Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thật Thiên Kim Trở Về Ăn Dưa Bị Người Qua Đường Nghe Thấy Tiếng Lòng (Dịch)

Chương 1

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Đó là cô ấy!”

“Cô ấy? Cô ấy là ai? Tôi chưa từng gặp cô ấy, tôi không biết cô ấy.”

“Ngươi còn chưa nghe nói sao? Đó chính là cô con gái mà Thẩm gia vừa mới đón về nghe họ nói là con gái thất lạc bên ngoài nhiều năm!”

Lúc này, một bữa tiệc chiêu đãi gia đình đang được tổ chức trong phòng tiệc tráng lệ.

Ánh đèn sáng rực, những chiếc đèn chùm pha lê chiếu vào người, mọi người cầm cốc trên tay, chào nhau, trao đổi ly, tiếng chạm cốc và trò chuyện biến mất giữa đám đông ồn ào.

Mọi người dường như đang nói chuyện, nhưng thực ra ánh mắt của họ đang đảo qua đảo lại trên cô gái ở giữa phòng tiệc. Cô gái có khuôn mặt thon gọn, đường nét thanh tú, làn da trắng nõn, môi đỏ, hàm răng trắng, dáng người hơi gầy và gầy.

“Một đứa con gái bị thất lạc sao? Đừng có nói buồn cười như thế nữa được không,” cô gái cười khẩy, “Nó không phải chỉ là một đứa con gái ngoài giá thú sao? Anh nói sao mà hoành tráng quá!”

“Cô nói cũng đúng, người đó bằng tuổi An Nhã, cũng không phải song sinh, không thể cùng lúc sinh hai đứa trong cùng một năm…” không phải là con ngoài giá thú thì là cái gì nữa? ! Cô gái mặc váy gạc đen bên cạnh vang lên, lời còn chưa nói hết nhưng ai hiểu thì sẽ hiểu.

Trong giới giàu có, hàng năm có vô số đứa con ngoài giá thú được đưa về, mọi người đều quen rồi.

“Nghe nói cô ta được từ quê mang về đây! Than ôi, An Nhã nhà chúng ta thật là tốt bụng, lại chấp nhận một đứa con gái của tiểu tam như vậy vào nhà, còn tổ chức tiệc công nhận, nếu là tôi, tôi phải khóc lóc rồi làm loạn đòi treo cổ tự tử mới được!"

“Nhìn cô ta như vậy, đừng nói cô ta sẽ nghĩ rằng cô ta sẽ bay lên cành cao và biến thành phượng hoàng khi được mang về chứ. Cô ta có vẻ thực sự nghĩ mình là một tiểu thư giàu có đó phải không?”

“Đủ rồi.” Cô gái tên An Nhã cố gắng nhẹ nhàng khuyên can người nói: “Lạc Lạc là em gái của tôi, tôi không cho phép cậu nói về Lạc Lạc như thế này, và con bé cũng không muốn điều này xảy ra.”

“Hì,” người đàn ông với mái tóc hoa râm như của bà nội bên cạnh, khoanh tay trước ngực, bất cẩn cười khẩy, “Cứ chờ xem, loại con gái nhà quê quê mùa chưa từng nhìn thấy thế giới lộng lẫy này, hãy xem cách tôi có thể bắt được bài của cô ta trong vài phút thôi.!”

Vừa nói, anh vừa dang rộng đôi chân dài của mình và bước về phía giữa.

Lúc này, Thẩm Lạc Lạc vốn được mệnh danh là cô gái quê mùa cũng không nhận ra mình đang là trung tâm của dư luận, cô bình tĩnh cắn một miếng bánh quy giòn béo ngậy, chớp mắt, trầm giọng gọi:“Tiểu A?”

Chắc chắn, không có phản hồi nữa.

Mới ba ngày trước, Thẩm Lạc Lạc tỉnh lại trong bệnh viện, đồng thời trong đầu cô có một hệ thống tình báo tên Tiểu A, hệ thống này nói cho cô biết cô đã xuyên sách và trở thành “giả thiên kim là thật cẩm lý” Nhân vật nữ phụ trong tiểu thuyết vừa ngu vừa độc.

