Nếu câu ‘Quy tắc là tuyệt đối’ vẫn áp dụng với ‘trò chơi’ thứ hai này, vậy những gì được viết trên mặt nạ đó chính là biện pháp phá giải.
Nhưng phá giải bằng cách nào?
Chừng nào thì đống xiên bắt cá đó sẽ phóng ra?
“Kim đồng hồ một khắc sẽ không ngừng”…
Lẽ nào là 1 giờ 15 phút?
Tề Hạ quay đầu nhìn đồng hồ trên bàn, bây giờ đã là 1 giờ 5 phút, nếu ‘1 giờ 15 phút’ là thời điểm xiên bắt cá phóng ra, vậy giờ chỉ còn không đến mười phút nữa thôi.
“Quay về hướng quê nhà mình của 100 vòng”…
Quê nhà của chín người có mặt ở đây khác nhau, huống hồ ‘một trăm vòng’ cũng không phải là con số nhỏ.
Nếu nghĩ sai hướng, bọn họ sẽ dễ dàng lãng phí mất mười phút này.
Nhưng trong phòng này, ngoại trừ bản thân ra, còn có thứ gì có thể ‘chuyển động’ chứ?
Ánh mắt Tề Hạ dừng lại trên đồng hồ để giữa bàn.
Hắn nhoài người về trước, vươn tay ra nhẹ nhàng chạm vào đồng hồ để bàn, lại phát hiện ra nó bị cố định chắc chắn trên mặt bàn, không sao di chuyển được.
“Đồng hồ không di chuyển được, chẳng lẽ là ghế?”
Tề Hạ cúi đầu nhìn chiếc ghế dưới người mình, đó là một chiếc ghế cũ kỹ và bình thường, tỏa ra mùi hương mốc meo, được đặt tùy tiện trên đất, không có bất kỳ cơ quan nào.
Một khi đã vậy rồi, vậy thì chỉ còn lại…
Tề Hạ nhìn bàn tròn ở giữa phòng, cảm thấy nó hơi kỳ lạ.
Chiếc bàn này không thể gọi là ‘bàn tròn’ được vì nó có vẻ giống một hình đa giác, chỉ có điều nó hơi nhiều cạnh, tạo cho mọi người ấn tượng đầu tiên với nó là ‘tròn’.
Tề Hạ vươn tay xoay mặt bàn, quả nhiên từ bên trong bàn truyền đến tiếng dây xích nhỏ nhỏ.
Nhưng bàn rất nặng, Tề Hạ dùng hết sức bình sinh cũng chỉ có thể xoay được vài cm.
“Một trăm vòng…”
Con số này tuyệt không phải chỉ dựa vào hai ba người là có thể đạt được, mà phải là chín người có mặt ở đây đồng tâm hiệp lực xoay bàn mới có thể cướp được chút hi vọng sống.
Lâm Cầm nhạy bén chú ý tới hành động của Tề Hạ, ra hiệu cho mọi người dừng lại.
Mọi người lục tục đi đến bên cái bàn xem thử, phát hiện quả nhiên nó có thể xoay được.
“Cậu được phếch đấy, Kẻ Lừa Đảo.” Kiều Gia Kình gật gù nói: “Chúng ta xoay cái bàn này một trăm vòng, chắc là có thể mở được cánh cửa vô hình.”
Tề Hạ lại nhìn thoáng qua đồng hồ, mặc dù thời gian gấp gáp nhưng vấn đề hiện tại đã đơn giản hơn rồi.
Nếu xoay cái bàn một trăm vòng này về phía ‘quê nhà’, vậy chỉ có hai đáp án thôi.
Xoay trái, hoặc xoay phải.
Nhưng quê nhà của mọi người có đủ đông tây nam bắc, làm sao có thể xác định được đó là bên phải hay bên trái cho được?
“Tề Hạ, có phải cậu đã biết khi nào thì xiên bắt cá sẽ phóng ra đúng không?” Lâm Cầm che miệng mũi hỏi.
“Lời nhắc nói thời gian “Một khắc sẽ không ngừng”, áng chừng khoảng 1 giờ 15 phút.” Tề Hạ nhẹ giọng nói.
Kiều Gia Kình nghe xong thì biến sắc: “Vậy chẳng phải chỉ còn chưa đến mười phút sao? Chúng ta nhanh chóng xoay đi.”
Bác sĩ Triệu dời thi thể đang nằm trên bàn sáng một bên, chậm rãi ngồi xuống, đưa tay thử trọng lượng của cái bàn, nói: “Nhưng chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất, mà phải xoay cái bàn này tận một trăm vòng, nếu lỡ xoay sai hướng thì sao?”
“Vậy thì vẫn còn tới 50% hy vọng sống sót mà!” Kiều Gia Kình sốt ruột nói: “Nếu không làm gì chắc chắn sẽ chết, nhưng nếu xoay thì đã có được 50% sống sót rồi, nhanh lên đi!”
Vừa dứt lời, hắn ta dùng hết sức lực bắt đầu xoay cái bàn sang trái.
Kiều Gia Kình trông thì gầy yếu, nhưng sức lại cực kỳ mạnh, có thể một thân một mình xoay cái bàn đi nửa vòng..
“Còn thất thần ở đó làm gì?! Mẹ kiếp, tới giúp đi!” Kiều Gia Kình quát.
