Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Làm Thanh Niên Trí Thức ( Dịch Full )

Chương 7: Chị Còn Đau Đầu Không

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Trưởng thôn xử lý công bằng, cộng thêm có chút thiên vị hai chị em bọn họ, cô không thể không biết tốt xấu, gật đầu nói:

“Cháu nghe chú trưởng thôn.”

Lý Phượng Kiều và Lâm Thu Hoa nghe nói thế thì không vui, mỗi ngày bọn họ làm việc chỉ kiếm được sáu bảy công điểm, trừ 50 công điểm là làm uổng phí mấy ngày.

Hai người vừa định mở miệng, trưởng thôn lại nói:

“Các cô đồng ý tôi quyết định chuyện này coi như xong, nếu còn muốn ầm ĩ vậy tôi không quản nữa. Để người ta đưa hai cô đến thanh niên trí thức huyện, để bên thanh niên trí thức lại sắp xếp các cô đến chỗ khác đi.”

Lúc này hai người mới thở hổn hển cúi đầu không nói gì.

Trưởng thôn bảo Từ Ninh nghỉ ngơi, vết thương trên đầu khỏi hãy đi làm việc.

Lại nói với Lý Phượng Kiều, bảo cô ta trả tiền thuốc cho bác sĩ Hàn, lấy 20 quả trứng đưa cho Từ Ninh bồi bổ cơ thể.

Đám người đi ra ngoài, nhân lúc chỉ có hai bọn họ Từ An hỏi: “Chị, chị còn đau đầu không?”

Từ Ninh sờ băng gạc trên đầu, cười nói: “Không đau…”

“Chị, chị nằm nghỉ ngơi đi, em đi đun nước sôi cho chị!” Từ An nhanh chóng rời đi.

Từ Ninh bắt đầu đánh giá căn phòng này, một gian phòng không lớn lắm, một chiếc giường đất chiếm nửa căn nhà, hai đầu giường đất có một ngăn tủ.



Cô ngủ ở bên trái, bên cạnh còn có hai giường đệm, hẳn là của Lý Phượng Kiều và Lâm Thu Hoa.

Hành lý của nguyên chủ không ít, trước đây điều kiện gia đình không tệ, cho nên quần áo chăn đều mang theo.

Trước khi xuống nông thôn cha mẹ nguyên chủ cho nguyên chủ 1000 tệ, phiếu gạo cả nước 50 cân, còn có phiếu kẹo, phiếu vải, phiếu công nghiệp, tiền được cô và em trai giấu trên núi.

Sau khi tới nông thôn cũng không có nhiều chỗ cần dùng tiền, cùng lắm là đến nhà thím trong thôn mua ít trứng gà cho em trai bồi bổ cơ thể.

Xuống nông thôn hơn nửa năm, chỉ đến thành phố hai lần, vẫn là khi không làm việc đi cùng đám thanh niên trí thức.

Cũng không biết cha mẹ và em trai út của nguyên chủ bây giờ thế nào, từ sau khi xuống nông thôn chưa từng liên lạc.

Khi nguyên chủ và em trai xuống nông thôn cha mẹ của nguyên chủ đã dặn dò bọn họ đừng viết thư về nhà, đợi bọn họ liên lạc.

Nguyên chủ cũng là lo lắng cho cha mẹ, cả ngày thấp thỏm mới xảy ra chuyện.

Haizz, dù sao chỉ là cô gái nhỏ mới 14 tuổi.

Từ Ninh nói: “Cô yên tâm đi, nếu tôi chiếm cơ thể này của cô, sẽ thay cô chăm sóc người nhà thật tốt.”

Sau khi nói xong thì cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng hơn không ít.

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6