Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tác Hợp Cho Phu Quân Và Bạch Nguyệt Quang Của Chàng (Dịch FULL)

Chương 12: Cố ý ngã vào lòng

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tiếng tơ tiếng trúc réo rắt khiến người ta mê đắm, có người theo đó mà múa, có người gõ nhịp theo, những bậc quyền quý giỏi hưởng thụ đã hoàn toàn đắm chìm trong không khí xa hoa trụy lạc.

Tri Ngu cũng uống vài ly rượu hoa quả cho hợp với không khí, vẻ ngoài thì như đang thưởng thức ca múa, nhưng thực chất trong lòng đang cẩn thận nhớ lại những chuyện sẽ xảy ra hôm nay.

Lúc đến đây, ý định khuyên nhủ Thẩm Trăn rõ ràng là không thành, cuối cùng cũng chỉ có thể chọn một cách khác tương đối khó khăn hơn.

Không lâu nữa sau khi yến tiệc kết thúc, Thẩm Trăn trong truyện sẽ không kìm được lòng mình dưới gốc cây mai, thổ lộ tâm tình với Thẩm Dục cho tỳ nữ bên cạnh nghe, và cảnh này đã bị Phùng Sinh bắt gặp.

Sau đó Thẩm Trăn liền lấy hết can đảm đề nghị đối phương hủy bỏ hôn ước.

Có lẽ là để trả thù Thẩm Trăn, Phùng Sinh vốn không hề hứng thú với nàng, về sau lại trở thành trở ngại lớn nhất giữa Thẩm Trăn và Thẩm Dục.

Có thể thấy chỉ một niệm sai lầm cũng sẽ mang đến rất nhiều biến cố.

Sau khi xác nhận lại các chi tiết, ánh mắt Tri Ngu đảo qua vài lượt, cuối cùng cũng thấy một nô tỳ ở phía sau ra hiệu cho nàng một cách kín đáo.

Tri Ngu biết đây là thời điểm tốt nhất để nàng tìm cớ rời tiệc.

Chỉ lấy cớ đi thay y phục thì không đủ để giải thích cho việc nàng sẽ trì hoãn một thời gian dài sắp tới, vì vậy, nàng chậm rãi dời mắt về phía mặt bàn.

Lý do làm đổ ly rượu ướt y phục là rất hợp lý.

Nhưng không may là, rượu hoa quả trong ly của Tri Ngu đã bị nàng tham lam uống cạn lúc xem ca múa rồi.

May mà bên cạnh vẫn còn một ly rượu còn sót lại.

Nhưng cũng thật không may, chủ nhân của ly rượu này là Thẩm Dục.

Trong một bữa tiệc mang tính riêng tư thế này, sẽ không có ai cố ý giữ tư thế ngồi đoan trang.

Kể cả Thẩm Dục, khi yến tiệc đã qua được nửa chặng, thần thái hắn có vẻ thả lỏng hơn rất nhiều, co một chân lên, so với dáng vẻ đoan trang cấm dục thường ngày, hành động trong trạng thái hơi say lại có phần phóng túng phong lưu.

Có lẽ là do vô tình nhìn đối phương hơi lâu.

Khi Tri Ngu đang do dự, người đàn ông cảm nhận được ánh mắt của nàng, từ tốn rũ mắt liếc nàng một cái, dường như đang hỏi nàng có chuyện gì.

Lúc này Tri Ngu mới nhận ra mình vậy mà đang ngẩn người nhìn mặt hắn.

“Bánh ngọt này ngon lắm, lang quân có muốn nếm thử không?”

Tri Ngu tự nhiên đưa miếng bánh trong tay qua, dáng vẻ chân thành tha thiết muốn chia sẻ với người khác.

Chỉ là khi đưa đến trước mắt đối phương, nàng và hắn mới đồng thời nhìn thấy trên miếng bánh có một vết răng nhỏ.

Vết ẩm trên miếng bánh khô có lẽ là vị trí lưỡi nàng vừa lướt qua.

