Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thập Niên 80: Mỹ Nhân Yêu Kiều Cùng Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Rồi (Dịch)

Chương 5: Lỡ Tay Chạm Vào

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Hàn Vệ bị mắng cho một trận xối xả như mưa trút, nụ cười nhe răng lúc nãy lập tức cứng lại trên mặt.

Anh ta quay đầu nhìn về phía ghế sau, nơi vừa được Đoàn trưởng Hoắc đích thân mở cửa xe — mới nhận ra trên đó còn có một cô gái khác, quần áo mới tinh, xinh đẹp rạng rỡ.

Lúc này Hàn Vệ mới tỉnh ngộ, có lẽ mình gọi nhầm người rồi.

Anh ta vội vàng xua tay:

“Đoàn trưởng Hoắc, là tôi sai rồi. Tôi cứ tưởng nữ đồng chí vừa xuống xe là đối tượng xem mắt của anh…”

“Chú ý kỷ luật, không được tùy tiện gọi nữ đồng chí như thế.” – Hoắc Tiêu Hàn nghiêm giọng cảnh cáo.

“Rõ!” – Hàn Vệ đứng nghiêm như cây, đáp lại dõng dạc.

Trong lòng vẫn có chút ấm ức — ai mà ngờ một cô gái xinh như tiên giáng trần như đồng chí Tô Uyển lại không phải đối tượng xem mắt của Đoàn trưởng?

Còn cô gái ngồi trong xe kia, tuy cũng dễ nhìn, ngoan ngoãn ngoan hiền, nhưng nhìn thế nào cũng không hợp với Đoàn trưởng, giống em gái hơn là vợ tương lai.

Nếu để cả hai nữ đồng chí đứng cạnh nhau, anh cũng chắc chắn cho rằng người được chọn là Tô Uyển chứ không phải người kia.

Hàn Vệ gãi đầu, ngượng ngùng bước đến trước mặt Tô Uyển:

“Xin lỗi đồng chí Tô Uyển, tôi sẽ dẫn cô đến nhà vệ sinh.”

“Không sao đâu.” – Tô Uyển đáp lại tự nhiên, không chút để tâm –

“Em gái tôi là Tô Hiểu Huệ, mới là người xem mắt với Đoàn trưởng Hoắc. Còn tôi chỉ là lên Bắc Bình để đi học thôi.”

Thông thường trong gia đình, chuyện xem mắt sẽ ưu tiên con gái lớn, sao lại là em gái?

Chỉ còn một khả năng: có lẽ đồng chí Tô Uyển đã có người yêu, nên Đoàn trưởng mới quay sang em gái.

“Anh Hoắc… em… em cũng muốn đi…” – Tô Hiểu Huệ do dự lên tiếng. Thật ra cô không hề muốn đi vệ sinh, chỉ là muốn tạo cơ hội để khẳng định vị trí “chị dâu” của mình.

“Không còn nhiều thời gian nữa, trên tàu cũng có nhà vệ sinh.” – Hoắc Tiêu Hàn ngẩng tay nhìn đồng hồ, nhắc nhở. Dù sao chân của Tô Hiểu Huệ cũng đang bị thương, việc di chuyển không dễ dàng.

“Em có thể tự đi mà…” – Cô vội vàng nói. Thực ra, chân cô đã có thể đi lại bình thường từ lâu, chỉ là còn để lại vết sẹo.

Không nói bây giờ thì sau này lên Bắc Bình khám bác sĩ cũng sẽ bị phát hiện thôi.

“Được, để Tiểu Thái đi cùng em.” – Hoắc Tiêu Hàn còn một cuộc điện thoại quan trọng cần gọi.

Gương mặt tràn đầy chờ mong của Tô Hiểu Huệ lập tức sụp đổ.

Cô vốn tưởng anh Hoắc sẽ đích thân đưa cô đi, ai ngờ lại chuyển cho người khác. Giờ nếu không đi thì quá kỳ, đành phải lê bước, chân trước chân sau, cùng Tiểu Thái rảo bước đến nhà vệ sinh.

