Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Ta Chỉ Muốn Hủy Diệt Tông Môn Sao Lại Thành Thần Rồi ? (Dịch)

Chương 7: Chu Tước Linh Hỏa (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Nhất thời, ngay cả một số đệ tử vừa nãy còn đố kỵ với Chu Tinh Hà, lúc này cũng không khỏi cảm thán, Chu Tinh Hà quả thực không phải người phàm.

"Ha ha ha ha... Tốt... tốt... tốt lắm..." Lại là ba chữ tốt, nghe thấy ba chữ này, Chu Tinh Hà biết hỏng bét rồi.

Quả nhiên, Đại trưởng lão vẻ mặt an ủi nhìn Chu Tinh Hà nói: "Không hổ là đệ tử ta đã chọn trúng, tu võ trước tiên phải tu đức, ta đã thấy quá nhiều người thiên phú tuyệt luân nhưng đức hạnh không xứng tầm, hôm nay ngươi có thể nói ra lời này, lão phu rất an ủi, rất an ủi... Dược Thánh đã có người kế nghiệp!"

"Trời phù hộ Hạo Thiên!" Một nhóm người lại lên tiếng chúc mừng.

"Tinh Hà à, lần nổ lò này tuy do ngươi mà ra, nhưng không trách ngươi được, Chu Tước Linh Hỏa đâu phải đan lô tầm thường có thể chịu đựng nổi, nổ lò tự nhiên là chuyện định sẵn, cho nên ngươi vô tội. Tuy nhiên, lời nói hôm nay của ngươi cũng đã thức tỉnh lão phu, bấy lâu nay lão phu vì chuyện nổ lò mà trừng phạt quá nhiều đệ tử, thật sự là không nên, dù sao họ cũng là vô tâm lầm lỗi. Từ hôm nay trở đi, nếu đệ tử nào vì vô tâm lầm lỗi mà dẫn đến nổ lò, sẽ không còn bị xử phạt nữa!"

Đại trưởng lão vừa dứt lời, đệ tử tại hiện trường lập tức đại hỷ!

"Tạ Đại trưởng lão khoan dung!" Vô số đệ tử hướng về phía Đại trưởng lão hành lễ, mà Thẩm Xuân gặp ở nhà ăn lúc trước càng kích động đến mức nước mắt rơi lã chã.

"Hì hì... Muốn tạ thì cũng nên tạ Tinh Hà sư đệ của các ngươi, nếu không có hắn, lão phu sao có thể thoát ra khỏi chấp niệm của chính mình chứ." Đại trưởng lão vuốt râu cười lớn.

"Tạ Tinh Hà sư đệ..." Một nhóm đệ tử Linh Hạc cung lại hướng về phía Chu Tinh Hà thi lễ một cái, đồng thời ánh mắt nhìn Chu Tinh Hà cũng tràn đầy thiện ý.

"Được rồi, từ hôm nay trở đi, lão phu cùng đông đảo trưởng lão sẽ đích thân chỉ dạy luyện đan thuật cho ngươi, Tinh Hà à, ngàn vạn lần đừng phụ lòng Chu Tước Linh Hỏa này của ngươi!"

"A... Tạ Đại trưởng lão..." Chu Tinh Hà sắp khóc đến nơi rồi.

Rõ ràng mình chỉ cần bị trục xuất sư môn là có thể trở thành đỉnh phong, bây giờ lại phải bị một đám lão già mỗi ngày thay phiên nhau thúc giục, cái quái gì thế này? Còn có thiên lý không? Còn có vương pháp không?

Đại trưởng lão dẫn theo một đám trưởng lão rời đi, Phùng Phi cùng một nhóm đệ tử Linh Hạc cung lập tức vây quanh Chu Tinh Hà.

"Tinh Hà sư đệ, hôm nay lại phải đa tạ Tinh Hà sư đệ rồi."

"Tinh Hà sư đệ, từ hôm nay trở đi, ở Linh Hạc cung này, kẻ nào dám động đến đệ, chính là đối địch với tất cả chúng ta."

