Anh không cố ý khoe khoang, cũng không thổi phồng gia cảnh, chủ đề trò chuyện giữa họ đều là những chuyện thú vị ở trường hoặc những chuyện xấu hổ hồi nhỏ.
Vì vậy cả quá trình đều rất vui vẻ, Phòng Mẫn Tuệ có chút tận hưởng cảm giác này, thậm chí đã bắt đầu thầm mong chờ lần hẹn hò tiếp theo.
"Thẩm Viễn!"
Một giọng nam vang lên sau lưng Thẩm Viễn. Thẩm Viễn nhíu mày, đã đoán ra là ai, nhưng hôm nay tâm trạng anh đang tốt, không muốn bị đôi cẩu nam nữ này phá hỏng nên giả vờ như không nghe thấy.
Phòng Mẫn Tuệ theo bản năng quay đầu lại nhìn, thấy một người đàn ông trung niên xa lạ, nhưng thấy vẻ mặt thờ ơ của Thẩm Viễn, cô tưởng anh không nghe thấy nên còn nhắc nhở: "Thẩm Viễn, có người gọi cậu kìa."
"Không quen, không cần để ý." Thẩm Viễn rảo bước nhanh hơn.
"Thẩm Viễn, đã đi đến cửa rồi thì vào dạo chút đi, dù sao xem cũng đâu có mất tiền."
Hầu Quân bước lên vài bước, nhìn bóng lưng định bỏ chạy của Thẩm Viễn với vẻ bề trên.
Hôm qua Hầu Quân bị Thẩm Viễn chơi một vố, đang lo không có cơ hội gỡ lại thể diện. Trong lòng thầm nghĩ, mấy cái dịch vụ đó ông đây còn chưa được trải nghiệm, vậy mà đều để cho cái thằng ranh con này hưởng hết!
Lúc đầu anh ta còn tưởng thằng sinh viên nghèo như Thẩm Viễn chỉ đi dạo ở tầng một thôi, không ngờ lại dám lên tận tầng hai.
Mẹ kiếp, đến tiền taxi còn phải để phụ nữ trả mà cũng đòi đi dạo Prada?
Mày có mua nổi không đấy?
Đương nhiên, đồng thời anh ta cũng muốn để lại ấn tượng sâu sắc cho cô gái xinh đẹp bên cạnh.
Để cô nàng này mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, đi theo loại nghèo kiết xác này thì không có tương lai đâu, chỉ được cái mã chứ có mua được gì đâu?
Chu Uyển Đình đang tập trung xem túi, nghe thấy giọng Hầu Quân liền theo bản năng nhìn về hướng này, lập tức đặt túi xuống rồi đi tới.
"Thẩm Viễn, anh đến đây làm gì?"
Chu Uyển Đình dùng giọng điệu không mấy thiện cảm gọi giật Thẩm Viễn lại.
Thẩm Viễn trong lòng thầm chửi thề vài câu, giờ muốn đi cũng không đi được nữa, đành quay đầu lại nói: "Trùng hợp thế, hai người cũng ở đây à?"
Phòng Mẫn Tuệ quay người nhìn hai người họ. Người đàn ông trung niên cô không quen, nhưng đàn chị Chu Uyển Đình thì cô đã từng gặp, dù sao trước đây chị ta cũng thường xuyên ở bên cạnh Thẩm Viễn.
Còn Chu Uyển Đình thì đang đánh giá Phòng Mẫn Tuệ từ trên xuống dưới, trông có vẻ hơi quen mắt, rất có thể cũng là sinh viên trường Ngoại vụ.
Cô ta theo bản năng đem đối phương ra so sánh với mình, không chỉ nhan sắc thắng mình một bậc, mà ngay cả dáng người...
Vòng một và vòng ba rõ ràng là đầy đặn hơn mình.
Chu Uyển Đình càng thêm khó chịu. Hôm qua Thẩm Viễn đã bóc mẽ cô ta sạch sành sanh, giờ lại tìm được một cô gái ngon lành hơn mình để đi dạo phố, thế này là có ý gì?