Những người còn lại biết lời Kiều Gia Kình nói có lý, chỉ có thể tạm thời bước tới xoay giúp hắn ta.
Bây giờ vốn không có đáp án chính xác, đành chỉ có thể đánh cược..
Nhưng Tề Hạ vẫn không nhúc nhích.
Hắn không biết phải xoay hướng nào nữa.
Trái hay phải đây?
Tại sao từ khoá lại là ‘quê nhà’ chứ…
Mọi người đều là người Trung Quốc, vậy nên nó có phải là ‘Phương đông’ không?
Trên Bắc dưới Nam, trái Tây phải Đông, vậy đáp án là ‘phải’?
Vậy những người sống ở phía Tây thì sao?
Hoặc quê nhà của mọi người đều có liên quan đến thời Xuân Thu trong ‘Tả Truyện’, vậy nên đáp án là ‘trái’?
Tề Hạ khép hờ hai mắt, vốn định dùng hai thi thể để che chắn bản thân, nhưng nếu tất cả những người khác đều chết hết, đến trò chơi tiếp theo thì phải sao đây…
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc bỏ mặc bọn họ.”
Tề Hạ nói thầm, sau đó vươn tay ra lấy một tờ giấy trắng từ trên mặt bàn đang xoay, cầm lấy bút đứng dậy bước sang một bên, hắn tìm một chỗ trống ngồi xuống bắt đầu viết gì đó.
Mọi người tuy khó hiểu nhưng vẫn không ngừng tay, tính đến giờ đã xoay bàn được mười mấy vòng.
“Nếu không phải cậu ta tự nói mình là ‘Kẻ lừa đảo’ tôi còn cho cậu ta là một nhà toán học đấy.” Kiều Gia Kình nói với Điềm Điềm bên cạnh.
Điềm Điềm có hơi choáng đầu vì vòng xoay vừa rồi, chỉ có thể gật đầu cho có lệ.
Lúc này Tề Hạ không phải đang liệt kê công thức gì hết, chỉ là đang vẽ sơ lược bản đồ quốc gia trên giấy.
“Quê nhà…?”
Đầu óc của hắn nảy số rất nhanh, bỗng nhiên nghĩ tới gì đó.
“Khoan, khoan đã…” Tề Hạ mở to hai mắt” “Nếu nói ‘người tổ chức’ thần thông quảng đại như thế, có thể tìm được nhiều người từ nhiều tỉnh như vậy, vậy ‘Tỉnh’ cũng là một điểm mấu chốt đúng không?”
Hắn quay đầu lại, nhìn mọi người đang xoay bàn, nghiêm túc hỏi: “Vừa rồi trong số mọi người có ai nói dối ‘quê nhà’ không?”
Mọi người lần lượt lắc đầu.
Xét cho cùng ‘quê nhà’ có liên quan đến giọng nói với thói quen, việc nói dối sẽ dễ dàng để lộ ra sơ hở.
“Tốt lắm.” Tề Hạ hơi gật đầu: “Vậy bây giờ mời mọi người lần lượt nói lại quê của mình giúp tôi.”
Cảnh sát Lý dẫn đầu nói: “Tôi là người Nội Mông.”
Tề Hạ vươn tay chấm một điểm đen tại vị trí Nội Mông.
“Tôi là người Tứ Xuyên.” Luật sư Chương Thần Trạch lạnh lùng nói.
“Tôi ở Thiểm Tây…” Điềm Điềm nói.
“Đại Lý, Vân Nam.” Cô giáo mầm non Tiêu Nhiễm nói.
“Quảng Đông.” Kiều Gia Kình nói.
“Người Ninh Hạ.” Chuyên gia tâm lý Lâm Cầm nói.
“Tôi làm việc ở Giang Tô.” Bác sĩ Triệu nói.
Tề Hạ đánh dấu lần lượt quê hương của từng người lên bản đồ, rồi chấm quê của mình lên ‘Sơn Đông’.
Giờ phút này ánh mắt của mọi người đổ dồn lên tác giả Hàn Nhất Mặc, bởi vì ngay từ đầu cậu ta không nói đến quê nhà của mình.
“Hàn Nhất Mặc, cậu là người Quảng Tây hay là người Đài Loan?”
Hàn Nhất Mặc sửng sốt, hỏi: “Làm sao anh biết?”
“Thời gian sắp hết rồi, trả lời tôi trước đi.”
“Tôi là người Quảng Tây…”
Tề Hạ gật đầu, lúc này Hàn Nhất Mặc chỉ còn lại hai tỉnh.
Khu tự trị Quảng Tây và tỉnh Đài Loan.
Nếu câu trả lời của cậu ta không phải một trong hai đáp án này, vậy chắc chắn cậu ta đang nói dối.
May mà cậu ta nói thật.
Tề Hạ đánh dấu tỉnh cuối cùng lên bản đồ, bây giờ trên bản đồ đang có chín chấm đen.
“Quả nhiên là thế.”
Tề Hạ nhỏ giọng nói: “Mau dừng lại đi, xoay sang phải.”
“Phải?”
Tề Hạ chạy nhanh đến cạnh bàn, ném tờ giấy trắng lên rồi bắt đầu xoay bàn theo chiều ngược lại.
Mọi người hơi khó hiểu nhưng cũng làm theo động tác của hắn.
Bác sĩ Triệu thoáng qua bản đồ có chín chấm đen trên mặt bàn.
“Tại sao lại là ‘phải’?”