“Giả thiên kim là thật cẩm lý” là một cuốn tiểu thuyết viết với bối cảnh của một gia đình giàu có, đúng như tựa đề, nữ chính là Thẩm An Nhã, một cô con gái giả, cô đã gặp may mắn với vận may trời sinh từ khi còn nhỏ và bị nhận nhầm làm con nuôi. Thân là người Thẩm gia xuất thân từ một gia đình giàu có ở Bắc Kinh khi cô sinh ra, là con gái trong gia đình, cô là con gái duy nhất trong nhà, cả bố mẹ và các anh trai đều rất yêu thương cô, có thể nói cô lớn lên có rất nhiều điều tốt đẹp và sự chiều chuộng.

Vì vậy, cho dù sau này Thẩm gia có biết cô không phải con gái ruột của họ thì họ cũng không đuổi cô ra khỏi nhà mà coi cô như con ruột của mình.

Còn cô, Thẩm Lạc Lạc, chính là nữ nhi thật không được sủng ái trong tiểu thuyết, đồng thời cũng là một nữ phụ độc ác.

Cô có số phận trái ngược với Thẩm An Nhã, sau khi sinh ra không lâu đã bị bỏ lại trước cổng trại trẻ mồ côi, lúc cô sắp chết đói thì được giám đốc tìm thấy, ông đã bế cô lên và nuôi dưỡng. Sau khi cô lớn lên, cô được Thẩm gia tìm thấy, nhưng cô không được Thẩm gia nuôi dưỡng, tự nhiên không có tình cảm với cô, gia đình luôn lạnh lùng và thờ ơ với cô.

Và bởi vì ghen tị với cách mọi người trong Thẩm Gia đối xử với Thẩm An Nhã, cô ấy nghĩ rằng chỉ cần đuổi Thẩm An Nhã đi, cô ấy có thể nhận được tất cả tình yêu của Thẩm Gia, vì vậy cô ấy tìm mọi cách có thể để gài bẫy Thẩm An Nhã. Nhưng mỗi lần Thẩm An Nhã bị gì thì đều có vận may giải quyết.

Cô tiếp tục làm hại An Nhã, nhà họ Thẩm cuối cùng cũng phát hiện ra trái tim độc ác của cô và đuổi cô ra khỏi nhà, kết quả cuối cùng là cô chết đói vào mùa đông, không một xu dính túi và bị mọi người ghét bỏ.

Thẩm Lạc Lạc:......

[ ký chủ làm sao, đọc xong có cảm thấy tức giận không! Cô có đặc biệt muốn thay đổi số phận của bia đỡ đạn?]

[Đúng rồi! Thực ra muốn thay đổi vận mệnh bia đỡ đạn thực ra rất đơn giản, chỉ cần tránh khỏi cốt truyện, vứt bỏ quan hệ gia đình mà theo đuổi sự nghiệp, thi đỗ vào trường top đầu trong nước là có thể đạt đến đỉnh cao của cuộc đời và tát nữ chính. Vào mặt!]

[Và tôi, hệ thống trí tuệ toàn trí Tiểu A, có thể giúp cô tránh được nhiều trở ngại trên con đường trở thành thần!]

Sợ Thẩm Lạc Lạc không biết hệ thống tình báo là gì, Tiểu A đã nói cho cô biết rất nhiều chuyện tầm phào.

Ví dụ, y tá tiêm thuốc cho cô thực ra là người yêu của trưởng khoa, hai người có một đứa con trai, nhưng điều mà trưởng khoa không biết là cô y tá đó thực ra đã yêu phó trưởng khoa từ rất lâu, và cậu con trai thực ra là của phó trưởng khoa! Phó trưởng khoa cũng là anh ruột của vợ trưởng khoa!

Ví dụ như ở phía trước, hai người phụ nữ quấn băng trên đầu và có vết xước trên mặt đã tranh giành một người đàn ông như thế này! Cô tưởng là tình địch hay vợ cả đánh nhân tình, nhưng không, họ là mẹ con, con gái yêu bạn trai mới của mẹ nên hai người lao vào đánh nhau!

Ví dụ cô có thể thấy người đàn ông vừa đi qua cửa không đi lại tự nhiên vì đang đi đến khoa hậu môn trực tràng, anh ta là người đồng tính, khi anh ta chơi đôi với bạn bè cùng giới thì chỗ đó bị rách!

