Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn (Dịch FULL)

Chương 18: Nàng là vợ ngươi, ngươi mặc kệ à?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Trưởng lão và các vị sư huynh đều trở về nhà tranh của mình tu luyện.

Trong sân của Khương Tước có một cây ngô đồng, dưới gốc cây, nàng đang gối đầu lên Bạch Hổ lẩm nhẩm Dẫn Khí Quyết, gió mát hiu hiu, đom đóm lập lòe.

Nàng nhắm mắt lại, trong một vùng tối đen đột nhiên xuất hiện một đám sương mù màu xanh lục, đây là linh khí?

Nàng đưa tay chạm nhẹ, đám sương mù vội vàng đâm vào lòng bàn tay nàng, ngày càng nhiều sương mù tụ lại, thành sợi thành dải tràn vào cơ thể nàng.

Khương Tước ngồi dậy xếp bằng, cơ bắp truyền đến cơn đau nhức buốt xương, nàng nghiến răng, đến khi không thể chịu đựng được mới ngừng hấp thu linh khí, theo nội dung trong sách dẫn dắt linh khí bài trừ trọc khí, gột rửa kinh mạch, thu nạp vào thân.

Cùng lúc đó, mấy vị sư huynh khác đang tu luyện cũng đồng loạt mở mắt, không có gì khác, linh khí của họ chạy mất rồi.

Mấy người mở cửa phòng, ló đầu ra, dần dần tụ tập đến sân nhỏ của Khương Tước.

Nhìn thấy những dải linh khí màu xanh lục như dòng suối quấn quanh người nàng, không vào được cũng không chịu rời đi.

Văn Diệu chua loét: "Linh khí mà ta phải tốn sức dẫn mới đến được, lại cứ thế vây quanh nó à, độ thân hòa với linh khí của cực phẩm linh căn cao đến vậy sao?"

Thẩm Biệt Vân lắc đầu: "Phất Sinh cũng là cực phẩm Thủy linh căn, nhưng cũng chưa từng xảy ra tình trạng này."

Diệp Lăng Xuyên đang định mở miệng, đột nhiên thấy trên người Khương Tước lóe lên ánh kim quang nhàn nhạt, đáy mắt thoáng qua một tia mờ mịt: "Hình như nàng đến Luyện Khí tầng một rồi."

Văn Diệu: "Không thể nào, qua xem thử."

Sau khi kim quang lóe lên, Khương Tước cảm thấy cơ thể mình trở nên rất nhẹ, tinh thần cũng có một sự trong trẻo không nói nên lời.

Nàng mở mắt, bị bốn khuôn mặt trước mắt dọa cho giật nảy mình: "Trời!"

"Sao các huynh lại đến đây?"

Văn Diệu ghé sát vào nàng, không thể tin nổi giơ một ngón tay lên: "Chỉ một đêm?"

Khương Tước đè ngón tay hắn xuống, thắc mắc hỏi: "Một đêm gì?"

Văn Diệu hét lên: "Chỉ một đêm mà ngươi đã đến Luyện Khí tầng một?!"

Khương Tước không cảm nhận được tu vi của mình, bình tĩnh hỏi: "Vậy bình thường là mấy đêm?"

Văn Diệu vẫn giơ một ngón tay đó: "Ít nhất là một tháng."

Mà đó là nhanh rồi.

Đệ tử thân truyền đều là những người xuất chúng, họ từ Luyện Khí đến Trúc Cơ thường mất từ mười lăm đến ba mươi năm, sau khi Trúc Cơ, ngoại hình và vóc dáng của người sẽ không thay đổi nữa, cũng không cần ăn ngũ cốc.

Trong số họ năm đó, người nhập Luyện Khí tầng một nhanh nhất là Phất Sinh, nhưng cũng mất mười ngày.

Chỉ một đêm đã thành công thì họ mới thấy lần đầu.

Khương Tước cúi mắt, người khác có thời gian tu luyện từ từ, nhưng nàng không có, nàng phải nhanh chóng đạt đến Luyện Khí tầng bảy để vào bí cảnh, tìm đủ dược liệu trong vòng một năm.

"Gào!" Hổ Hổ vốn đang yên tĩnh đột nhiên gầm nhẹ một tiếng về phía không trung.

Khương Tước ngẩng đầu, nhìn thấy ba người đang ngự kiếm đứng giữa không trung.

