Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sinh Tồn Trên Biển: Mở Đầu Với Một Chiếc Bè Gỗ [ Quyển 1 ] (Dịch)

Chương 11: Số Lượng Người Hâm Mộ 300+ (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

【Hàn Bân: Hì hì, tay nghề ngự đầu bếp cái gì chứ, chỉ là nướng đồ thôi mà, mọi người đều dùng vỉ nướng đơn giản, ở đây giả vờ cái gì, vị đều như nhau cả thôi.】

【Tiền Thái Nguyệt: Bản thân không có kỹ thuật đó thì lại tưởng người khác cũng giống mình? Cút sang một bên, đừng có làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của lão nương, đồ xúi quẩy!】

...

Hai gã đàn ông thấy mình rơi vào thế hạ phong, tức đến sắp hộc máu. Trận này thuộc về thắng lợi của Tiền Thái Nguyệt, việc làm ăn sau đó cô ấy cũng chiếm phần lớn, những người khác chỉ chiếm phần nhỏ.

Còn Dụ Trúc, ngay sau khi đóng sạp đã đi tắm rồi. Khi ta quay lại, mấy người kia đã cãi nhau xong. Ta đại khái đếm một chút, chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi đã có hơn mười tiệm nướng thuê mọc lên.

Ta lại lật xem khu giao dịch, khác với móc câu đơn giản, hiện tại vẫn chưa thấy ai bán vỉ nướng đơn giản, ước chừng đều đang nắm giữ công thức để tự mình kiếm tiền.

Nếu hỏi cảm giác của Dụ Trúc khi đột nhiên có thêm nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy là gì?

Thì đó là chẳng có cảm giác gì cả, thấy rất bình thường, và sau này chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa.

Khu vực này có tới tận 1 vạn người, thị trường lớn như vậy, một mình ta không thể nuốt hết được.

Kiếm tiền quan trọng nhất vẫn là nắm bắt thời cơ, chiếm được tiên cơ lần này Dụ Trúc đã rất mãn nguyện rồi, việc kinh doanh nướng thuê này ta cũng sẽ không làm mãi.

Thu hồi ánh mắt khỏi khu trò chuyện, Dụ Trúc nhìn ô vật phẩm đầy ắp, tổng cộng: Ván gỗ x147, lá cọ x9, nhựa x4, bánh bông lan trứng 200g, nước khoáng 100ml, thịt cá nướng 200g...

Những tấm ván gỗ này chỉ cần nhìn thôi cũng thấy rất an tâm. Dụ Trúc dự định cứ để đó đã, bè gỗ hiện tại đủ dùng nên chưa vội mở rộng, tất cả chờ đến ngày mai rồi tính.

Đêm đầu tiên trên biển, trăng thanh gió mát. Sau khi vỉ nướng tắt lửa, vẫn có ánh trăng nhàn nhạt soi sáng mặt biển, trông cực kỳ yên bình.

Dụ Trúc ngồi trên chiếc giường đơn giản trải đầy lá cọ, lau khô tóc, không quên đặt báo thức cho mình để phòng trường hợp ngày mai ngủ quên.

Tìm một hồi trên bảng điều khiển trò chơi mà không thấy, ta bèn đặt ánh mắt vào dòng chữ nhỏ hiển thị thời gian ở góc trên bên phải, thử nhấn một cái, giao diện đồng hồ báo thức hiện ra, lúc này mới đặt xong thời gian.

Làm xong tất cả những việc này đã là hơn 12 giờ đêm.

Dụ Trúc hoàn toàn thả lỏng, ta gối đầu lên chiếc gối nhựa, ý thức dần dần chìm xuống, chưa đầy một phút đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào.


Ngày thứ hai của cuộc cầu sinh trên biển.

Một đêm không mộng mị, 8:30 báo thức vang lên đúng giờ.

"Ào ào, ào ào ào..."

Tiếng sóng biển từng đợt vang vọng bên tai, tiếng sau cao hơn tiếng trước, diễn biến về sau, nếu không biết còn tưởng là sóng thần đang ập đến.

