giao lưu đấu sủng lần này sẽ tương đối kịch liệt a...
Chẳng qua, ông cũng không có khẩn trương mà lại còn vui vẻ, coi như tranh tài thua, ông ta cũng không sợ, chỉ cần đám học viên kia có chút thu hoạch là được. Dù sao, giao lưu giữa các học viện cũng sẽ không chết người, nhưng tương lai đi Hoang Khu, yêu thú sẽ không lưu tình!
...
…
“Em ơi mình về quê bắt cá...” (chịu thua lời bài hát)
Tô Bình đạp xe xuyên qua học viện, vừa khẽ hát, nhưng lần này là đi ngược hướng rời khỏi học viện.
Giảng bài xong rồi, giờ cậu có thể trở về tiếp tục bồi dưỡng sủng thú.
Rất nhanh, Tô Bình về tới trong cửa hàng, việc đầu tiên là chọn một nhóm sủng thú mới để ảnh phân thân bồi dưỡng, lại ném nhóm sủng thú đã được bồi dưỡng vào trong không gian bồi dưỡng.
Làm xong những việc này, Tô Bình ngồi ở trong cửa hàng, một bên tu luyện kỹ năng tăng phúc cơ sở, một bên chờ đợi mối làm ăn mới.
Khách hàng chủ yếu vẫn là học viên của học viện Phượng Sơn, lúc này đang trong giờ học nên trong cửa hàng chẳng có bao nhiêu khác hàng, khôi phục vẻ yên tĩnh như trước, chỉ chờ đến khi học viên tan học, khi đó sẽ náo nhiệt hẳn lên.
Tô Bình tu luyện một hồi liền dừng lại, thừa dịp thời gian này không có ai, tiếp tục chui vào trong truyền thừa Long Vương để rèn luyện.
Trong truyền thừa Long Vương một ngày, Tô Bình lại có một chút tiến bộ, cậu trở lại trong cửa hàng đã là năm giờ, những học viên kia rất nhanh sẽ tới.
Tô Bình mở nguồn điện thoại, sau đó tiếp tục vừa tu luyện vừa chờ đợi khách tới cửa.
Không đợi bao lâu, bỗng nhiên điện thoại Tô Bình vang lên.
Tô Bình kết nối, nghe được là Đổng Minh Tùng, kinh ngạc nói:
- Phó hiệu trưởng Đổng? Có việc sao?
Đầu bên kia, Đổng Minh Tùng rốt cuộc liên lạc được, nhẹ nhàng thở ra, tức giận nói:
- Cậu còn không biết xấu hổ hỏi tôi có chuyện gì, hôm nay cậu gây tai hoạ rồi, cậu có biết không?
Ngữ khí ông ta nghiêm túc, dường như Tô Bình đã gây ra đại họa.
- Không biết a.
Tô Bình rất không hiểu.
Đổng Minh Tùng thấy ngữ khí nói chuyện của mình đủ nặng rồi, nhưng vẫn không thể làm cho Tô Bình nghiêm túc, có chút im lặng, nói:
- Hôm nay cậu làm gì ở cổng học viện, trong lòng cậu không cảm thấy gì sao?
Tô Bình nói:
- Có người cản đường, tôi để bọn họ nhường đường thôi, không làm gì nha.
Đổng Minh Tùng suýt nữa phun ra một ngụm máu,
- Nhường đường? Triệu hồi Luyện Ngục Chúc Long Thú để người ta nhường đường?
- Cái này a, tôi nói tiếng người nhưng bọn họ không nghe, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là để sủng thú ra cùng bọn họ trao đổi.
Tô Bình nói.
Đổng Minh Tùng cười khổ, có điều ông ta cũng nghe ra trong giọng nói của Tô Bình có vẻ không thích, ngẫm lại Tô Bình từng chiến đấu trong Hoang Khu, sao tính tình có thể hiền hoà, mặc cho người ta nắm?