* Cẩm Lý: vận may

Thẩm Lạc Lạc thoạt đầu không tin, sau đó cô tận mắt nhìn thấy người đàn ông đi ngang qua đó thực sự đã bước vào khoa hậu môn trực tràng. Ngày hôm sau, vợ trưởng khoa đưa người đến bệnh viện đánh trưởng khoa và nữ y tá, phó trưởng khoa ra mặt bảo vệ nữ y tá nhưng lại bị vợ trưởng khoa tát hai cái, mối quan hệ phức tạp giữa bốn người bị lộ và gây ra nhiều phẫn nộ.

Không ngờ khi Thẩm Lạc Lạc bắt đầu tin tưởng nó không lâu thì hệ thống Tiểu A vội vàng để lại tin nhắn nói rằng hệ thống bị lỗi rồi biến mất, nhưng nó cũng để lại toàn bộ tin tức tình báo.

Cô nghe nói gia đình giàu có là nơi hỗn loạn và nhiều chuyện nhất.

Cô đang ăn cơm với vẻ chán nản, Thẩm Lạc Lạc liếc nhìn đám người xung quanh, vô tình va phải ánh mắt của chàng trai đang đi về phía cô.

Anh chàng cũng trạc tuổi cô, nhìn thấy Thẩm Lạc Lạc đang nhìn mình, liền giơ tay vuốt mái tóc ngắn nhuộm màu xám như của bà nội, cong môi nháy mắt với Thẩm Lạc Lạc, cười tà ác.

Thẩm Lạc Lạc:......

Cùng lúc đó, một giọng nữ trong trẻo vang lên trong đầu mọi người xung quanh Thẩm Lạc Lạc.

[Là anh ta đây à để tôi xem tên Vua Dầu này là ai.]

Mọi người:? ? ?

Một nhóm người nhìn nhau, chuyện gì đang xảy ra vậy?! Giọng nói của ai đó? !

Anh chàng kia cũng dừng lại và tự hỏi âm thanh đó là gì? Vua dầu mỏ? Nói về anh ấy sao? Chắc chắn là ảo giác! Anh lắc đầu, cố gắng gạt âm thanh đó ra khỏi đầu rồi tiếp tục bước về phía trước bằng đôi chân dài.

[Ồ, người này tên là Thượng Quan Đình Hiên, anh ta xứng đáng với xuất thân đình giàu có của mình. Ngay cả cái tên của anh ta cũng toát ra hương vị của Mary Sue.]

[Đợi một chút, tại sao người này lại bước đi kỳ lạ như vậy? Trông giống như người đàn ông mình gặp ở bệnh viện ngày hôm đó, chẳng lẽ anh ta cũng là gay và vừa mới đi hẹn hò về sao?]

[Hãy để tôi xem nào]

Hết thanh này đến thanh khác vang lên trong đầu bọn họ, mặc dù mọi người đều bối rối nhưng cũng đều kinh ngạc nhìn người vừa được nói đến trong giọng nói đó. Thượng Quan Đình Hiên thực ra là gay à? Thật hay giả đó má?

Thượng Quan Đình Hiên tự nhiên nghe được thanh âm trong đầu, cảm giác được ánh mắt mọi người đổ dồn về mình, mặt đỏ bừng, tức giận đến nỗi sao một người đàn ông có vô số bạn gái lại bị gọi là gay! Cô mới là bê đê! Cả gia đình cô đều là người đồng tính!

[Ồ không phải, anh ấy không phải là người đồng tính, anh ấy bước đi một cách kỳ lạ vì anh ấy mắc bệnh trĩ.]

Thượng Quan Đình Hiên sửng sốt, chết tiệt, sao cô biết được!

[? Không, khi bị trĩ anh ta thay vì đến bệnh viện thì anh ta lại tin vào các bài thuốc dân gian và nhét chúng vào mông…]

“Thẩm Lạc Lạc!” Người đàn ông tức giận cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Lạc Lạc, bước đi càng nhanh hơn.

Đột nhiên, anh ta không biết mình đã giẫm phải thứ gì, chân tôi bị trượt và ngã xuống với một tiếng nổ lớn.

“Rít—“ Mọi người hít một hơi, nghe thấy nó thật đau lòng.

Thẩm Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt to, không biết tại sao.

[Tại sao anh lại gọi cho tôi vội vàng như vậy? Tôi chạy không được, mùa thu này bệnh trĩ của anh sẽ bị trở nặng vậy nó có chảy máu không?]

