Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tận Thế Ập Đến Săn Sale 0 Đồng (Dịch FULL)

Chương 12: Công nghệ cao 2

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Hoàng Tuyền đưa tay sờ lên mặt vải, vô cùng mềm mại, có chút mượt mà, nhưng chạm vào quả thực rất lạnh.

Thấy sắc mặt Phó Thần có chút không tự nhiên, Hoàng Tuyền hỏi: “Nhược điểm là gì?”

Phó Thần: “À… ha ha, là nó chưa được hoàn thiện lắm, không chống tia cực tím, chỉ thích hợp mặc trong nhà.”

Đúng là chưa hoàn thiện thật, Hoàng Tuyền thầm nghĩ. Nhưng trong thời tiết cực nóng của tận thế, cái lạnh 10 độ này tuyệt đối có thể cứu mạng. Mặc trong nhà, hoặc mặc thêm một bộ đồ bảo hộ bên ngoài là được, quá hoàn hảo!

“Bao nhiêu tiền một bộ?”

Nội tâm Hứa Trạch gào thét: Bà chủ ơi đừng mua, bộ này vô dụng lắm, trong nhà có điều hòa rồi, ngoài trời lại không chống tia UV, thì có tác dụng quái gì chứ.

Phó Thần: “Cái này không đắt, 200 nghìn tệ một bộ, bán nhiều nhất 5 bộ thôi, đều là vật liệu hiếm.”

Hoàng Tuyền gật đầu tỏ vẻ đã rõ, rồi đi đến trước một bộ trang phục rằn ri màu nâu đất. Đó là một bộ đồ liền thân, có cả mũ bảo hiểm, găng tay và bọc giày.

Phó Thần vội giới thiệu: “Đây là bộ đồ bảo hộ do chúng tôi nghiên cứu phát triển, có khả năng cách nhiệt, chống bức xạ, chống tia cực tím và chống ăn mòn rất tốt.”

“Chất liệu của đồ bảo hộ truyền thống rất khó chịu, cồng kềnh, không thích hợp mặc hàng ngày. Vì vậy chúng tôi đã nghiên cứu ra loại đồ bảo hộ mềm mại này, cấp độ bảo vệ đạt đến cấp S.”

“Đây chủ yếu là ý tưởng của chúng tôi. Giả sử môi trường tổng thể thay đổi, ví dụ như nhiệt độ đạt đến một mức độ nhất định, sẽ có bức xạ nhiệt, tia cực tím siêu mạnh, gây ra sự biến đổi của các hạt không khí thành khí độc, vân vân. Tất cả những điều này đều sẽ gây ra nhiều bệnh tật, thậm chí là tử vong.”

Phó Thần mím môi, nói tiếp với một chút ưu tư: “Con người thực ra rất mong manh trước thiên nhiên, vì vậy tôn chỉ của chúng tôi là mang đến cho nhân loại một sự bảo vệ toàn diện.”

Hứa Trạch giật giật khóe miệng, lần đầu tiên phát hiện ra người sư huynh này có chút “trung nhị”, phải làm sao đây.

(Trung nhị: từ lóng chỉ những người ảo tưởng sức mạnh, có những suy nghĩ, hành động hoang tưởng.)

Hoàng Tuyền lại nhìn sâu vào Phó Thần vài giây, vẻ mặt có chút đầy ẩn ý.

“Vậy tổng giám đốc Phó có bao giờ nghĩ, nếu một ngày nào đó môi trường của hành tinh này thực sự khắc nghiệt đến mức không còn phù hợp cho con người sinh sống, thì những nghiên cứu này của anh có thể phát huy được tác dụng lớn đến đâu không?”

Phó Thần thật sự nghiêm túc suy nghĩ vài phút, sau đó cười khổ: “Thật sự cũng chẳng có tác dụng lớn lao gì. Chỉ riêng sự khan hiếm của những vật liệu này cũng không đủ cho mỗi người trong đội chúng tôi một bộ.”

