Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tài Vụ Tự Do Về Sau, Các Nàng Dâng Lên Trung Thành (Dịch FULL)

Chương 1: Hệ thống Nhân Sinh Hoàn Mỹ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Thẩm Viễn, dừng lại ở đây thôi."

"Sau này đừng liên lạc với tôi nữa."

"Chúc anh gặp được cô gái hiểu chuyện hơn."

Tại cổng phía Nam Học viện Kinh tế Đối ngoại thành phố Tinh Thành, Thẩm Viễn hơi trợn mắt, vẻ mặt ngỡ ngàng: "Đình, tình cảm ba năm nói dứt là dứt, không ngờ em lại tuyệt tình như vậy."

"Anh có thể đừng nói chuyện như thể mình là chiến thần thuần tình được không? Giữa chúng ta có bao nhiêu tình cảm, trong lòng anh không tự biết rõ sao?"

"Còn nữa, sau này đừng gọi tôi là 'Đình' nữa, nói thật nghe quê mùa lắm, sau này hãy gọi đầy đủ tên tôi là Chu Uyển Đình, cảm ơn."

Trong lúc hai người đang nói chuyện, một chiếc Audi A7 màu đen từ từ tiến lại, dừng vững chãi bên cạnh Chu Uyển Đình.

Chu Uyển Đình kiêu ngạo hất cằm, vuốt lọn tóc mai ra sau tai: "Đi trước đây, bạn tôi đến đón rồi."

Thẩm Viễn ngơ ngác nhìn cô bạn gái yêu nhau ba năm sắp kéo cửa xe bước lên ghế phụ chiếc A7, một lần nữa không nhịn được mà đưa tay ra: "Đình, đợi đã."

"Đã bảo là đừng gọi tôi là Đình nữa mà?!"

Chu Uyển Đình dừng bước, đôi lông mày khẽ nhíu lại: "Còn chuyện gì nữa?"

"Em còn nhớ mấy cái túi xách hàng hiệu anh mua cho em không? Lúc đó tốn không ít tiền, em có thể trả lại cho anh không?"

"Thẩm Viễn, anh có còn biết xấu hổ không hả?"

"Bà đây ngủ với anh ba năm, chỉ giúp tôi mua mấy cái túi rách đó mà chia tay rồi còn muốn đòi lại?!"

"Ờ..."

Thẩm Viễn hơi sững sờ, ngẩn ra một lúc rồi lại đề nghị: "Vậy em xem thế này có được không, đợi lúc nào em rảnh, chúng ta làm một 'nháy' để hồi tưởng lại ba năm đã qua, dù sao chúng ta cũng ở bên nhau lâu như vậy rồi..."

"Cút đi đồ điên!"

"Rầm" một tiếng, Chu Uyển Đình không thèm ngoảnh đầu lại, vô tình đóng sầm cửa xe, để mặc Thẩm Viễn đứng ngây người tại chỗ.

"Mẹ kiếp, hơi lỗ, ngay cả cơ hội thu chút lãi mà cô ta cũng không chịu cho mình."

Anh và Chu Uyển Đình quen nhau từ ba năm trước, khi đó Thẩm Viễn mới vào năm nhất, là tân sinh viên của Học viện Kinh tế Đối ngoại.

Nhờ ngoại hình nổi bật trong đám tân sinh viên, lại thêm ngày nhập học lái một chiếc BMW series 4 màu hồng cánh sen cực kỳ nổi bật, anh đã lập tức thu hút sự chú ý của đàn chị năm hai Chu Uyển Đình – người đang tham gia công tác đón tân sinh viên.

Dưới sự tấn công của đàn chị, Thẩm Viễn đã không giữ được mình.

Nói thật, đối mặt với một đàn chị, đặc biệt là kiểu học lớp tiếp viên hàng không như Chu Uyển Đình, đôi chân vừa thẳng vừa trắng, dáng người lồi lõm chuẩn chỉ, Thẩm Viễn nghĩ chẳng có nam sinh nào có thể kiềm chế được.

Ở bên nhau ba năm, Thẩm Viễn không chỉ học được từ đàn chị rất nhiều nội dung không có trong sách vở, mà còn mở khóa được không ít "kiến thức" mới.

