Em gái anh ta vẫn luôn muốn làm bác sĩ, đang âm thầm học, dự định đến khi đó đến đại đội Ngũ Liễu xin, hơn nữa bí thư đại đội Ngũ Liễu là ông bác anh ta, ông ta không đồng ý, Lâm Uyển quả thật không dễ lên làm như vậy, dù sao cũng cần các cán bộ bỏ phiếu thông qua mới được.
Lúc này bên ngoài truyền đến một giọng nam trầm thấp từ tính: “Lục Chính Kim, là đàn ông phải dám làm dám chịu, đừng có thua là ăn vạ.”
Mọi người nhìn sang, chỉ thấy Lục Chính Đình ngồi đó, vẻ mặt lạnh lùng sắc bén nhìn Lục Chính Kim.
Lục Chính Hành ở một bên cầm giấy bút múa may hăng say.
“Mẹ nó, câm điếc mở miệng nói chuyện rồi.”
“Linh tinh, anh ta chỉ bị điếc, vốn dĩ có thể nói chuyện.”
“Mẹ anh ta cả ngày mắng anh ta câm điếc, đây là vì vợ mà mở lời vàng ngọc à.”
Lục Chính Kim sửng sốt, lập tức giận dữ nói: “Anh muốn làm gì?”
Lục Chính Hành còn đang viết, Lục Chính Đình đã thản nhiên đáp: “Vợ tôi giỏi như thế, tôi đề nghị để cô ấy làm bác sĩ thực tập ở đại đội Ngũ Liễu.”
Trước đó Lâm Uyển chỉ muốn làm bác sĩ ở thôn Đại Loan, lúc này lại thành đại đội Ngũ Liễu, trực tiếp thăng cấp.
Mọi người nhìn Lục Chính Đình, trong lúc nhất thời có một loại cảm giác không quen biết anh, lúc trước ở trước mặt người khác, anh chẳng nói câu nào, chỉ yên lặng làm việc. Cho nên mặc dù dáng dấp anh đẹp trai, nhưng bình thường không có cảm giác tồn tại.
Lúc này lại vì Lâm Uyển mà lên tiếng, làm chỗ dựa cho cô, không thể không khiến người ta kinh ngạc.
Lâm Uyển cũng không nghĩ đến anh lại sẵn lòng làm chỗ dựa cho mình, cô cười vô cùng vui vẻ, lập tức chạy đến trước mặt Lục Chính Đình, cúi người làm động tác tay với anh: “Cảm ơn anh đã ủng hộ tôi.”
Cô rất săn sóc, cho nên không cần anh ngửa đầu đã có thể đối mặt với cô.
Bởi vì vui vẻ cho nên ánh mắt cô sáng như sao, trong trẻo rung động lòng người.
Vẻ mặt anh lãnh đạm, nhưng ánh mắt lại mang theo một loại cảm xúc mà chính anh cũng không ý thức được, hướng về phía cô gật đầu.
Lục Chính Kim hoàn toàn không phục, anh ta muốn nói gì đó lại bị Lục Trường Phát cắt ngang: “Được rồi, mọi chuyện kết thúc, tất cả mọi người giải tán, tôi đến ban quản lý đại đội báo cáo công việc.”
Nếu Lục Chính Đình đã mở miệng, Lục Trường Phát đương nhiên nể tình, muốn đến đại đội Ngũ Liễu nói một tiếng, Lục Chính Đình có cấp trên quan tâm, nhưng cho tới bây giờ ở trong thôn, anh chưa từng đòi hỏi chỗ tốt gì. Vì thế bà Lục mắng anh câm điếc, nói anh vô dụng, có lẽ không phải anh không muốn chỗ tốt, mà là đại đội không nể mặt anh.
Lục Chính Kim lại không nghĩ Lục Chính Đình có mặt mũi như thế, dù sao ngoại trừ làm văn thư trong đại đội, Lục Chính Đình cũng không có đãi ngộ đặc thù gì khác, ngày mùa anh còn phải đến sân đập lúa hỗ trợ tách hạt ngô đấy.
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.
16
1.6