Tô Uyển đi vệ sinh xong quay trở ra, liền thấy Tô Hiểu Huệ đang được một người lính khác dìu đi chậm rãi phía xa.

Cô vờ như không thấy, cúi đầu, nhanh chóng bước sang hướng khác.

Hàn Vệ cũng nhìn thấy cảnh đó, phản ứng đầu tiên là:

“Ơ… sao không phải Đoàn trưởng đi cùng?

Nhất là khi đối tượng xem mắt còn bị thương?”

Chậc, xem ra chữ “chị dâu” này còn chưa thể gọi được đâu, e rằng còn chưa chắc chắn gì cả…

“U u u ~~” — tiếng còi tàu rền vang từ đằng xa vọng lại, báo hiệu đoàn tàu sắp tiến vào ga. Dòng người chen chúc, vội vàng đổ dồn về phía sân ga.

Người thì gánh đòn tre, kẻ thì vác bao tải rắn chắc, người dắt theo cả gia đình, tay xách nách mang gà vịt kêu quang quác.

Một bác nông dân đội nón rơm, gánh một đôi sọt lớn, vội vàng đi ngang qua Tô Uyển. Không ngờ, khi ông quay người đột ngột, chiếc sọt chất đầy nông sản đằng sau quệt mạnh vào lưng cô.

Lực đẩy bất ngờ khiến Tô Uyển loạng choạng, cả người mất đà lao về phía trước — theo phản xạ, cô liền ôm chặt lấy một bóng dáng màu xanh lục ngay trước mặt.

Hai tay vội vã quờ quạng, cô túm ngay thắt lưng da của một người đàn ông.

Hoắc Tiêu Hàn với vóc dáng cao 1m86, vững chãi như núi, lúc đó đang đứng giữa đám đông hỗn loạn ở nhà ga, chăm chú tìm kiếm bóng dáng hai chị em Tô gia. Không ngờ, một thân hình mềm mại bất ngờ đập thẳng vào tấm lưng rắn chắc của anh.

Ngay sau đó là một đôi tay mềm nhỏ quấn lấy eo anh.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Với bản năng của một quân nhân dày dạn kinh nghiệm, anh chỉ khựng lại một chút. Nhưng với một người đàn ông mà đến nói chuyện với phụ nữ còn ít, thì đây chính là lần đầu tiên trong đời anh bị một cô gái “sờ soạng” …

Cơ bắp săn chắc toàn thân lập tức căng cứng, cả người cứng đờ.

Anh nhanh chóng quay đầu lại, bắt gặp khuôn mặt mềm mại, trắng hồng của Tô Uyển, lúc này đang áp sát lưng anh. Đôi môi đỏ mọng ướt át như cánh hoa, mùi thơm dịu nhẹ từ hoa dành dành lẫn với hương con gái ngọt ngào phả thẳng vào chóp mũi, làm rối loạn cả nhịp thở của anh.

“Buông ra.” – Một giây sau, Hoắc Tiêu Hàn mặt đen như sấm, giọng lạnh băng, vang lên như lưỡi dao cắt giữa không gian đông đúc.

Anh không thể ngờ cô lại dám giở trò như vậy.

Chưa đến Bắc Bình mà đã dám ôm đàn ông giữa chốn công cộng như nhà ga, còn định sờ loạn lên người anh — đúng là tư tưởng sa đọa, đạo đức băng hoại.

Một con đàn bà lẳng lơ không biết xấu hổ!

Tô Uyển cũng đâu ngờ người mình ôm lại chính là Hoắc Tiêu Hàn. Chân anh quá dài, cô tưởng là đang ôm eo, ai ngờ tay lại chạm thẳng vào hông — tai nóng bừng, toàn thân xấu hổ muốn độn thổ.

Thấy tay cô vẫn đang túm vào người mình, anh liền không chút nể tình, lạnh lùng gạt mạnh cô ra.