Miếng bánh vừa ngậm qua trong miệng nàng cứ thế đường hoàng đưa tới, dường như thứ muốn mời đối phương nếm thử không phải là bánh ngọt, mà là hương vị từ môi lưỡi của nàng…

Tri Ngu phản ứng lại, chỉ cảm thấy tim mình thắt lại, hoảng hốt ngước mi mắt lên quan sát vẻ mặt của đối phương.

Quả nhiên, Thẩm Dục không có ý định để tâm đến nàng.

Hắn chỉ lạnh lùng lướt qua mặt nàng, rồi nhàn nhạt đáp: “Ta không thích đồ ngọt.”

Tri Ngu ngượng ngùng rụt tay lại.

Khi nô tỳ lần thứ ba ra hiệu, Tri Ngu biết không thể trì hoãn được nữa.

Đợi mãi không thấy người hầu đến rót thêm rượu hoa quả cho mình, sau khi những người khác đã rót đầy rượu vào ly của Thẩm Dục trước, Tri Ngu liền giả vờ vô ý với lấy ly rượu trước mặt người đàn ông.

Nào ngờ người đàn ông cũng theo thói quen định nâng ly lên nhấp một ngụm, lại bị bàn tay mềm mại của nữ tử lướt qua mu bàn tay lạnh lẽo của hắn.

Hai bàn tay thoáng chồng lên nhau.

Tri Ngu sững sờ trong giây lát, ngay sau đó ly rượu bị làm đổ lập tức hất lên váy nàng.

Nàng có vẻ hoảng hốt rụt tay lại, cuộn ngón tay che đi hành động chột dạ của mình, ôm lấy vạt váy bất lực nhìn người đàn ông.

Lòng bàn tay hụt của Thẩm Dục chậm rãi áp lên mặt bàn lạnh lẽo, hắn nghiêng đầu đối diện với vẻ mặt vô tội của nàng, khớp ngón tay bất giác gõ nhẹ lên mặt bàn.

Ánh mắt lướt qua vệt nước loang trên váy nữ tử, đôi mắt đen đã phán xét vô số lời nói dối và tội lỗi kia lặng lẽ chiếu một tia dò xét, cuối cùng bình tĩnh mở miệng: “Đi đi.”

Tri Ngu tức thì thở phào nhẹ nhõm trong lòng, để tỳ nữ dìu mình kịp thời rời khỏi bàn tiệc.



Đợi Tri Ngu thay y phục xong, yến tiệc cũng đã đến hồi kết.

Các vị khách hoặc là tụ tập lại đánh cờ, hoặc là tản ra vườn mai được phủ Nhị hoàng tử bài trí công phu để đạp tuyết thưởng mai.

Trớ trêu thay, trên đường đến vườn mai, Tri Ngu lại vô tình bị trẹo chân, đau đến nhíu mày.

Hôm nay người hầu hạ bên cạnh nàng không phải Nhứ Nhứ, mà là một tỳ nữ khác trầm ổn hơn tên Vân Tô.

Đối với Tri Ngu mà nói, đặc điểm lớn nhất của tỳ nữ này là từng chịu ơn của Thẩm Trăn.

Thấy phu nhân bị trẹo chân, ánh mắt Vân Tô lóe lên, rồi nhẹ nhàng nói: “Phu nhân ngồi đây nghỉ một lát, để nô tỳ đi mời lang quân đến…”

Có lẽ là thật sự bị thương ở gân chân, phu nhân thậm chí còn không buồn tùy hứng mà dễ dàng để nàng ta rời đi.

Mãi cho đến khi Vân Tô đi xa, Tri Ngu mới từ từ bỏ tay đang xoa bóp mắt cá chân xuống.

Rõ ràng, nàng không thật sự bị trẹo chân.

Nàng biết rõ hơn ai hết, Vân Tô trong sách luôn có thể phản bội nguyên chủ vào thời điểm mấu chốt để giúp đỡ Thẩm Trăn.

Vì vậy có đối phương ở đây, chuyện tác hợp cho Thẩm Trăn và Thẩm Dục, Tri Ngu rất yên tâm.

Nhưng phiền phức không chỉ có vậy.

Hôm nay dường như có chút không thuận lợi, Tri Ngu cử đi mấy người hầu muốn cản trở Phùng Sinh, nhưng đều không thành công.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6