Nếu Thẩm Viễn tìm một cô gái kém cỏi hơn mình về mọi mặt thì cô ta đã chẳng nói gì, thậm chí còn thấy hả hê, nhưng giờ lại tìm được một cô nàng xinh đẹp dáng chuẩn hơn mình?
Chu Uyển Đình còn nghi ngờ Thẩm Viễn cố tình xuất hiện ở đây vào lúc này để chọc tức mình!
"Tôi đến đi dạo chút, chọn quà cho em gái."
Thẩm Viễn nhàn nhạt đáp.
"Phụt..."
Hầu Quân không nhịn được cười thành tiếng: "Mua quà cho em gái thì nên đến chợ đầu mối đồ chơi hoặc lên Pinduoduo mà xem, cậu đến đây làm gì?"
Động tĩnh của bốn người không nhỏ, các nhân viên bán hàng của Prada thấy cảnh này cũng thầm thốt lên "hay thật".
Anh Thẩm là khách quen, mặc dù mấy tháng gần đây không đến nhưng họ vẫn nhớ mặt.
Cô Chu là bạn gái của anh Thẩm, chuyện này họ cũng biết.
Nhưng cái tình thế trước mắt này, có vẻ như anh Thẩm đang dẫn tình mới có dáng người bốc lửa hơn cô Chu đi mua sắm, rồi tình cờ gặp cô Chu và tình "mới" của cô ta – một người đàn ông trung niên ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi.
Hơn nữa nhìn thái độ và giọng điệu của cô Chu, hình như là anh Thẩm đã đá cô Chu?
Nhưng nếu hai người mới chia tay hôm qua, tạm không nói đến lỗi lầm của anh Thẩm, thì tại sao cô Chu lại nhanh chóng tìm được một lão già để mua túi cho mình như vậy?
Lúc nãy khi cô Chu và lão già kia vào tiệm, Julia – một nhân viên thường xuyên phục vụ họ – còn tưởng đây là bố của cô Chu.
Dù sao trong ấn tượng chủ quan, cô Chu vẫn luôn là bạn gái của anh Thẩm.
Nhưng bằng kinh nghiệm bán đồ xa xỉ nhiều năm, Julia nhận ra ánh mắt của hai người có gì đó không bình thường, nên đã dứt khoát đổi từ "chú" sang "anh".
Julia thầm may mắn vì phản ứng nhanh nhạy của mình, dù sao thời buổi này chuyện như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Lần trước còn có một ông cụ hơn bảy mươi tuổi dẫn một cô gái trẻ măng ngoài đôi mươi đến tiêu tiền cơ mà.
Hai người này mới chênh nhau có hai mươi tuổi, đã là cái gì.
Chu Uyển Đình khoanh tay trước ngực, hất hàm nói: "Cô em này, tuy chị không quen em, nhưng chị cũng từ trường Ngoại vụ ra cả, chị biết em là sinh viên trong trường, nên tốt bụng nhắc nhở em một câu, tốt nhất là nên giữ khoảng cách với loại người này một chút, kẻo bị lừa."
Phòng Mẫn Tuệ hơi ngẩn ra, chưa kịp phản ứng gì.
Cô không hiểu đàn chị Chu Uyển Đình đã chia tay với Thẩm Viễn rồi, tại sao còn muốn quản mấy chuyện này?
Hơn nữa đàn chị Chu Uyển Đình chia tay Thẩm Viễn xong lại đi tìm một người đàn ông trung niên bóng dầu thế này sao?
Thẩm Viễn dù là ngoại hình hay vóc dáng đều ăn đứt ông ta có được không...
Quan trọng hơn là, Thẩm Viễn cũng đâu có lừa cô, lúc nãy anh còn mời cô ăn đồ Nhật, đến Prada cũng chỉ là để chọn quà cho em gái thôi mà.
"Liên quan gì đến cô chứ, mà cái gì gọi là lừa, tôi lừa ai?"
Thẩm Viễn cũng bắt đầu nổi nóng. Rõ ràng hai người đã chia tay, đường ai nấy đi là xong, đã chia tay rồi mà cô còn quản nhiều thế làm gì!