Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sinh Tồn Bộ Lạc: Tộc Nhân Của Ta Có Thể Cường Hóa Vô Hạn (Bản Dịch)

Chương 13: Kỹ Năng Trùng Lặp? Đại Mãnh Ra Tay!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Đủ dùng rồi." Tiếp đó, hắn đặt lòng bàn tay hướng về phía Điểm Chiêu Mộ. "Chiêu mộ!"

Khi số lần chiêu mộ trở về không, ba nhân ảnh từ trong ánh sáng của Điểm Chiêu Mộ hiện ra. Đều là những người bộ lạc bình thường. Hạ Mộc trực tiếp bắt đầu cường hóa. Tuy nhiên, kết quả sau khi cường hóa lại khiến hắn phải nhướn mày. Kỹ năng mà ba tên người bộ lạc mới này thức tỉnh đều là những kỹ năng hắn đã sở hữu!

"Săn bắn sơ cấp? Đốn củi sơ cấp? Bền bỉ sơ cấp? Là cường hóa chỉ có thể đạt tới mức độ này, hay là hướng cường hóa là ngẫu nhiên, ta chỉ là vận khí không tốt, không xuất hiện từ khóa mới?"

Thời gian cấp bách, Hạ Mộc không tiếp tục xoắn xuýt, định bụng ngày mai khi cường hóa sẽ thử lại. Việc cấp bách hiện giờ là tới Ngạnh Mộc Lâm. Hắn phất tay một cái thật mạnh: "Ba người các ngươi, sau này đi theo Đại Mãnh, Quang Đầu Cường và Xa Phu."

Hạ Mộc cũng không định đặt tên cho ba người này nữa, nếu không sau này người chiêu mộ đông lên, hắn sẽ mệt chết mất, chủ yếu là cũng không nhớ hết được. Hạ Mộc quyết định thành lập ba đội:

Thú Liệp đội (Đội săn bắn):Đứng đầu là Đại Mãnh, chủ yếu phụ trách thu thập thức ăn cho lãnh địa.
Phạt Mộc đội (Đội đốn củi):Đứng đầu là Quang Đầu Cường, chủ yếu phụ trách cung ứng gỗ cho lãnh địa.
Vận Thâu đội (Đội vận chuyển):Đứng đầu là Xa Phu, chủ yếu phụ trách vận chuyển tài nguyên của lãnh địa.

Hiện tại chỉ có ba đội này. Sau khi quy hoạch xong, Hạ Mộc đi tới trước mặt Nông Phu: "Nông Phu, ngươi ở lại trấn giữ lãnh địa. Chuyến này chúng ta đi nhiều nhất là 4 giờ, ngươi hãy cẩn thận." 4 giờ là giới hạn mưa rơi mà Hạ Mộc đã thử nghiệm, quá 4 giờ mưa lớn sẽ thuộc về mức độ hoàn toàn không thể ra ngoài.

Nông Phu: "......"

Dặn dò xong, Hạ Mộc để những người còn lại mỗi người cầm một chiếc rìu đá làm vũ khí. Sau đó một nhóm người cứ thế vây quanh Hạ Mộc, hăm hở tiến về phía Tây lãnh địa.

Mưa vẫn luôn rơi, mặt đường trong rừng rất lầy lội trơn trượt. Nhưng có Nhị Cẩu làm xích hầu đi trước dẫn đường, tốc độ tiến lên của Hạ Mộc cũng không tính là chậm. Khoảng nửa giờ sau, một khu rừng rõ ràng khác biệt hiện ra trước mặt Hạ Mộc. So với cây cối xanh mướt xung quanh, đám cây này không có lấy một chiếc lá, cành cây trọc lốc! Thân cây trong mưa còn hiện lên một cảm giác như kim loại!

Hạ Mộc đi tới gõ gõ. Rất cứng! "Đây chắc hẳn là Ngạnh Mộc Lâm rồi?" Hạ Mộc nhìn về phía Nhị Cẩu. Nhị Cẩu gật đầu. Thế là Hạ Mộc vung tay lên: "Chặt!"

Lần này ngay cả Đại Mãnh cũng gia nhập vào. Tố chất thân thể của Đại Mãnh cực cao! Tốc độ chặt cây của hắn chẳng hề kém cạnh Quang Đầu Cường. Tiếng "bành bành" chặt cây bắt đầu vang lên liên tiếp. Hạ Mộc tự biết sức mình có hạn, tìm một nơi tránh mưa chui vào, vừa mài rìu đá vừa cảnh giới xung quanh.