Ông ta nói:
- Bọn họ là tôi mời đến để các học viên giao lưu đấu sủng, bây giờ bị cậu đánh, đối phương muốn cậu bàn giao, mặc dù tôi biết không phải lỗi của cậu, nhưng chuyện này nếu như truyền đi, đối với thanh danh của học viện khó tránh khỏi sẽ gây nên ảnh hưởng trái chiều, cho nên ngày mai cậu có rảnh thì tốt nhất là đến học viện một chuyến, khách khí bọn họ hai câu là được rồi, cũng coi như cho bọn họ một đường lui.
Tô Bình nhíu mày, lại đi học viện? Chạy tới chạy lui một chuyến, là phải mất một giờ.
- Nếu như muốn bàn giao thay ông thay tôi nói chẳng phải xong rồi sao, vất vả ông rồi, phó hiệu trưởng.
Tô Bình cười nói.
Đổng Minh Tùng cười khổ,
- Nếu tôi có thể thay cậu nói xin lỗi thì đã sớm nói rồi, vài câu xin lỗi thì tính là gì, da không đau thịt không ngứa, nhưng đối phương nhất định muốn cậu phải đến, tôi cũng rất khó xử.
Tô Bình có chút im lặng, đây gọi là đánh nhỏ, già đến?
Thật là phiền phức.
- Biết rồi, tôi sẽ dành thời gian đến, đúng rồi, không thì ông bảo bọn họ đến cửa hàng của tôi, thế nào?
Tô Bình nảy ra ý tưởng nói.
Đổng Minh Tùng giật nảy mình, vội vàng nói:
- Không được không được, chuyện nhỏ nhặt này, còn không náo ra động tĩnh lớn như vậy, chỉ cần cậu tới một lần là được rồi.
- Không có gì đâu.
- Thật sự không cần, thật sự.
- Được rồi...
Tắt máy xong, Tô Bình có chút bất đắc dĩ, xem ra ngày mai phải đi một chuyến rồi.
Lúc này, ngoài cửa hàng lục tục ngo ngoe có học viên tới cửa.
Tô Bình thu hồi tâm tình, tiến lên thu tiền...tiếp đãi.
Có học viên đến nhận sủng thú, cũng có người đến bồi dưỡng, Tô Bình phát hiện, hôm nay học viên tới hơi ít, hơn nữa đa số đều là người quen.
- Hôm nay học viện có hoạt động gì sao?
Tô Bình bắt chuyện với một cậu học viên, hiếu kỳ hỏi, cậu chợt nghĩ tới giao lưu đấu sủng mà Đổng Minh Tùng nhắc tới, hẳn là đi tham gia hội giao lưu rồi?
Cậu nam sinh này bị Tô Bình giữ lại, có chút thụ sủng nhược kinh, cậu ta là khách quen cũ của Tô Bình, đã tới ba lần, nếu không phải sủng thú của cậu ta mới cấp 3, mỗi lần bồi dưỡng chỉ mất 10 ngàn thì cậu ta cũng không có tiền để đến đây bồi dưỡng nhiều lần.
Mà qua ba lần bồi dưỡng này, hiệu quả mỗi lần đều khiến cậu ta kinh hỉ không thôi, cũng khiến cho chiến lực bản thân cậu ta bạo tăng, trèo lên được bảng xếp hạng chiến lực trong lớp.
Đối với những lời đồn không tốt về bài giảng của Tô Bình hôm này, cậu ta skhịt mũi coi thường, cảm thấy những người nói lời này đều là kẻ ngốc.
Chẳng qua, cậu ta cũng có chút lòng riêng nên không tranh luận với người khác.
Mọi người bị ảnh hưởng bởi những lời đồn, những lời nói xấu cũng sẽ bài xích cửa hàng Tô Bình, cho rằng đây là nơi mưu lợi lừa gạt tiền.
Việc này làm cho cậu ta rất giận, nhưng cũng âm thầm vui mừng, đây là một loại tâm tình rất mâu thuẫn.
