Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Câu Thông Tương Lai, Giết Xuyên Cái Mạt Thế Này! (Bản Dịch)

Chương 2: Đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau


Rung rung~

【Đường Chính: Tôi tạm thời không kịp giải thích với cậu, hãy nhớ lấy, tuyệt đối đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào! Vương Hoa chết rồi, người tiếp theo chính là cậu!】

Cái gì?!

Sở Huyền vô cùng kinh hãi, nhưng khi anh nhìn lại giường đối diện, cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường.

Bóng người đang bò trên giường kia quá to lớn, rõ ràng không khớp với thể hình của Vương Hoa, còn mùi hôi thối trong không khí cũng càng lúc càng buồn nôn, nồng nặc.

Đây là... mùi máu?

Tim Sở Huyền đập loạn xạ, nhớ lại cảnh giết lợn từng thấy ở quê lúc nhỏ. Một con lợn béo bị mổ phanh bụng, lòng phèo kèm theo máu tươi trào ra, mùi tanh hôi nồng nặc đó sao mà giống hiện tại đến thế?

Chóp chép... chóp chép...

Trong không gian tĩnh mịch tối om, tiếng nhai nuốt nghe rõ mồn một, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng khịt khịt quái dị, giống như dã thú đang gặm nhấm máu thịt.

Trong đầu Sở Huyền chợt nảy ra một câu hỏi.

Nếu trên giường đối diện không phải Vương Hoa, thì đó là ai?

Đối phương đang ăn cái gì?

Sở Huyền không dám nghĩ tiếp, sự bất an mãnh liệt tràn ngập tâm trí, dạ dày đảo lộn, một cảm giác buồn nôn xộc thẳng lên cổ họng, nhưng anh không dám phát ra tiếng, đành phải cố sống cố chết nhịn xuống.

Rung rung.

Điện thoại lại rung.

【Đường Chính: Trong phòng chúng ta có một con quái vật, nhưng nó không nhìn thấy gì cả, cậu chỉ cần không phát ra tiếng động là tạm thời sẽ ổn. Vương Hoa là vì tiếng ngáy quá to nên mới bị ăn thịt ngay lập tức.】

Âm thanh?

Âm thanh!!

Tiếng rung chẳng phải cũng là âm thanh sao?!

Đầu Sở Huyền vang lên một tiếng "uỳnh", vội vàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Ký túc xá cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Tuy nhiên, Sở Huyền kinh hoàng phát hiện ra.

Tiếng nhai nuốt... đã biến mất.

Điều khiến anh sởn gai ốc hơn cả là bóng người to lớn vừa rồi còn đang bò trên giường đối diện, cư nhiên...

Biến mất rồi?

Biến mất rồi!!

Sao quái vật lại biến mất được?

Chẳng lẽ là vì tiếng điện thoại rung liên tục vừa rồi đã thu hút sự chú ý của nó?

Lòng Sở Huyền lạnh toát, vội vàng nhìn quanh nhưng không phát hiện điều gì bất thường.

【Đường Chính, cậu thấy con quái vật đó không? Sao nó biến mất rồi?】

Ngón tay Sở Huyền cứng đờ gửi tin nhắn, đại não một trận hỗn loạn.

Mẹ nó chứ, khởi đầu này không đúng!

Sở Huyền nhớ rõ ràng, trong suốt bốn năm đại học của mình chưa từng gặp phải chuyện này, sao trọng sinh về cái là mọi thứ đều thay đổi?

Đã lên kế hoạch kiếm mấy mục tiêu nhỏ, huyễn hoặc về cuộc sống tươi đẹp, mà bây giờ lại xuất hiện quái vật, Sở Huyền cảm thấy tâm lý mình sắp sụp đổ đến nơi.