Gỗ cứng quá cứng! Một chiếc rìu đá bình thường có thể chặt mười cây thông thường mới hỏng, nhưng dùng để chặt gỗ cứng thì gần như ba cây đã tiêu hao một chiếc rìu! Cho nên Hạ Mộc hoàn toàn không được rảnh rỗi. "Cũng may hôm qua có nhìn xa trông rộng, mang theo nhiều vật liệu làm rìu, nếu không chuyến này lỗ nặng!"

Ngoài vật liệu ra, hắn còn để mỗi người kéo một chiếc xe nhỏ tới đây. Mục tiêu hôm nay là lấp đầy xe đẩy! Hạ Mộc hét lớn: "Cố gắng làm đi! Đợi về nhà sẽ được ăn thịt to, uống nước lớn! Đêm nay trực tiếp nấu súp hải sản thập cẩm!"

"%@!" Mọi người đồng thanh đáp ứng, tính tích cực lập tức tăng vọt!

Trong quá trình khai thác không xảy ra điều gì ngoài ý muốn. Nhị Cẩu không hợp làm việc tay chân nặng nhọc này, bị Hạ Mộc phái đi thám thính xung quanh. Thỉnh thoảng có vài con hoẵng ngốc nghếch lén nhìn từ xa cũng bị Hạ Mộc ném đá dọa chạy mất. Ngoài ra chỉ còn lại những cây gỗ cứng liên tục ngã xuống.

Ba tiếng sau, Hạ Mộc nhìn xe đẩy chất đầy ắp trước mặt, hài lòng gật đầu: "Thu hoạch đầy xe nha!" Có tới 1000 đơn vị gỗ cứng, đủ cho Hạ Mộc dùng trong vài ngày.

"Đi! Về nhà ăn cơm!" Thể lực của hầu như mọi người đều giảm xuống dưới 10, nên khi nghe thấy được ăn cơm, ai nấy đều biểu hiện vô cùng hưng phấn. Sự cám dỗ của việc về nhà!

Đường về đã quen lối, có Đại Mãnh đi trước mở đường, như một chiếc máy ủi trực tiếp mở ra một lối đi, nên tốc độ còn nhanh hơn lúc đi một chút. Hạ Mộc dự định đợi qua mùa mưa sẽ mở một con đường chuyên dụng nối từ lãnh địa tới Ngạnh Mộc Lâm. Hiện tại xem ra diện tích Ngạnh Mộc Lâm chưa xác định, đủ để hắn khai thác trong một thời gian dài.

Đi được một lát, Hạ Mộc là người đầu tiên chịu không nổi. Thân thể thời hiện đại khiến hắn trở thành gánh nặng duy nhất, hắn chỉ có thể leo lên xe đẩy của Đại Mãnh. "Ta ngồi trên xe không nặng lắm chứ?"

Đại Mãnh lắc đầu. So với một xe gỗ cứng, chút cân nặng của Hạ Mộc chỉ như gãi ngứa. Sau khi hắn lên xe, tốc độ lại tăng nhanh thêm một lần nữa. Nhưng Hạ Mộc cũng không nhàn rỗi, hắn tại chỗ chế tạo vài cây Bộ Lạc Mâu. Mâu dài 2.1m, đầu mâu được vót rất sắc bén, trọng lượng khoảng 7, 8 cân (Trung Quốc). Hạ Mộc múa không nổi, nhưng đưa cho người bộ lạc dùng thì vừa khéo.

"Đây, Đại Mãnh cầm lấy mà múa thử!" Hạ Mộc ném cây mâu đầu tiên chế ra được cho Đại Mãnh. Đại Mãnh đón lấy, trong mắt lóe lên niềm vui rõ rệt. Bản lĩnh của hắn bấy lâu nay luôn bị vũ khí hạn chế không thể phát huy ra được, giờ có trường mâu, chủng loại động vật hắn có thể săn bắn trực tiếp mở rộng vô hạn!

Đại Mãnh một tay kéo xe đẩy, một tay múa may Bộ Lạc Mâu. Mâu vô cùng chắc chắn! Dưới sức mạnh to lớn của Đại Mãnh, nó không hề có ý định bị cong vẹo. Hạ Mộc thấy Đại Mãnh có chút rục rịch muốn thử, bèn mỉm cười chỉ về phía xa nói: "Thử xem?"
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6