Sở dĩ vui mừng là bởi vì người đến cửa hàng Tô Bình càng ít, như vậy thời gian cậu xếp hàng...tự nhiên sẽ giảm bớt.
Đây là chuyện tốt với mình nha!
Làm một người “Trung thực”, cậu ta chỉ có thể yên lặng rưng rưng nhìn người khác nói xấu Tô Bình, nhưng bản thân sẽ thay Tô Bình giải thích bạch vài câu...trong lòng.
Chương 145: Tập Thể Bại Trận?
Nghĩ đến câu hỏi của Tô Bình, nam sinh này cung kính nói:
- Giảng Viên Tô, hôm nay trong học viện có giao lưu đấu sủng, là giao lưu với học viện Kiếm Lam đấy, nhưng mà bây giờ đã kết thúc, ngày mai vẫn còn có mấy trận, hơn nữa còn là trận mấy chốt.
Diệp Hạo quán quân năm thứ ba của học viện chúng ta cũng sẽ ra sân, nếu giảng viên Tô có hứng thú, ngày mai có thể đi xem.
Tô Bình nghĩ thầm quả nhiên là giao lưu đấu sủng, nhưng mà nghe cậu ta nói đã kết thúc, lại có chút kỳ quái, nếu đã kết thúc sao lại không có người đến cửa hàng?
- Không còn việc khác?
Tô Bình hỏi.
- Không có.
Tô Bình khẽ nhíu mày, thấy không hỏi ra được cái gì, liền để cậu ta rời đi.
Đến buổi tối khoảng tám chín giờ, lần lượt có không ít học viên tới nhận sủng thú đã bồi dưỡng xong, khiến cho không gian bồi dưỡng dư ra không ít chỗ, có người lựa chọn tiếp tục bồi dưỡng, có người thì mang theo sủng thú rời đi, trở về góp tiền.
Đợi đến sau mười giờ, liền có rất ít người tới cửa.
Tô Bình đợi đến khoảng mười giờ rưỡi vẫn không có khách, thế là cậu chuẩn bị một nhóm sủng thú mới cho ảnh phân thân bồi dưỡng, sau đó đóng cửa hàng lại, trở về nhà.
Sau khi đến nhà, Tô Bình nhìn thấy trong phòng khách chỉ còn Tô Lăng Nguyệt, không thấy mẹ đâu.
- Mẹ đâu?
- Anh về quá trễ, mẹ không đợi được, em bảo mẹ đi ngủ trước rồi.
Tô Lăng Nguyệt nhìn thấy trở về Tô Bình, cũng dừng tu luyện, liếc cậu một cái nói:
- Đồ ăn ở phòng bếp, anh để vào lò vi sóng là được.
Tô Bình gật gật đầu, liền đi rửa tay rồi nóng cơm canh.
Hôm nay còn thừa không ít đồ ăn, chờ cậu ngồi xuống bàn cơm, Tô Lăng Nguyệt cũng bưng chén nước đi tới, tùy ý ngồi xuống.
- Con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia của anh đâu...vẫn còn chứ?
Tô Lăng Nguyệt hỏi.
Tô Bình giương mắt lườm cô một cái:
- Thế nào, em muốn nhìn?
Tô Lăng Nguyệt vốn là rất có hứng thú, nhưng bị Tô Bình hỏi như vậy, cô lập tức có chút tức giận, ngang nhiên nói:
- Có gì đáng xem, em mới không thèm, không phải chỉ là Luyện Ngục Chúc Long Thú thôi sao, cũng không phải chưa từng thấy ảnh chụp trên mạng.
Tô Bình hơi bĩu môi.
Nhưng mà cũng không phản bác.
- Hôm nay trong học viện có giao lưu đấu sủng, anh biết không?
Tô Lăng Nguyệt khẽ đảo mắt, hỏi Tô Bình.
Tô Bình ừ một tiếng, tiếp tục ăn.
- Xế chiều ngày mai em muốn tham chiến, anh có đến xem hay không?
