Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tác Hợp Cho Phu Quân Và Bạch Nguyệt Quang Của Chàng (Dịch FULL)

Chương 1: Thê Tử Ác Độc

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Lúc Tri Ngu hoàn hồn, người đã ở trong U Trí Uyển rồi.

Trước đó, giọng nói trong đầu đã nói với nàng rất nhiều chuyện.

Nàng không hiểu điều này có nghĩa là gì, nhưng… phải làm chuyện xấu thì nam chính và nữ chính trong sách mới đến được với nhau ư?

Cũng chính vì lý do này, nàng mới có được cơ hội rời khỏi nơi đáng sợ đầy ác mộng đó, xuyên vào cơ thể khỏe mạnh này để sống lại một lần nữa.

Làm chuyện xấu, thật ra Tri Ngu không rành lắm…

Trước khi đến đây, nàng cũng chỉ toàn bị người khác bắt nạt.

Khi cúi mắt nhìn chén canh đặt trước mặt, hàng mi nàng run rẩy, trái tim càng thêm bất an.

Đặt trên bàn là một phần kỳ dược tinh diệu tuyệt luân .

Trong cuốn truyện mà Tri Ngu vừa xem, người vợ độc ác trong sách đã dùng loại xuân dược mãn tính này trên người phu quân mình, kết quả trộm gà không thành còn mất nắm gạo, lúc phu quân phát tác lại đúng lúc ở chung một phòng với tiểu biểu muội của hắn.

Thuốc này được xem là đỉnh cao của vô sắc vô vị, nhưng cần phải uống đủ sáu liều, khi phát tác sẽ tình triều khó nén, không thể tự chủ, ngoài giải dược ra không có thứ gì có thể hóa giải.

Lúc tiểu tỳ áo xanh dâng lên trước mặt Tri Ngu, thuốc trong hộp tối đã dùng hết ba liều.

Sáu canh giờ sau, nếu không kịp thời tiếp liều thứ tư, xuân dược mãn tính mà người vợ độc ác hạ lên người phu quân sẽ hoàn toàn mất tác dụng.

“Phu nhân, thuốc đã hạ xong rồi.”

Nhứ Nhứ mày bay mặt sáng, thần thái phơi phới, nhìn thấy chén canh này, mắt gần như lóe lên tia sáng, giọng điệu không giấu vẻ bỉ ổi.

“Chỉ cần đợi uống xong sáu liều, lang quân sau khi dược hiệu phát tác cùng phu nhân điên loan đảo phượng tự nhiên sẽ tiêu hồn, tiện nhân Thẩm Trân kia đừng hòng đắc ý nữa!”

Tri Ngu, người đang ở trong thân phận người vợ độc ác, hít một hơi thật sâu, cố nén ý muốn sửa lại cách xưng hô “tiện nhân” của tỳ nữ.

Đó là nữ chính trong sách đó…

Nhứ Nhứ đang hưng phấn nên hoàn toàn không để ý đến sự khác thường của “phu nhân”, chỉ một mực nhét chén canh vào tay nàng, đẩy người ra sau rèm châu.

Vạt váy lụa màu hạnh thêu cành ngọc lan lay động, va vào rèm châu kêu “leng keng”.

Vào thời khắc mấu chốt, đầu óc Tri Ngu trống rỗng, căng thẳng đến mức đầu ngón tay sắp trắng bệch.

Phải thay nguyên chủ hoàn thành tình tiết vốn có.

Nếu không sẽ phải trở lại nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời kia…

Nghĩ đến vế sau, gò má non mịn như ngọc của nữ tử tức thì mất hết huyết sắc, trở nên trắng bệch.

Nàng cúi mắt nhìn chén canh trong tay, cắn đôi môi gần như sắp rỉ máu, lúc này mới bước bước thứ hai để điều khiển cơ thể này.

Rèm châu thủy tinh phản chiếu ánh sáng lộng lẫy lướt theo thân hình yêu kiều, trượt từ bờ vai mỏng manh của mỹ nhân xuống.