Thượng Quan Đình Hiên nhăn mặt đau đớn, mặt càng đỏ hơn. Chàng trai bên cạnh nhanh chóng bước tới đỡ anh dậy, đột nhiên ánh mắt của mọi người đang chứng kiến đều mở to.

Chết tiệt! Đó thực sự là sự thật! Thực sự chảy máu rồi kìa!

Thượng Quan Đình Hiên hôm nay mặc vest trắng, lúc này mông trong quần trắng có một vết máu đỏ tươi, vết máu có dấu hiệu ngày càng lớn.

Người kia đỡ anh dậy cũng nhìn thấy, sửng sốt không nói nên lời: “Hiên, anh Hiên, mông anh chảy máu rồi.”

Thượng Quan Đình Hiên theo bản năng đưa tay sờ mông mình, nhìn đầu ngón tay dính máu tươi, trợn mắt liền ngất đi.

“Anh Hiên!”

“Đình Hiên! Gọi 120!” Một nhóm người đang láo nháo và ồn ào.

Thẩm Lạc Lạc tránh xa chuyện này, cắn một miếng bánh tiramisu bỏ vào miệng và vẫn đang xem kịch.

[Mọi người đều nói nếu bị trĩ thì phải đến bệnh viện, đây chắc là anh ta sợ người khác phát hiện cảm thấy xấu hổ khi đi bệnh viện nên nhét thứ đó vào mông...]

Người xung quanh vô tình vểnh tai lên, cô đang cắm cái gì thế? Đó là điều mà cô đã nói!

Kỳ quái, Thẩm Lạc Lạc ngượng ngùng nói ra, may mắn là không có người nghe thấy nên tiếp tục ăn dưa. [Anh nghĩ sao? Nhét tỏi vào mông chi, bây giờ nó cũng không khỏi. Nó lại đang chảy máu ồ ạt. Ngày mai mọi người trong các gia đình giàu có đều sẽ biết chuyện này.]

Mọi người:...

“Phụt——“ Có người không khỏi bật cười.

Phía sau cô, ở tầng hai, là một người phụ nữ mặc quần áo đen, quần đen, tai trái đeo một chiếc khuyên tai màu đen, chống khuỷu tay lên lan can, nhìn Thượng Quan Đình Hiên đang được khiêng ra ngoài, nhếch môi. Rồi chậm rãi phun ra hai chữ: “Đồ ngốc.”

“Lạc Lạc, tới đây.”

Thẩm Lạc Lạc đang vui vẻ ăn dưa thì có tiếng Triệu Tuệ Trinh gọi cô lại.

Triệu Tuệ Trinh, vợ của Thẩm Đình An, chủ tịch tập đoàn Thẩm thị, cũng là mẹ ruột của Thẩm Lạc Lạc.

Người phụ nữ đó chăm sóc bản thân rất tốt, đã gần bốn mươi tuổi nhưng làn da vẫn trắng nõn, trên mặt không có nếp nhăn, nắm lấy tay Thẩm Lạc Lạc, kéo cô vào giữa mình và Thẩm Đình An, giới thiệu với mọi người. Người đàn ông trước mặt cô mỉm cười: “Chủ tịch Tần, đây là cô con gái mà chúng tôi vừa nhận lại, con bé tên là Thẩm Lạc Lạc.”

“Lạc Lạc, đây là Tần chủ tịch, bên cạnh là vợ chủ tịch, còn có con gái chủ tịch Thời Nguyệt. Thời Nguyệt cũng tầm tuổi con, chào mọi người đi con.”

Thẩm Lạc Lạc vẫn là hiểu được căn bản vấn đề nhưng vẫn lễ phép, cô ngoan ngoãn chào hỏi.

Chào xong, cô lặng lẽ đứng cạnh Triệu Tuệ Trinh và Thẩm Đình An, nhìn hai người trò chuyện cười nói, không quên bật hệ thống tình báo.

[Thật nhàm chán. Tôi không hiểu một từ nào trong đó cả. Tốt hơn là tôi nên đọc tin đồn.]

[Ồ hô! Chủ tịch Tần Đà...]

Thẩm Lạc Lạc vui mừng đến mức không chú ý tới những người xung quanh đều nín thở, đồng loạt nghiêng người về phía cô. Thẩm Đình An và Triệu Tuệ Trinh kinh hoàng mở mắt và mấp máy miệng.

“Lạc Lạc!”

Bà muốn nói điều gì đó nhưng đã quá muộn.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6