Tô Lăng Nguyệt lơ đãng nói.
Tô Bình sững sờ, kỳ quái nói:
- Không phải em mới năm nhất sao? Nào có tư cách tham gia?
Tô Lăng Nguyệt nhíu mày.
- Năm nhất thì làm sao, em thế nhưng là quán quân!
- À, muốn anh đến chỉ đạo thi đấu chứ gì?
- Chỉ là giao lưu mà thôi, cần gì anh chỉ đạo?
- Vậy á.
Tô Lăng Nguyệt tức giận hừ một tiếng, quay người “nện bước” lên lầu.
Tô Bình bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, kêu lên:
- Chờ chút.
- Làm gì?
Tô Lăng Nguyệt làm vẻ dữ dằn quay đầu hỏi.
Tô Bình không để ý thái độ của cô, ngoắc nói:
Tô Lăng Nguyệt nhíu nhíu mày, mặc dù có chút khó chịu thái độ của Tô Bình, nhưng vẫn rất không cam lòng xoay người đi tới, không khách khí chút nào nói:
- Có rắm mau thả.
- Không thể ngoan một chút sao?
Tô Bình đối với đứa em gái này cũng rất đau đầu, nhưng lười cãi với nó, cậu khẽ động ý niệm, tinh lực toàn thân lưu động, “Nguyên Thủy Bảo Giáp” trong suốt bao trùm toàn bộ thân thể của cậu dần dần co vào, hóa thành một quả cầu nước hơi mờ.
Tô Lăng Nguyệt nhìn thấy một màn kỳ dị này, hai mắt mở to, nói:
- Đây là cái gì?
- Một cái áo phòng hộ mà thôi.
Tô Bình thuận miệng nói, sau đó ném vào trong tay cô:
- Cho em mượn sử dụng một lúc, ngày mai trở về trả lại cho anh.
Cái Nguyên Thủy Bảo Giáp này là lần trước cậu dùng công huân trao đổi ở nhà kho Khai Hoang, có thể ngăn cản công kích vật lý cùng công kích năng lượng từ cấp 8 trở xuống, xem như một chiến y có phòng ngự rất mạnh rồi. Chỉ tiếc cậu suốt ngày ở trong cửa hàng, không phát huy ra giá trị thứ này.
- Đây là áo phòng hộ?
Tô Lăng Nguyệt kinh ngạc, cái quả cầu nước tròn tròn hơi mờ này lại là áo phòng hộ?
Nhưng mà vừa rồi cô hoàn toàn chính xác nhìn thấy thứ này từ trên người Tô Bình co lại.
- Thứ này anh lấy ở đâu ra?
Tô Lăng Nguyệt hiếu kỳ hỏi.
Tô Bình tức giận nói:
- Hỏi nhiều như vậy làm gì, em không cần thì trả đây.
Tô Lăng Nguyệt không để ý tới thái độ bất cần của Tô Bình, hai anh em bọn họ nói với nhau mấy câu ngôn ác ngữ đã thành thói quen, cô lộ vẻ mặt tươi cười, nói:
- Nếu anh đã thành tâm thành ý cho như thế, em đành bất đắc dĩ nhận lấy thôi!
- Chỉ cho mượn một ngày.
Tô Bình lạnh nhạt nói.
- Hừ, làm như em thèm lắm vậy.
Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng Tô Lăng Nguyệt không có trực tiếp trả lại Tô Bình, thứ này quá thần kỳ, trước đây cô chưa từng thấy, còn muốn nghiên cứu một hồi đâu.
- Cái này, dùng như thế nào a?
Tô Lăng Nguyệt lật qua lật lại nhìn một lát, không hiểu, cuối cùng vẫn ngạo nghễ quay sang hỏi Tô Bình.
Tô Bình lườm cô một cái, nói phương pháp dùng cho cô.