Dụ Trúc đã mở mắt ngay từ tiếng động đầu tiên, nhưng ta không cử động, chỉ vì chuyên gia nói rằng, nằm nướng có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần.

Vì vậy, ta đang nằm nướng, nhưng cái báo thức này thật sự quá ồn ào, chỉ mới nằm thêm một phút, Dụ Trúc đã không thể nhịn được nữa mà ngồi dậy ấn tắt nó đi.

Khi Dụ Trúc ngồi dậy, nhìn thấy xung quanh vẫn là mặt biển lấp lánh ánh nước, tuy không bất ngờ nhưng vẫn có chút thất vọng nho nhỏ, nếu một giấc nồng say tỉnh dậy mà có thể trở về thì tốt biết mấy.

Ý nghĩ đó chỉ lóe lên rồi bị Dụ Trúc quăng ra sau đầu, ta không còn mơ mộng hão huyền nữa, bắt đầu thức dậy rửa mặt, tạt nước biển lên mặt, cảm giác lành lạnh khiến con người hoàn toàn tỉnh táo.

Sau khi rửa mặt xong, Dụ Trúc đánh một bài quyền lúc bụng đói, khởi động làm nóng người xong mới bắt đầu dùng bữa sáng.

Tựa người vào chiếc gối ôm hình chân mèo, ta lấy ra một miếng bánh trứng (egg yolk pie) lớn, hương vị tương tự như loại bánh của hãng nọ mà ta từng ăn trước đây, thơm ngọt xốp mềm, bên trong còn có nhân kem, đúng là chiếc bánh trong mơ.

Dụ Trúc ăn ngấu nghiến 200g bánh trứng, so với hôm qua thì chắc chắn là đã ăn no, ta cảm thấy thỏa mãn uống thêm 100ml nước khoáng, khoảnh khắc nước được uống cạn, chai nước cũng biến mất theo, có thể thấy trò chơi này keo kiệt đến mức nào, một chút lợi lộc nhỏ cũng không cho người chơi chiếm lấy.

Không còn nước uống nữa, Dụ Trúc đặt ra mục tiêu hàng đầu cho mình hôm nay: giải quyết vấn đề nước uống.

8:58 sáng, nhìn thấy vật tư xuất hiện trên mặt biển cách đó không xa, Dụ Trúc kiểm tra thông tin cá nhân một lượt, thấy không có gì thay đổi thì nhấn vào khu vực trò chuyện.

Lúc này khu vực trò chuyện đã có không ít người bắt đầu nổi lên, đa số là đang chào buổi sáng và truyền tin vật tư đã đến, Dụ Trúc chỉ liếc nhìn sơ qua rồi lại chuyển sang khu vực giao dịch.

Hôm qua ta đã lưu ý rằng, khu vực giao dịch không bán bất kỳ vật phẩm nào liên quan đến nước, không biết là do trò chơi chưa tung ra bản vẽ liên quan, hay là có người đang nắm giữ bản vẽ nhưng cũng bị hạn chế bởi chính nó.

Trong lúc suy nghĩ, Dụ Trúc mua một cái móc câu giản dị ở khu vực giao dịch, trừ đi gỗ x2, nhựa x4, còn dư gỗ x145.

Bè gỗ không còn là một miếng nhỏ như lúc đầu nữa, mà là 16 miếng 4x4, lớn đến mức Dụ Trúc đã không còn kéo nổi nó, cộng thêm hiện tại vật tư dồi dào, số tiền mua móc câu này cũng không cần phải tiết kiệm.

9:00 sáng, Dụ Trúc bắt đầu vớt vật tư cơ bản, hiệu suất của ta ngày càng cao, chỉ tốn bảy phút đã vớt xong toàn bộ, lúc này mới thấy rõ tác dụng của móc câu giản dị.

Vật tư đều lần lượt trôi tới, trước đây là vừa vớt vừa đợi, hiện tại là vớt xong những thứ ở gần, những thứ còn lại thì dùng móc câu, đúng là vật dụng thiết yếu để cầu sinh trên biển.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6