【Đường Chính: Sở Huyền, cậu nhất định phải bình tĩnh! Những lời tiếp theo tôi nói với cậu đều cực kỳ quan trọng, có thể sẽ đảo lộn nhận thức của cậu, nhưng dù thế nào đi nữa, xin cậu hãy tin tôi, làm theo lời tôi nói!】

【Chính ca, em nhất định phải tin anh rồi, chúng ta là anh em khác cha khác mẹ mà!】

Sở Huyền đoán đối phương chắc hẳn biết gì đó, đang định tiếp tục gõ chữ hỏi thăm thì đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu hơi lành lạnh, giống như có giọt nước nhỏ xuống.

Theo bản năng ngước nhìn lên.

Trong khoảnh khắc, da đầu tê dại, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu!

Sở Huyền nhìn thấy rồi!!

Ở ngay trên đỉnh đầu, một sinh vật không tên đang bốn chân hướng lên trời, treo ngược trên trần nhà, toàn thân máu thịt be bét, để lộ những sợi cơ bắp đỏ hỏn.

Khuôn mặt cực kỳ đáng sợ ngay sát phía trên, hốc mắt trống rỗng không có nhãn cầu nhưng dường như đang nhìn chằm chằm vào anh.

Cái miệng dài nhô ra.

Những chiếc răng sắc nhọn trong miệng phát ra ánh hàn quang rợn người trong đêm tối.

Nước miếng hôi thối và đặc quánh treo lủng lẳng như những sợi tơ.

Theo động tác ngẩng đầu của Sở Huyền, nó vừa vặn nhỏ xuống mặt anh.

"Đm!!"

Sở Huyền gần như bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, phản ứng tức thì, chửi thề một tiếng rồi vung tay đấm thẳng một cú lên trên.

Một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện!

Gần như cùng lúc đó, cổ con quái vật quái dị vươn dài ra, cái miệng đột ngột há to, hàm răng dày đặc khiến người ta tê dại cả da đầu, nửa cánh tay của Sở Huyền trực tiếp bị cắn đứt.

Máu tươi tuôn ra xối xả, nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời bao trùm tâm trí, Sở Huyền toàn thân run rẩy, không còn chút ý chí phản kháng nào, quay người muốn xuống giường tháo chạy.

Tầm nhìn lại trở nên đen kịt.

【Bạn đã chịu sát thương chí mạng.】

【Sinh mệnh trị của bạn đã cạn kiệt.】

【Bạn đã chết.】

---

"Đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai!!"

"Đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai!!"

"..."

Những âm thanh hỗn loạn đan xen vào nhau, giống như có người đang áp sát vào tai nói chuyện, mà bản thân anh lại ngay cả ngón tay cũng không thể cử động nổi một cái.

Sở Huyền khó khăn mở mắt, chỉ thấy đầu đau như búa bổ, giống như có một cái dùi đang đâm mạnh vào não rồi khuấy mạnh.

Mẹ nó chứ! Sao lại đau thế này...

Sở Huyền nghiến răng, khó nhọc ngồi dậy trên giường, đầu đau như muốn nổ tung, cảm giác như sắp chết đến nơi, đại não vô cùng hỗn loạn.

【Linh tính trị: 0】

Thôi xong!

Sở Huyền toàn thân lạnh toát.

Lúc đầu linh tính trị là 50, lần chết thứ nhất trừ 20, lần chết thứ hai trừ 30, nếu chết thêm lần nữa có phải sẽ trừ 40 không?

Nhưng giờ linh tính trị chỉ còn 0, có phải nếu chết thêm lần nữa là sẽ chết thật không?

Nhìn bóng người to lớn trên giường đối diện dường như đang hưng phấn ăn uống, tiếng nhai nuốt vang lên liên hồi khiến Sở Huyền rợn tóc gáy.

Sở Huyền đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, việc đầu tiên là lấy điện thoại ra chỉnh sang chế độ im lặng.

Cũng đúng lúc này, màn hình hơi sáng lên, một tin nhắn gửi tới.

【Đường Chính: Sở Huyền, nếu cậu đã tỉnh, tuyệt đối đừng nói chuyện, đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào!】

Sở Huyền nhìn tin nhắn này nhưng không trả lời ngay.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6