Tô Lăng Nguyệt nghe xong, lập tức thử dùng tinh lực dung hợp. Rất nhanh, quả cầu nước Nguyên Thủy Bảo Giáp xoay tròn hóa thành chất lỏng, thuận theo ngón tay của cô chui vào trong tay áo, bao trùm toàn thân.
Ban đầu có hơi lạnh buốt, nhưng rất nhanh, nó hấp thụ nhiệt độ cơ thể của Tô Lăng Nguyệt, khiến cho Nguyên Thủy Bảo Giáp mỏng như băng phiến này có chút ấm áp.
Tô Lăng Nguyệt đánh tán cái lạnh, lập tức kinh ngạc phát hiện, thứ này cực kỳ nhẹ nhàng, bao trùm toàn thân, nhưng không có cảm giác trầm muộn, phi thường thông khí, giống như là da của mình vậy, nếu như không phải tận lực cảm giác thì sẽ rất khó phát hiện sự hiện hữu của nó.
Tô Bình thấy cô mặc vào, cũng yên tâm lại, mấy người hôm nay bị cậu đánh ở bên ngoài cổng trường thế mà vẫn tiếp tục tham gia giao lưu đấu sủng, cậu lo lắng những người này trút giận lên những học viên khác, lúc này mới tạm thời cho đứa em của mình mượn Nguyên Thủy Bảo Giáp.
- Được rồi, đi ngủ đi.
Tô Bình cơm nước xong xuôi, đứng dậy đi lên lầu.
Tô Lăng Nguyệt còn đang trải nghiệm vật phẩm thần kỳ này, nghe Tô Bình nói, cô ngẩn người ra, đang muốn hỏi cậu vì sao lại đưa thứ này cho mình, nhưng lời đến khóe miệng lại dừng lại, không nói ra lời.
...
...
Ngày kế tiếp, Tô Bình cùng Tô Lăng Nguyệt ăn bữa sáng, giống như thường ngày, mỗi người đi một ngả, không nói gì với nhau.
Đến cửa hàng, Tô Bình nhìn thấy trước cửa hàng có mấy học viên đang chờ, tiến lên mở cửa ra.
Mấy khách quen của học viên Phượng Sơn đến đây mang sủng thú của mình đi, nhìn thấy biến hóa kinh người của sủng thú, liên tục nói cám ơn với Tô Bình, sau đó liền vội vội vàng lên xe chạy tới học viện.
Đứng ở vị trí cuối cùng chính là Đường Lãng, cậu ta tiến lên, nghi ngờ nhìn Tô Bình, nói:
- Ông chủ, vì sao bọn họ gọi cậu là giảng vên Tô, cậu là giảng viên sao?
Tô Bình ừ một tiếng, nói:
- Hôm nay vẫn bồi dưỡng Dực Vương Thú a?
Đường Lãng gật đầu, một bên kinh ngạc nhìn Tô Bình,
- Cậu thật sự là giảng viên? Làm sao có thể, cậu với tôi cũng không chênh lêch bao nhiêu?
Tô Bình liếc mắt nhìn cậu ta, tức giận nói:
- Mắt cậu bị làm sao vậy, tôi không có già như cậu, tôi mới chỉ mười tám tuổi mà thôi?
Đường Lãng ngạc nhiên, suýt chút nữa phun máu, cậu cũng mới hai mươi mốt tuổi, như vậy mà đã kêu già?
Nhưng sau đó cậu ta giật mình, mới mười tám tuổi? Cậu nhìn bộ dáng của Tô Bình, giữa lông mày đúng là hết sức trẻ tuổi, gương mặt vẫn còn chưa hoàn toàn định hình.
- Ha ha.
Đường Lãng cười khan một tiếng.
Tô Bình:
- Đưa tiền đi, 100 ngàn.
Da mặt Đường Lãng hơi dãn ra, nhưng vẫn rất sảng khoái trả tiền cho Tô Bình, Dực Vương Thú của cậu được Tô Bình bồi dưỡng, thực lực gần bằng sủng thú mạnh nhất của cậu rồi, đây tuyệt đối là đáng giá.