Triệu Lãm Nguyệt đứng chính giữa, bên trái là sư huynh Trần Tri Phi, bên phải là sư tỷ Diệp Linh.

Triệu Lãm Nguyệt mở miệng là giọng khóc nức nở, nhưng không phải với Khương Tước, mà là với Thẩm Biệt Vân.

"Thẩm sư huynh, những lời hôm nay ta nói không phải là ý của ta, thật sự là do Khương Tước quá đáng, nàng ta mới trở thành đệ tử thân truyền, không hiểu quy củ, không biết kính trọng sư tỷ cũng là điều dễ hiểu, ta dù sao cũng nhập môn trước nàng ta, đáng lẽ phải dạy dỗ nàng ta cho tốt, đối đầu bằng đao kiếm thật sự không nên."

"Ta biết Thẩm sư huynh là người tốt nhất, chỉ cần huynh giúp ta lấy lại bản mệnh kiếm, ta nhất định sẽ nói tốt cho huynh trước mặt trưởng lão, để huynh trở lại lớp học, đều là lỗi của Khương Tước, huynh chẳng qua chỉ bị nàng ta liên lụy."

Woa, thì ra cô nương này vô cớ nhắm vào mình là có nguyên do.

Khương Tước quay đầu nhìn Thẩm Biệt Vân: "Chậc, câu nào câu nấy cũng không rời huynh nhỉ, đại sư huynh."

Thẩm Biệt Vân mặt mày mờ mịt, hắn còn chưa nói với nàng ta được mấy câu.

Văn Diệu đặt tay lên vai trái hắn: "Chuyện của ngươi và nàng ta Phất Sinh có biết không?"

Diệp Lăng Xuyên đặt tay lên vai phải hắn: "Không giữ nam đức, đáng chết."

Triệu Lãm Nguyệt đỏ mặt trên kiếm: "Các ngươi đừng nói bừa, ta và Thẩm sư huynh trong sạch, các ngươi đừng làm khó huynh ấy, ta sẽ đau lòng."

Trán Thẩm Biệt Vân gân xanh nổi lên, nghiến răng nhìn Triệu Lãm Nguyệt: "Ngươi xuống đây."

Triệu Lãm Nguyệt thấy Thẩm Biệt Vân gọi nàng, mặt mày lập tức hớn hở, định ngự kiếm bay xuống thì bị Diệp Linh một tay cản lại: “Ngươi mà còn mê trai u mê đầu óc như vậy nữa, bọn ta không thèm quan tâm tới ngươi đâu.”

Trần Tri Phi nói chen vào: “Đây còn chưa yêu đương gì đâu, người ta rõ ràng muốn đánh ngươi, ngươi còn sấn tới.”

“Ngoan ngoãn xin lỗi rồi lấy kiếm của ngươi về đi, bọn ta còn phải vội về tu luyện.”

Triệu Lãm Nguyệt nghe sư huynh sư tỷ nói xong, ý cười trên mặt lập tức biến mất, tuy không vui nhưng nàng cũng có chút đầu óc, nói một câu ‘xin lỗi’ nhỏ như muỗi kêu, đưa tay đòi kiếm: “Xin lỗi xong rồi, trả kiếm đây.”

Khương Tước dùng Xích Viêm để ra lệnh cho Triệu Lãm Nguyệt: “Không nghe thấy, nói to lên.”

Triệu Lãm Nguyệt siết chặt nắm đấm: “Xin-lỗi.”

“Giọng điệu nặng nề quá, không thành tâm, làm lại.”

“Ngươi!” Triệu Lãm Nguyệt muốn bay xuống đánh nhau, bị Trần Tri Phi giữ lại, “Bản mệnh kiếm quan trọng hơn.”

Nàng hít sâu mấy hơi: “Xin lỗi.”

“Khô khốc quá, lại lần nữa, sự kiên nhẫn của ta có hạn, cơ hội cuối cùng đấy nhé.”

Triệu Lãm Nguyệt dốc hết sức điều khiển cơ mặt, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Xin lỗi~”

Dư âm uyển chuyển, giọng nói vang dội.

“Không tệ.” Khương Tước cuối cùng cũng gật đầu, “Nhưng ta đổi ý rồi, không muốn đưa nữa, mời ngươi về cho.”

Triệu Lãm Nguyệt giận sôi gan, gần như phát điên: “Ngươi là người tu đạo mà lại lật lọng!”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6