Nam tử mặc y phục hoa lệ ngồi ở ghế chính đang nhìn người xông vào trong sảnh, động tác bỗng khựng lại.

Chẳng biết từ khoảnh khắc nào, Tri Ngu đột nhiên cảm thấy một ánh mắt đầy áp bức rơi trên lưng mình, khiến nàng sợ hãi muốn quay đầu bỏ chạy.

Nàng hoảng hốt ngước mắt, lấy hết can đảm nhìn nam nhân trên ghế chính.

Đối phương ăn vận cao quý, bên hông đeo mặt dây chuyền tua vàng, bàn tay đặt trên tay vịn cầm một chiếc quạt xương ngọc trắng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lặng lẽ lướt qua một tia kinh ngạc.

Tri Ngu nhìn hắn, nghĩ đến việc mình sắp làm, khuôn mặt trắng nõn bất giác nóng lên mấy phần.

Việc phải làm thật ra không khó, chỉ là quá mức khó nói…

Chỉ cần hắn uống một ngụm canh đã bỏ thuốc này, nàng có thể được giải thoát trong chốc lát.

Thấy hy vọng ngay trước mắt, cơ thể Tri Ngu như được tiếp thêm ba phần dũng khí, khiến nàng bưng canh tiến lên.

“Ngài đường sá xa xôi, chắc hẳn đã mệt rồi…”

Lời nói như thể đang làm thân vừa thốt ra, đã nhận lại một cái liếc mắt vô cùng lạnh nhạt của đối phương.

Tri Ngu tính tình rụt rè nhạy cảm, đối mặt với vẻ lạnh lùng của người khác càng cảm thấy bất an…

Nàng vụng về, không biết làm sao để chủ động tiếp cận người khác.

Vốn đã không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, áp lực cận kề khiến nàng khó tránh khỏi có chút căng thẳng.

Đôi mắt tựa mắt mèo trong veo như lưu ly, trong đó giăng đầy hơi nước mờ mịt, dụ người ta không chút phòng bị mà chìm vào đáy mắt trong trẻo động lòng người ấy.

Như thể ngây thơ bẩm sinh, lại như thể vô tình quyến rũ mời gọi.

Tri Ngu không biết cách lấy lòng vị phu quân trên danh nghĩa này, chỉ có thể gượng gạo mở môi thốt chữ.

Dù sao trong lòng cũng biết rõ mình đang làm chuyện không tốt, nàng rụt rè đẩy chén canh lên nửa tấc, giọng nói nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy.

“Canh có thể giải mệt…”

“Lang quân có thể nếm thử…”

Trong tình cảnh khiến nàng khó xử như vậy, đối phương ngược lại có chút bất ngờ, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào nàng.

Chỉ là trong mắt hắn dường như có chút cảm xúc khó hiểu.

Thấy nàng vừa bắt được ánh mắt của hắn, liền giống như một con mèo nhỏ cố gắng lấy lòng cọ vào đầu gối chủ nhân nhưng lại cẩn thận né tránh, tha thiết đưa chén sứ lên.

Một con mèo đáng thương quá mức sẽ không bị từ chối mãi.

Có lẽ trước cả khi bản thân kịp phản ứng, hành động trêu chọc lớp da mềm mại dưới cằm của con vật đáng yêu ấy sẽ tự động xảy ra.

Giống như khi thấy nữ tử giơ cao chén canh đã lâu, đáng lẽ phải có một bàn tay đỡ lấy gánh nặng trong tay nàng.

Mà khoảnh khắc này trong mắt Tri Ngu lại biến thành một sự dày vò vô cùng dài đằng đẵng.

Việc nàng phải làm cũng cần hoàn thành trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch này.

Lúc chén ngọc được trao đi, Tông Giác cảm nhận được đầu ngón tay e thẹn của nữ tử lướt nhanh qua lòng bàn tay hắn, ngay sau đó, hàng mi đen lập tức run rẩy chột dạ che đi một nửa đôi mắt lưu ly.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6