Cân nhắc đến cửa hàng Tô Bình quá đông khách, vốn cậu ta định mang tin tức về cửa hàng của Tô Bình về học viện, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Vui chung không bằng vui một mình.
Cậu ta hận không thể bao nuôi Tô Bình chuyên môn phục vụ cho riêng mình.
Đường Lãng dự định chờ sau khi sủng thú của mình được Tô Bình bồi dưỡng đến trình độ nhất định, mới báo cáo tin tức cửa hàng Tô Bình cho giảng viên, đến lúc đó cho dù người khác biết, cũng tới cửa hàng của Tô Bình để bồi dưỡng, cũng rất khó đuổi kịp được cậu.
Thu tiền, Tô Bình đợi Đường Lãng rời đi, liền mang Dực Vương Thú vào phòng sủng thú, ném nó vào trong không gian bồi dưỡng, sau đó khởi động ảnh phân thân bồi dưỡng, cậu ngồi ở trong cửa hàng một lúc, đợi đến khi không còn khách hàng nào đến liền đóng cửa, đi vào không gian truyền thừa Long Vương để tu luyện.
Trải qua mấy ngày rèn luyện, mặc dù Tô Bình không có phục dụng Nguyên Lực Đan, nhưng tinh lực bản thân cũng nhanh chóng tăng trưởng, từ cấp 4 trung vị đã ẩn ẩn muốn đột phá đến cấp 4 thượng vị.
Đến trưa, Tô Bình ăn cơm trưa, nhìn thấy trong cửa hàng thực sự không có khách, cậu chợt nghĩ tới hôm qua Tô Lăng Nguyệt có nói đến hội giao lưu, còn có Đổng Minh Tùng, trong lòng thở dài, xem ra đành phải tiện đường đi xem một chút.
Đóng cửa hàng, cậu đi đến siêu thị bình ổn giá ở đầu đường mua ít đồ, sau đó liền đạp xe đến học viện.
Nửa giờ sau, Tô Bình đi tới cổng học viện, sân trường hôm qua bị giẫm nát đã được chữa trị, đúng là học viên danh giáo, làm việc rất nhanh nhẹn.
Tô Bình tiến vào trong học viện, dùng máy truyền tin liên hệ với Đổng Minh Tùng, nói:
- Tôi đến học viện rồi, bọn họ đâu?
Đầu bên kia khá là ồn ào, thanh âm Đổng Minh Tùng cũng vang dội hùng hồn, ngữ khí có chút không tốt lắm, nói:
- Chúng ta đang ở trận quán thứ nhất, cậu trực tiếp tới đi, hiện tại đang là trận chung kết.
- Trận chung kết?
Tô Bình sửng sốt, nhanh như vậy đã đến trận chung kết rồi?
Không phải Tô Lăng Nguyệt nói buổi chiều mới dự thi sao, bây giờ đã đến trận chung kết rồi, vậy nó có thi đấu tham gia không?
Hay là nói, nó đã thi đấu xong rồi?
Mang theo nghi hoặc, Tô Bình đạp xe nhanh chóng chạy tới.
Bây giờ cũng coi như đi quen đường, Tô Bình nhanh chóng tìm được trận quán thứ nhất.
Trận quán này có thể tích lớn nhất, to như sân tập thể dục, có thể chứa đựng 100 ngàn người.
Tô Bình đi vào trận quán, phát hiện trận quán không hề náo nhiệt như ngày xưa, dường như có chút yên tĩnh.
Lần trước cậu tới đây xem biểu diễn thi đấu, từ thật xa đã có thể nghe thấy từng đợt hoan hô, nhưng bây giờ không có reo hò, chỉ truyền đến vài thanh âm chiến đấu mơ hồ.
Tô Bình khóa kỹ xe đạp, rất nhanh đã đi vào trong.
Bảo vệ ở cửa nhìn thấy Tô Bình, lập tức cho qua, cũng không dám ngăn cản.
