Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn (Dịch FULL)

Chương 9: Lại Thêm Một Kẻ Bị Lừa Đến Tàn Phế (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Ái da.” Trần Hư đạo trưởng ôm đầu, một cước đá văng quan tài băng: “Thiên Sơn Tuyết!”

Ông ta đuổi theo hương rượu, gần như trong nháy mắt đã đến bờ hồ bên kia, nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh.

Khương Tước không chút phòng bị, bị dọa cho tay run lên, rượu đổ mất hơn nửa, Trần Hư đạo trưởng đau lòng đến mức râu cũng dựng đứng: “Này này này, nha đầu cẩn thận chút.”

Khương Tước nhìn trang phục của đối phương, áo bào tím, râu dê, trâm cài tóc bằng gỗ đào.

Là Trần Hư đạo trưởng không sai rồi, thấy đạo trưởng cả người đều dí sát vào bình rượu, Khương Tước cầm vò rượu lùi lại một bước: “Lão tiên sinh này, ngài là?”

Đạo trưởng vén tóc trước mặt ra: “Trần Hư đạo trưởng, tiểu oa nhi, nghe qua chưa?”

Khương Tước ôm vò rượu: “Ai vậy? Chưa nghe qua.”

Văn Diệu đứng bên cạnh: “......”

Lại thêm một người sắp bị Khương Tước lừa đến què.

Lão đầu có chút bất ngờ, đưa ngón tay chỉ vào mình: “Ta này, ngươi không biết sao?”

“Không biết.”

Lão đầu gãi đầu, không đúng lắm, tuy ông đã ẩn cư nhiều năm, nhưng giang hồ hẳn là vẫn còn lưu truyền về ông chứ.

Thôi không quan trọng, rượu mới là chuyện chính.

Lão đầu cười đến nhăn cả mặt: “Tiểu oa nhi, ngươi bán vò rượu này cho lão hủ có được không?”

Khương Tước ôm chặt vò rượu hơn, trong lúc cử động lại làm đổ thêm mấy giọt: “Đây là Thiên Sơn Tuyết, vạn kim không đổi, hơn nữa chúng ta cũng không thiếu tiền.”

Đạo trưởng nhìn những giọt rượu đổ ra, đau lòng đến nhíu mày: “Được được được, không bán không bán, vậy ngươi muốn thế nào mới chịu đưa cho lão hủ đây?”

Khương Tước lắc đầu, buồn bã cụp mắt: “Không giấu gì đạo trưởng, rượu này muội muội nhà ta cũng thích uống, tiếc là nàng ấy bị bệnh rồi, vò rượu này là ta cho nàng ấy uống, không thể bán được.”

Đạo trưởng vui vẻ ra mặt: “Xem bệnh thì ta sở trường nha, ta chữa khỏi cho muội muội ngươi, ngươi đưa rượu cho ta được không?”

“Thật sao?” Khương Tước diễn rất nhập tâm, kích động đến mức suýt làm rơi vò rượu.

Đạo trưởng nhìn rượu văng ra mà chỉ muốn chỉ trời thề đất: “Thật, thật, còn thật hơn cả trời, thật hơn cả đất này.”

Khương Tước yếu ớt ôm tim: “Nhưng... cơ thể của ta hình như cũng không được khỏe lắm.”

“Chữa hết, chữa hết!”

“Vậy thì...” Khương Tước liếc nhìn đạo trưởng, “Trong nhà chúng ta còn một vò Thiên Sơn Tuyết, đợi đạo trưởng chữa khỏi bệnh cho hai tỷ muội ta, ta đưa cả hai vò cho đạo trưởng, được không?”

Đạo trưởng vừa nghe có hai vò, vuốt râu cười đến híp cả mắt: “Được được được, được lắm, tiểu hữu ở nơi nào, việc này không nên chậm trễ, chúng ta mau xuất phát thôi.”

“Được, ngài có tọa kỵ không?” Khương Tước hỏi.

Đạo trưởng xua tay vẻ chê bai: “Tọa kỵ chậm chạp lắm, chúng ta đằng vân.”

Đạo trưởng phất tay áo, trên mặt hồ tức khắc hiện ra một đám mây khổng lồ, Trần Hư đạo trưởng gọi hai người: “Đi thôi.”

Khương Tước, Văn Diệu: “Wow!”

Hai người ngồi trên mây vô cùng kinh ngạc.

Cả hai sờ soạng khắp nơi trên đám mây, chẳng mấy chốc đã vai kề vai va vào nhau. Hai người quay đầu lại, đồng thanh cảm thán: “Ngầu quá!”