Rồi anh lại cười một cách khoáng đạt: “Nhưng sẽ không có ngày đó đâu. Làm những nghiên cứu này chỉ là sở thích của tôi thôi, và tôi lại vừa hay có điều kiện để làm.”

Nói xong, anh còn tự mãn hất tóc một cái, tỏ vẻ “tôi đây rất ngầu”!

---

Hoàng Tuyền cúi đầu mỉm cười, không tỏ thái độ gì, đi đến một khu vực khác trong phòng trưng bày. Nơi đó đặt mấy bộ đồ trông giống đồ trượt tuyết, có bộ liền thân, có bộ áo quần rời, và các phụ kiện như giày, găng tay, mũ, mũ bảo hiểm.

“Đây là loại giữ ấm phải không?”

“Đúng vậy.” Phó Thần theo sau.

“Bộ trang phục này chủ yếu chia làm hai lớp. Lớp ngoài chống nước, chống gió, chống trầy xước. Lớp bên trong có hệ thống duy trì nhiệt độ ổn định.”

“Nói đơn giản là các kỹ thuật viên của chúng tôi đã thiết kế các sợi vải thành những ‘đường ống’ nhỏ, thông qua các đường ống này để liên tục cung cấp hơi ấm, đạt được hiệu quả giữ nhiệt trong môi trường cực lạnh.”

“Chỉ là… cái này cần có điện để duy trì. Cô xem, ở đỉnh khóa kéo này, ấn một cái, nó sẽ bật ra. Bên trong là loại pin siêu cấp mà chúng tôi nghiên cứu riêng cho bộ quần áo này.”

Nói rồi, anh ấn vào đỉnh khóa kéo của bộ đồ, lấy viên pin ra cho Hoàng Tuyền và Hứa Trạch xem. Viên pin rất nhỏ, dài khoảng 8 cm, rộng khoảng 1,5 cm.

“Đừng thấy viên pin này nhỏ, nếu sạc đầy, nó có thể giữ ấm trong 20 giờ ở môi trường âm 30 độ C.”

Hoàng Tuyền gật đầu, tỏ vẻ rất hài lòng: “Pin có nhiều viên dự phòng không?”

“Tất nhiên là có. Chúng tôi đã sản xuất rất nhiều pin. Loại pin này vì nhỏ gọn mà dung lượng lớn nên cũng được ứng dụng trong các ngành khác.”

Nói đến đây, anh lại có chút ngượng ngùng: “Đây là một trong số ít những thành phẩm nghiên cứu đã bắt đầu có lãi của chúng tôi.”

Hoàng Tuyền tỏ ra đã hiểu, rồi cùng anh xem các sản phẩm khác, quả thực là vô cùng đa dạng.

Có Áo Mưa ‘Tôi Yêu Bơi Lội’, Khẩu Trang ‘Không Cần Thở’, Kính Bảo Hộ ‘Tắc Kè Hoa’, thiết bị lặn biển sâu, thuyền cao su, mô tô nước, thậm chí còn có cả một chiếc tàu ngầm cỡ nhỏ!!

“Tàu ngầm này cũng bán sao?”

"Nếu giá cả hợp lý. Đây là chiếc tàu ngầm cỡ nhỏ mà chúng tôi đặt hàng riêng từ một nhà sản xuất tàu ngầm của Hà Lan. Chỉ có một số vật liệu là do chúng tôi nghiên cứu phát triển, cũng được coi là một thử nghiệm của chúng tôi. Kết quả rất thành công, chức năng đầy đủ hơn, hiệu suất mạnh mẽ hơn."

“Đúng là lợi hại. Những nghiên cứu này chắc hẳn cần rất nhiều kinh phí.”

Phó Thần cười khổ: “Chỉ riêng đội thám hiểm mạo hiểm đã có 3 đội, mỗi đội đều cần tập hợp những nhân tài siêu cấp tinh anh từ các ngành nghề khác nhau để hợp tác.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6