Tiến vào trận quán, Tô Bình nhìn thấy bên trong có rất nhiều người, gần như kín ngồi.
Nhưng mà, bầu không khí trong trận quán có chút ngưng trọng, không có reo hò.
Tô Bình nhìn lên sân đấu, liền nhìn thấy Ám Minh Hắc Long dữ tợn, vuốt cánh, long trảo đang giẫm đạp lên cổ một con Long thú khác, phát ra âm thanh uy hiếp.
Con Long Thú bị giẫm đạp kia lại chính là Ngân Xà Lôi Long Thú của Diệp Hạo.
Tô Bình không nghĩ tới thật đúng là trận chung kết, hơn nữa nhìn thế cục này, ngay cả Diệp Hạo cũng thua.
Đối với việc Diệp Hạo bị thua, cậu cũng không có gì ngoài ý muốn, dù sao con Ám Minh Hắc Long này có đẳng cấp cao hơn so với Ngân Xà Lôi Long Thú của Diệp Hạo, hoàn toàn là nghiền ép mọi phương diện!
- Cậu bạn học này, tranh tài của Tô Lăng Nguyệt đã bắt đầu chưa?
Tô Bình kéo một cậu nam sinh hỏi bên cạnh.
Tâm tư của cậu ta đều đặt hết trên đài, tùy ý liếc nhìn Tô Bình một chút, ánh mắt liền trở lại trên sân chiến đấu, thanh âm có chút bi phẫn, nói:
- Tranh tài của bạn học Tô đã kết thúc từ sớm, những người khác cũng đã kết thúc!
Tô Bình sửng sốt một chút, nói:
- Kết quả thắng thua thế nào?
Thắng đúng chứ?
Nam sinh này quay đầu nhìn cậu, cả giận nói:
- Làm sao thắng, tất cả đều thua, học viện Kiếm Lam ra tay quá độc ác!
Chờ cậu ta phát tiết xong, chợt phát hiện bộ dáng của Tô Bình nhìn qua có chút quen mắt, nhưng trong lúc nhất thời không nhớ nổi đã gặp qua ở đâu.
Tô Bình ngẩn người, không nghĩ tới đã kết thúc, hơn nữa còn thua.
Hắn vỗ vỗ bả vai cậu nam sinh này, không nói thêm nữa, ánh mắt nhìn lướt qua khán đài phía trước, rất nhanh liền tìm tới lớp của Tô Lăng Nguyệt, nhưng chỗ đó quá đông người, nhất thời không nhìn thấy Tô Lăng Nguyệt đâu.
Cậu sửng sốt một chút, nghĩ thầm có Nguyên Thủy Bảo Giáp bảo hộ, hẳn là không chuyện gì đi.
Nhưng mà đáy lòng cậu vẫn không yên lòng, chạy tới.
Chương 146: Nó Là Em Gái Tôi
Chờ đến khi Tô Bình đi đến lớp của Tô Lăng Nguyệt, nhìn thấy tất cả mọi người còn đang để ý chiến đấu trên sân, vẻ mặt chuyên chú, có vẻ như cực kỳ khẩn trương.
Cậu giữ chặt một nữ sinh, nói:
- Tô Lăng Nguyệt đâu?
Nữ sinh này đang xem hết sức chăm chú, bỗng nhiên bị người lôi kéo, cô ta kinh ngạc một chút, vội vàng nhìn lại, liếc mắt một cái liền nhận ra Tô Bình.
- Giảng viên Tô?
Nữ sinh có chút kinh ngạc, còn có chút thụ sủng nhược kinh.
Cô đã đi nghe khóa giảng Tô Bình, đối với bộ dáng của cậu hết sức quen thuộc, nhưng không nghĩ tới vị tân nhiệm giảng viên có tiếng này lại xuất hiện ở trước mặt mình với khoảng cách gần như vậy, đây chính là nhân vật phong vân trong học viện gần đây nha!
