Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Nhật Chung Yên (Dịch)

Chương 3: Người có kỹ thuật

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Kẻ Nói Dối…”

Tề Hạ lặp đi lặp lại ba chữ đó trong đầu, sau khi xác nhận lại thân phận của mình, hắn bình tĩnh úp lá bài xuống.

Chỉ một phút trước, hắn vẫn còn mơ tưởng đến chuyện “mọi người có thể sống sót rời khỏi đây”.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Dù hắn không quen biết tám người trước mặt, nhưng lần này người chết chỉ có thể là bọn họ.

“Nếu không ai có ý kiến gì khác, xin hãy ghi nhớ quy tắc, trong trò chơi lần này ‘Chỉ có duy nhất một Kẻ Nói Dối’…” Người đeo mặt nạ dê giơ tay chỉ vào cô gái gợi cảm bên trái Tề Hạ: “Vậy thì bắt đầu từ cô, lần lượt theo chiều kim đồng hồ.”

“Hả? Tôi á?” Cô gái sửng sốt rồi bĩu môi.

Tề Hạ quay đầu nhìn lại, thay phiên nhau kể theo chiều kim đồng hồ bắt đầu từ cô gái bên tay trái mình, như vậy không mấy có lợi cho bản thân.

Mình sẽ trở thành người kể cuối cùng.

Trong tình huống căng thẳng và đè nén tột độ, người ta thường chỉ nhớ người kể đầu tiên và người kể cuối cùng.

Nhưng nếu bây giờ lên tiếng phản đối, e rằng sẽ quá lộ liễu, chỉ còn cách đi tới đâu tính tới đó.

Cô gái gợi cảm nhíu mày, đôi mắt to đảo qua đảo lại, cuối cùng thở dài một hơi rồi nói: “Ok… Tôi kể trước, nhưng tôi không giỏi kể chuyện đâu, nghe không hay mọi người đừng trách tôi nhé…”

Lúc này mọi người chẳng biết nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

Cô gái gợi cảm đưa tay vén một lọn tóc ra sau tai rồi nói: “Tôi tên là Điềm Điềm, tôi là… ừm… ‘người làm nghề có kỹ thuật’, tôi kiếm tiền bằng bản lĩnh của mình, chẳng có gì phải xấu hổ cả.”

Lúc này mọi người mới để ý thấy cô gái tên Điềm Điềm mặc rất ít, chỉ có mỗi bộ váy cúp ngực dơ dáy, chỗ cần che thì chẳng che nổi.

Nhưng có vẻ cô ấy chẳng buồn để tâm đến chuyện đó.

“Mấy câu chuyện của tôi không tiện kể ra cho mọi người nghe… Nói chung bảo tôi ‘hành động’ thì được, chứ bảo tôi ‘diễn tả’ thì thật sự không biết nói thế nào, dù sao có chút chữ nghĩa ai lại làm cái nghề này chứ…”

“Tóm lại, trước khi đến đây tôi đang đi làm. Nhưng mà vị khách tôi gặp hơi kì lạ… Quán chúng tôi cung cấp chỗ phục vụ đàng hoàng, mà tên đó cứ nhất quyết đòi ra xe của gã, nói vậy mới kích thích… Tôi cũng vì kiếm tiền nên đành phải theo gã thôi…”

“Đây cũng là lần đầu tôi làm việc trong xe, không ngờ cái xe trông sang vậy mà bên trong chật muốn chết, chưa bao lâu mà tôi đã đầm đìa mồ hôi rồi. Tôi không hiểu cái chỗ quái quỷ đó thì có gì mà ‘kích thích’ chứ! Mà lúc đó điện thoại của gã cứ reo mãi, gã nhất quyết không nghe, làm tôi bực cả mình…”

Điềm Điềm như thể còn muốn mắng thêm vài câu, nhưng vô tình lại lướt qua cái xác trên bàn, lập tức giật nảy người rồi hít sâu một hơi:

“Haiz, thôi vậy, nghề này là do tôi chọn, tôi chấp nhận. Chỉ là tôi không ngờ lại đột nhiên xảy ra ‘động đất’, lúc đầu tôi còn tưởng do bọn tôi làm mạnh quá nên mới rung lắc dữ dội, ai ngờ lại là động đất thật.”

Nghe đến hai chữ “động đất”, sắc mặt ai nấy cũng thoáng giật mình, như thể nhớ ra chuyện gì đó.

“Xe của bọn tôi đậu trong con hẻm nhỏ… ngay phía trên là bảng quảng cáo to đùng… Lúc đó tôi đang thò đầu ra ngoài xe, đúng lúc nhìn thấy nó.” Điềm Điềm giơ tay chỉ lên đỉnh đầu, vừa run rẩy vừa miêu tả: “Cái bảng quảng cáo bỗng dưng ‘rầm’ một tiếng rồi gãy ngang, rơi thẳng xuống xe… Tôi mất ý thức ngay sau đó.”