Tất nhiên, Thẩm Viễn cũng không bạc đãi vị "giáo sư" truyền đạo thụ nghiệp này.

Gia cảnh anh khá tốt, lúc đó bố mẹ mở ba văn phòng du lịch lữ hành quốc tế, làm ăn rất phát đạt, tiền kiếm được đầy bồn đầy bát, nên Thẩm Viễn chưa bao giờ thiếu tiền tiêu vặt.

Hầu như tháng nào anh cũng mua quà cho Chu Uyển Đình, từ đồ dưỡng da, son môi, mỹ phẩm đến giày dép, thay đổi đủ kiểu.

Hơn nữa mỗi học kỳ đều tặng một chiếc túi xách, Chanel, LV, Prada, cứ dưới 50 triệu là tùy Chu Uyển Đình chọn.

Chỉ tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, do ảnh hưởng của một số yếu tố, ngành du lịch bị tác động dữ dội, lúc đó đừng nói là du lịch nước ngoài, ngay cả kinh doanh du lịch trong nước cũng không làm nổi.

Bố mẹ Thẩm Viễn cứ ngỡ tình hình này sẽ không kéo dài lâu, cố gắng gồng gánh việc kinh doanh của gia đình, nhưng ai ngờ đây lại là một cuộc chiến tiêu hao cực kỳ gian nan.

Các đoàn khách công ty, khu danh lam thắng cảnh, các tập đoàn lớn vốn đã đặt lịch team building ở nước ngoài đồng loạt hủy vé, tệ hơn nữa là năm đó ông Thẩm vừa mới mở chi nhánh thứ ba.

Nhiều yếu tố dẫn đến việc ba văn phòng biến thành hai, hai biến thành một, cuối cùng, văn phòng duy nhất còn lại cũng không trụ được bao lâu.

Gia đình phải bán đi hai căn nhà, bán thêm ba chiếc xe, tài sản hàng chục tỷ trong chớp mắt biến thành khoản nợ hơn một tỷ đồng.

Nhà họ Thẩm quay về vạch xuất phát, Thẩm Viễn cũng từ một "phú nhị đại" biến thành một "trái nhị đại" (thế hệ thứ hai gánh nợ).

Khi nhà Thẩm Viễn phá sản, Chu Uyển Đình đã thực tập tại một hãng hàng không được một thời gian, trong công việc cô ta tiếp xúc được với không ít người giàu có, lại vừa hay xảy ra chuyện này, nên cô ta đương nhiên giữ khoảng cách với Thẩm Viễn.

Chu Uyển Đình cũng rất khéo léo, đầu tiên cô ta lấy cớ công việc bận rộn để giảm bớt việc gặp mặt Thẩm Viễn, sau đó tần suất liên lạc qua WeChat và điện thoại cũng giảm dần, rồi lần quay lại trường này chính thức đề nghị chia tay.

Thực ra đối với chuyện này, Thẩm Viễn cũng không quá để tâm, dù sao lúc đầu hai người ở bên nhau cũng là đôi bên cùng có lợi, bây giờ Chu Uyển Đình vì tiền mà rời đi cũng là chuyện bình thường.

Thời buổi này ai còn chơi hệ thuần tình nữa!

Anh chỉ hơi xót số tiền đã bỏ ra thôi.

Trước đây Thẩm Viễn tiêu tiền như nước, túi hiệu nói tặng là tặng, mỹ phẩm cao cấp nói mua là mua, bây giờ cả nhà phải chen chúc trong một căn nhà thuê 70 mét vuông, anh mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Nếu không anh cũng chẳng mở miệng đòi lại túi xách từ Chu Uyển Đình, dù sao một chiếc túi tùy tay tặng lúc đó bây giờ cũng bằng mấy tháng sinh hoạt phí của gia đình anh rồi.

Sau khi trở thành "trái nhị đại", đầu tiên là mức sống giảm sút nhanh chóng, ra ngoài từ lái BMW chuyển sang đi xe buýt, hát karaoke hay đi bar hầu như không còn nữa, ngay cả ăn cơm cũng chỉ dám ăn cơm hộp bình dân.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6