Cô nữ sinh lên tiếng để mấy người bên cạnh nghe được, từng người quay đầu nhìn lại.
Rất nhanh, bọn họ cũng nhận ra khuôn mặt Tô Bình, từng người nghẹn họng trân trối, vừa mừng vừa sợ.
Tô Bình cảm giác mình mang tới bạo động đã có xu thế mở rộng, lập tức hỏi lần nữa:
- Tô Lăng Nguyệt đâu?
Nữ sinh này kịp phản ứng, tỏ ra ngoan ngoãn, nói:
- Bạn học Tô đã được chủ nhiệm Trình đưa đi phòng y tế rồi.
- Phòng y tế?
Tô Bình ngẩn ra.
Sắc mặt cậu hơi đổi, nói:
- Nó bị thương? Có nghiêm trọng không?
Nữ sinh lắc đầu nói:
- Không rõ ràng, nghe chủ nhiệm Trình nói, hình như là bị công kích tinh thần, phải chờ y sư (bác sĩ) kiểm tra mới biết được.
Ngón tay Tô Bình hơi siết chặt một cái.
Công kích tinh thần.
Nguyên Thủy Bảo Giáp chỉ có thể ngăn cản công kích vật lý cùng năng lượng nguyên tố, duy chỉ có công kích tinh thần là không thể ngăn cản!
Mà tinh thần công kích cũng là công kích nguy hiểm nhất, nhẹ thì khiến cho người ta si ngốc, hôn mê, nặng thì làm người ta nổ não, bị mất mạng tại chỗ.
Lúc này, tiếng kinh hô chung quanh càng ngày càng nhiều, Tô Bình cũng lấy lại tinh thần, nhìn thấy trong lớp này càng ngày càng nhiều người chú ý tới chính mình, cậu vội hỏi nữ sinh kia:
- Phòng y tế ở đâu?
Nữ sinh sững sờ, nghe ý của Tô Bình là muốn đi hỏi Tô Lăng Nguyệt?
Mặc dù nghi hoặc, nhưng cô vẫn là trả lời ngay:
- Trong trận quán có phòng y tế khẩn cấp tạm thời để thuận tiện việc cấp cứu, đi từ lối kia là đến phòng ý tế.
Tô Bình nhìn theo ngón tay của cô, lối đi kia ở phía sau sân đấu, ngay ở bên ngoài sân bãi.
Lúc này, cậu mới chú ý tới, bên ngoài sân đấu còn có mấy người mặc trang phục y tế đang đứng đấy, dường như tùy thời chuẩn bị cấp cứu trị liệu.
- Cám ơn.
Tô Bình nói một câu, thân hình nhanh chóng chuyển động, như một cơn lốc, chớp mắt đã vọt tới phía trước khán đài, sau đó cánh tay khẽ chống lan can, xoay người nhảy xuống, rơi vào phía dưới hành lang sau sân đấu.
Ở chỗ này ngoại trừ nhân viên y tế ra, còn có một số tuyển thủ chuẩn bị ra sân.
Tô Bình nhìn quanh một chút, thấy được Đổng Minh Tùng cũng ở đây, bên cạnh ông ta còn có một ông lão khác, cùng mấy học viên từng gặp ở ngoài cổng trường.
Nhưng mà cậu không có đi chào hỏi, mà là lao thẳng đến lối đi cấp cứu bên cạnh.
- Vị bạn học này, nơi này không thể tiến vào.
Nhân viên y tế canh giữ ở trước lối đi nhìn thấy Tô Bình, vội vàng ngăn lại.
Tô Bình dừng lại, nhìn bọn họ một chút, nói:
- Tôi là giảng viên, xin nhường một chút.
Hai nhân viên y tế đều sững sờ.
Một người trong đó cau mày nói:
- Bạn học, đây không phải chỗ để đùa giỡn...
Lời còn chưa dứt, một nhân viên ý tế khác vội ngắt lời.
- Cậu là giả