"Tinh Hà sư đệ trượng nghĩa, lúc trước sư huynh còn nghe tin đồn nhảm nói là đệ sai người đi đánh gãy tay Chu Thừa, giờ nghĩ lại sư huynh thật sự thấy hổ thẹn quá."

"Lời đồn dừng lại ở người trí tuệ! Tinh Hà sư đệ sao có thể là loại người đó, ta đi điều tra ngay xem rốt cuộc là kẻ nào khua môi múa mép, xem ta có phế hắn không!"

"Không cần tra nữa, hôm nay ta đi ngoại môn, nghe nói là chính tên Chu Thừa kia tự mình nói ra!"

"Nói bậy nói bạ! Cái thứ chó má đó sau khi bị giáng xuống ngoại môn, Tinh Hà sư đệ còn chưa gặp hắn lấy một lần, làm sao có thể sai người đối phó hắn, chắc chắn là cái thứ chó má này thấy Tinh Hà sư đệ lọt vào hàng ngũ đệ tử tinh anh nên tâm lý vặn vẹo, xem ta có phế hắn không!"

Mọi người phẫn nộ sục sôi, làm cho Chu Tinh Hà cũng bắt đầu hoài nghi chuyện ngày hôm đó rốt cuộc có phải do mình làm hay không.

"Chư vị sư huynh không nên như thế... Chu Thừa bôi nhọ ta e là cũng có nỗi khổ tâm, nhưng ta và hắn dù sao cũng là đồng hương, hắn bị giáng xuống ngoại môn lòng ta vốn đã thấy áy náy, nay nếu chư vị sư huynh lại làm hại hắn, ta sao có thể đành lòng đây."

Nghe xong lời Chu Tinh Hà, ánh mắt của đám sư huynh càng trở nên kiên định hơn!

Nghe xem! Đây chính là cảnh giới a!

Cùng xuất thân từ thôn Kháo Sơn, hai người trẻ tuổi này, khoảng cách làm người sao mà lớn thế không biết!


Có lẽ lời nói của Chu Tinh Hà đã có tác dụng, các sư huynh Linh Hạc cung quả nhiên không ra tay với Chu Thừa.

Nhưng họ đã chọn một cách khác!

Cắt thuốc!

Đúng vậy, ngoại môn của Hạo Thiên tông tuy đãi ngộ không bằng nội môn, nhưng dù sao cũng là thiên hạ đệ nhất tông a, ngay cả tài nguyên của đệ tử ngoại môn cũng mạnh hơn nhiều so với đệ tử nội môn của các tông phái thông thường, thậm chí nhiều đệ tử nội môn của các đại tông phái cũng không sánh bằng.

Mà trong đó mảng đan dược, tự nhiên là xuất phát từ Linh Hạc cung rồi, có thể nói toàn bộ tài nguyên đan dược của Hạo Thiên tông đều do Linh Hạc cung cung cấp.

Các bên đều đến lấy tài nguyên đan dược của mình theo định kỳ, sau đó mang về chia cho đệ tử theo phần hành.

Nhưng lần này, ngoại môn lại không nhận được đan dược, lý do rất đơn giản: dược phẩm khan hiếm.

Ban đầu ngoại môn cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dù sao họ cũng là ngoại môn, lúc dược phẩm khan hiếm thì cắt của họ trước cũng là chuyện thường, nhưng khi hỏi bao giờ có thể bù vào, câu trả lời lại là không bù được!

Lần này ngoại môn cuống lên, cái gì thế? Đệ tử ngoại môn không phải người à? Ngày thường bắt nạt chúng ta thì thôi đi, giờ còn bắt nạt ra mặt thế này?

Nhưng ngay khi các đệ tử ngoại môn đang làm loạn đòi đi tìm Đại trưởng lão để lý luận, một tin tức từ Linh Hạc cung truyền tới.

"Cái gì? Là vì cái thứ chó má Chu Thừa kia!"

"Hắn nói là Chu Tinh Hà đánh gãy tay hắn?"

"Xằng bậy... Chu Tinh Hà căn bản chưa từng đến ngoại môn, hôm đó ta có mặt tại hiện trường, là người trong đội ngũ cũ của hắn đến thăm, hắn tự mình nói lời bất kính, bị người ta đánh hội đồng thành ra như thế!"
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6