“Đồng chí Tô Uyển, cô liệu mà giữ mình cho tử tế! Dẹp ngay cái kiểu tâm tư lệch lạc đó đi!” – Giọng nói của anh như sấm nổ, ánh mắt sắc lẹm như dao.

Tô Uyển loạng choạng ngã ngồi phịch xuống đất, mông đau điếng. Hàn Vệ vội vàng chạy lại muốn đỡ thì lại vấp vào một đứa trẻ đang chạy qua, suýt ngã theo.

Trời ơi mẹ ơi… – Hàn Vệ rùng mình:

Đoàn trưởng nhà mình mà huấn luyện nữ đồng chí, chẳng chừa cho người ta chút mặt mũi nào cả!

Bảo sao mọi người trong doanh trại đều gọi anh là “La Sát mặt đen” !

“Xin lỗi đồng chí Hoắc, tôi không cố ý…” – Tô Uyển vừa xoa mông, vừa thở hổn hển, gương mặt có chút bất lực và bối rối.

Không cố ý á?

Giữa nơi đông người, mà dám nhào vào lòng đàn ông, lại còn… sờ mó loạn lên… Không biết xấu hổ là gì nữa sao?

Không hiểu nhà họ Tô dạy dỗ con cái kiểu gì nữa!

Hoắc Tiêu Hàn hối hận vô cùng — đúng ra anh không nên đồng ý giúp cô chuyển trường lên Bắc Bình. Với cái tính cách không biết giữ chừng mực này, ai biết được sau khi đến Bắc Bình, cô còn có thể làm ra những chuyện gì không đứng đắn nữa.

“Câm miệng! Từ giờ trở đi, phải giữ khoảng cách đúng mực giữa nam nữ đồng chí, còn dám vượt ranh giới lần nữa, tôi lập tức cho người đưa cô về lại làng Tiền Đường.” – Hoắc Tiêu Hàn nghiêm khắc cảnh cáo, giọng lạnh như băng, gương mặt đầy sự xa cách không một chút khoan nhượng.

Nếu không phải vì nể tình cha Tô Uyển từng cứu cha mình, giờ phút này anh đã sớm bắt cô lại giao cho công an để tiến hành cải tạo tư tưởng.

“Anh Hoắc đừng giận mà, chị em chắc vì quá thích anh nên mới hành động như vậy thôi…” – Tô Hiểu Huệ vừa nghe thấy tiếng tàu sắp vào ga đã quay lại, vừa đúng lúc nhìn thấy cảnh Hoắc Tiêu Hàn gạt mạnh Tô Uyển ra.

Cô lê chân bị thương, khập khiễng bước đến ngồi xổm bên cạnh Tô Uyển, gương mặt đầy vẻ ngoan ngoãn và thông cảm:

“Chị à, em sẽ không tiếp tục xem mắt với anh Hoắc nữa đâu, chị đừng vì chuyện này mà làm tổn hại thanh danh và trong sạch của bản thân. Em… em bằng lòng nhường lại anh Hoắc cho chị.”

Hoắc Tiêu Hàn dù có nghiêm khắc trách mắng đến đâu thì cũng đã cố ý hạ thấp giọng, thêm vào khung cảnh nhà ga đang ồn ào náo nhiệt, nên xung quanh cũng không ai nghe rõ đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết một nữ đồng chí trẻ đột nhiên ôm lấy một đồng chí quân nhân, rồi bị anh ta lập tức gạt ra lạnh lùng.

Nhưng Tô Hiểu Huệ lại cố tình nói thật to, khiến những người không hiểu chuyện bên cạnh lập tức hiểu lầm — cho rằng chị gái nhìn trúng đối tượng xem mắt của em gái, liền giở trò “bỉ ổi” , ôm ấp cưỡng ép người ta phải cưới mình.

Huống chi đối phương còn là một quân nhân, càng không thể làm gì quá tay, bị đeo bám kiểu này cũng thật oan uổng.

“Chậc chậc, một cô gái trẻ xinh đẹp thế này mà lại chẳng biết liêm sỉ, cướp luôn đàn ông của chính em gái mình…”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6