Cô ấy lại thở dài nhẹ nhõm, nói: “Lúc tôi tỉnh lại thì đã ở đây rồi… tôi sợ chết đi được…”

Điềm Điềm làm ra vẻ mặt ấm ức, biểu cảm này trông có vẻ rất chuyên nghiệp, kiểu mà đàn ông nhìn vào sẽ thấy mềm lòng.

Gã đàn ông xăm trổ ngồi bên cạnh hơi sững lại, hỏi: “Mọi người… chúng ta có cần kể tiếp không?”

Áp blouse trắng sững sờ, nhìn gã đàn ông xăm kín cánh tay: “Ý cậu là gì?”

“‘Quý cô’ này đã nói dối, chúng ta cứ trực tiếp bỏ phiếu là được.” Gã đàn ông xăm trổ tràn đầy tự tin nói.

“Anh…! Anh nói cái gì?!” Điềm Điềm giật mình: “Tôi nói dối hồi nào?!”

Gã xăm trổ lạnh lùng nhìn thoáng qua Điềm Điềm, nói: “Tên của cô, cô nói cô tên ‘Điềm Điềm’, nhưng tất cả gái tiếp rượu đều dùng tên giả, mấy cái tên như ‘Điềm Điềm’, ‘Tiểu Phương’, ‘Lệ Lệ’ kiểu này quá phổ biến, vậy nên cô đã giấu tên thật của mình, tức là cô đã nói dối.”

Hắn ta nói xong, mặt Điềm Điềm tức tới đỏ bừng. “Anh… anh nói linh tinh gì vậy?! Tôi tên Điềm Điềm thật mà! Tên thật của tôi nhiều năm rồi không dùng nữa!” Cô ấy vội vàng nhìn quanh mọi người, rồi bổ sung thêm: “Ở chỗ làm của tôi, chỉ có gọi ‘Điềm Điềm’ mới tìm được tôi thôi, nếu gọi tên thật thì không ai biết tôi là ai cả!”

Mọi người bắt đầu trầm tư, còn sắc mặt Tề Hạ cũng hơi nghiêm túc.

Từ những lời vừa rồi của Điềm Điềm, Tề Hạ không nghe ra chút gì là nói dối, lúc kể chuyện cô ấy giữ nhịp đều đặn, giọng điệu thong thả.

Lối kể chuyện tự nhiên như đang trò chuyện với bạn bè này chỉ có thể dẫn đến hai khả năng: Một là cô đã chuẩn bị trước câu chuyện này từ lâu và đã tự lặp đi lặp lại nhiều lần, hai là cô ấy đang nói thật.

Nhưng bây giờ gã xăm trổ lại cho Tề Hạ một mạch suy nghĩ khác.

Đó là ‘nói dối tên mình’.

Nói dối tên mình không cần tính logic hay hợp lý, người bình thường rất khó nhận ra.

Dù sao thì những người ngồi đây trước giờ không hề quen biết nhau, tên tuổi của mỗi người cũng chỉ có thể dựa vào chính họ tự khai báo.

Tề Hạ chợt nhớ lại lời của người đeo mặt nạ dê, hắn ta nói: “Trong tất cả những người kể chuyện, có một người đã nói dối”, quy tắc không hề quy định Kẻ Nói Dối phải bịa ra một ‘câu chuyện giả’, vậy nên ‘tên giả’ cũng có thể được xem là nói dối.

Điềm Điềm thấy bị nghi ngờ, mắt mở to, căng thẳng ra mặt: “Các vị… nếu vẫn không tin, thì tên thật của tôi là Trương Lệ Quyên… Tôi là người Thiểm Tây… Các vị cứ thử gọi tên thật tôi xem, tôi sẽ không trả lời đâu! Tôi chỉ trả lời khi có người gọi ‘Điềm Điềm’ thôi… Tôi… tôi…”

Nghe đến đây, Tề Hạ lắc đầu.

Người phụ nữ này không thông minh như hắn tưởng.

Tức là cô ấy không thể nào bịa ra lời nói dối này từ trước, càng không thể ngẫu nhiên nghĩ ra cái mẹo ‘nói dối tên mình’ ngay lúc này.

Người đeo mặt nạ dê đã nói: “Chỉ có duy nhất một Kẻ Nói Dối.” Vậy nên, người đó chỉ có thể là Tề Hạ.

Nếu như mọi người không nhận ra vấn đề nghiêm trọng trong cái tên “Điềm Điềm” thì hắn đã tìm ra cách để chắc chắn giành chiến thắng.

Nếu đã phải bịa tên, thì “Tề” không phải một họ tốt để chọn, họ này không hiếm nhưng cũng không phổ biến, dễ khiến người ta nhớ, muốn tránh bị chú ý ngay cả họ cũng phải thật bình thường.

Nói cách khác, toàn bộ câu chuyện hắn kể phải càng mờ nhạt càng tốt.

Vậy nên, hắn dự định tự gọi mình là “Lý Minh”.

Phần còn lại của câu chuyện hắn sẽ kể bình thường, như vậy cho dù có cao thủ nào ở đây cũng không thể tìm ra kẽ hở.

Trò chơi sắp kết thúc rồi.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6