Khương Tước hỏi hắn: “Tu vi thế nào mới có thể đằng vân vậy?”

Văn Diệu: “Ít nhất cũng phải Hóa Thần kỳ.”

“Vậy Vô Uyên cũng có thể?”

Văn Diệu gật đầu: “Nhưng Tiên chủ chê mấy thứ này phiền phức, toàn tự mình bay tới bay lui thôi.”

“Ừm.” Khương Tước gật đầu, “Giống phong cách của hắn.”

Hai người mải mê trò chuyện, không để ý vò Thiên Sơn Tuyết treo bên hông Khương Tước đã bị đạo trưởng lén lút lấy đi, uống một cách sảng khoái.

Thấy đã đến địa phận Thiên Thanh Tông, Khương Tước đang định bảo đạo trưởng tìm chỗ hạ xuống, quay đầu lại thì thấy một lão già nhỏ bé mặt đỏ bừng, ôm vò rượu ngủ khò khò.

Mà đám mây dưới chân nàng đang dần tan biến.

“Ngọa tào! Mây sắp tan rồi, đạo trưởng, đạo trưởng ngài mau tỉnh lại!”

...

Cùng lúc đó, tại Phù Dung Các bên dưới đám mây khổng lồ, Khương Phất Sinh đang nằm trên giường với sắc mặt trắng bệch.

Diệp Lăng Xuyên thỉnh thoảng lại nhìn sắc trời: “Sao họ vẫn chưa về? Đã ba ngày rồi, Văn Diệu cũng không truyền tin tức về.”

Thẩm Biệt Vân an ủi hắn: “Đợi thêm chút nữa, biết đâu gặp chút trắc trở.”

Mạnh Thính Tuyền: “Đợi.”

Diệp Lăng Xuyên chẳng có kiên nhẫn, không đợi được người liền bắt đầu suy nghĩ lung tung: “Thằng ngốc Văn Diệu đó không phải bị Khương Tước lừa, đem chôn xác rồi chứ.”

Thẩm Biệt Vân: “Ý tưởng rất hay, lần sau đừng nghĩ nữa.”

Mạnh Thính Tuyền: “Nhảm.”

Vô Uyên đang ngồi im lặng một bên cất giọng nhàn nhạt trấn an mọi người: “Các ngươi ồn ào quá.”

Các sư huynh: “...”

Được ‘an ủi’ một cách rất hiệu quả.

Không lâu sau, Thanh Sơn trưởng lão cũng đến thăm nữ đệ tử mà mình yêu thương nhất, vừa vào cửa đã bái kiến Tiên chủ, đến khi thấy khế ước hôn nhân trên trán hắn thì sững sờ.

“Tiên chủ thành thân khi nào vậy?”

Vô Uyên thần sắc nhàn nhạt: “Hôm qua.”

Thanh Sơn trưởng lão hóa thành gà thét: “Chuyện quan trọng như vậy mà ngươi lén lút làm xong rồi? Hôn sự của Tiên chủ là đại sự của cả tiên giới đó!”

Vô Uyên liếc mắt nhìn ông, Thanh Sơn trưởng lão lặng lẽ hạ thấp giọng.

“Mạo muội hỏi một câu, đối phương là cô nương nào có dung mạo khuynh thành, tư chất thượng phẩm vậy?”

Tay Vô Uyên đặt trên bàn khẽ gõ một cái, gáy của các sư huynh lạnh toát.

Diệp Lăng Xuyên lên tiếng ngăn cản: “Sư phụ người đừng hỏi nữa, đó là chuyện riêng của Tiên chủ.”

Mạnh Thính Tuyền phụ họa: “Đúng vậy, mạo muội quá rồi.”

Thanh Sơn trưởng lão nheo mắt nhìn mấy tên đệ tử của mình, không ai dám nhìn thẳng vào mắt ông, ông lập tức hiểu ra: “Các ngươi biết?”

Thẩm Biệt Vân thở dài: “Sư phụ người đừng hỏi nữa, chúng con sẽ không nói đâu.”

Mẹ nó, bọn chúng biết thật.

Thanh Sơn đang định truy hỏi, bỗng nghe thấy trên đầu truyền đến từng tràng “ngọa tào”.

Ông ngơ ngác ngẩng đầu, trơ mắt nhìn mái nhà bị đập thủng, một, hai, ba... năm bóng đen rơi sầm sập xuống.

Bạch hổ đỡ được Khương Tước, ngựa bay đỡ được Văn Diệu, Trần Hư đạo trưởng không ai quản, ôm vò rượu có một cú tiếp đất bằng mặt đầy sảng khoái.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6