Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Thâu Hương ( Dịch Full)

Chương 15: Khốn kính

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Đơn Phi lúc ở trong nội đường đã trúng rễ cây, lại nghe được mấy chữ quen thuộc "Quy tàng vô biên, sơn hải kinh thiên", đã cảm thấy Vu Hàm cách hắn không xa.

Đột nhiên bị Chu Bất Nghi đánh lén, Đơn Phi nhìn như bận ứng phó, kì thực đã để lại phần lớn khí lực ứng đối sự xuất hiện của Vu Hàm.

Vu Hàm ở đâu?

Đơn Phi biết Vu Hàm nếu có thể đoạt xá mà sống, vậy năm người còn lại ở đây có một người có thể là Vu Hàm. Tuy nhiên khi cùng Chu Bất Nghi và bốn nô bộc Đại Tần giao thủ, hắn cảm giác năm người này không phải là Vu Hàm. Nhưng Vu Hàm rõ ràng ở ngay cạnh hắn, nếu không phải Vu Hàm, cho dù Chu Bất Nghi bản lĩnh phi phàm cũng không thể chỉ bằng một tấm bình phong đã khiến Đơn Phi hắn rơi vào ảo cảnh trong nháy mắt.

Trên đời này người có thể làm cho người khác nháy mắt rơi vào ảo giác vốn ít gặp, có thể làm cho cao thủ như Đơn Phi rơi vào ảo giác còn ít hơn vạn lần.

Chỉ có Vu Hàm!

Trong lòng Đơn Phi khẳng định việc này, hơn nữa đột nhiên rơi vào hoàn cảnh cực kỳ kỳ quỷ, biết là Vu Hàm âm thầm giở trò quỷ, lúc này mới một hơi nói ra tên Vu Hàm, nghe thấy Vu Hàm đáp lời, Đơn Phi lại sửng sốt:

-Đây là nơi nào?

-Ngươi đoán xem?

Vu Hàm châm chọc hỏi lại.

Đơn Phi có thể nhìn thấy Chu Bất Nghi trở nên thấp bé chỉ vào hắn cười lớn, cũng có thể nhìn thấy bốn nô bộc Đại Tần đồng dạng biến nhỏ đi tới, hỏi Chu Bất Nghi cái gì đó, bốn nô bộc Đại Tần kia cũng nhìn về phía hắn, thần sắc tràn đầy kinh ngạc...

Hắn không nghe thấy giọng những người này.

Đơn Phi cùng những người này vốn là quan hệ đối địch, nhưng cho dù là Chu Bất Nghi, hay là bốn nô bộc Đại Tần, tuy giống như đang nhìn Đơn Phi, nhưng đều không đề phòng nữa. Bọn họ không phải bỗng nhiên tiêu trừ địch ý với Đơn Phi, mà giống như không còn xem Đơn Phi hắn như nhân vật nguy hiểm phải đối phó nữa.

Bọn họ nhìn Đơn Phi, thần sắc kinh ngạc kỳ quái, giống như nhìn con thú bị nhốt trong lồng vậy!

Trong thời gian Đơn Phi đối đáp với Vu Hàm bốn phía bỗng nhiên tối đi – hoàn toàn tối đen, một tia ánh sáng cũng không tồn tại. Chu Bất Nghi và Đại Tần nô biến mất không thấy gì nữa, sảnh đường không thấy, thế giới cũng giống không còn tồn tại.

Rất nhiều người không biết cảm giác của người mù, không biết bản thân bị giam trong bóng tối vĩnh cửu bất lực cỡ nào, nhưng cho dù là người mù cũng không cách nào cảm nhận được tình trạng Đơn Phi lúc này.

Người mù còn có thể thông qua những vật bên cạnh xác định bản thân còn sống sót, Đơn Phi lại bị vây trong bóng tối hư vô.

Bóng tối khôn cùng nhấn chìm hắn hoàn toàn, thậm chí khiến hắn bắt đầu hoài nghi sự tồn tại của chính mình.

Một người đặt mình trong hoàn cảnh này, thật sự so với bóng đè còn đáng sợ gấp trăm lần, Đơn Phi vẫn còn có thể gắng giữ tỉnh táo. Hắn cũng giấu đi ánh sáng của Lưu Niên, bởi vì ngay tại lúc này, đối mặt với cao thủ đáng sợ như Vu Hàm, hắn thật sự không muốn biến mình thành bia ngắm. Trầm mặc thật lâu, hắn rốt cục suy đoán:

-Ta chẳng lẽ là ở bên trong Tần Hoàng Kính?

Lời vừa dứt, bốn phía yên tĩnh.

Ngay lúc Đơn Phi nghĩ rằng Vu Hàm không ở đó, Vu Hàm rốt cục mở miệng, trong giọng nói tràn đầy ngạc nhiên

-Ngươi quả là thông minh, nhanh vậy liền đoán ra được rồi sao?

Ánh mắt Đơn Phi chớp động, chậm rãi nói:

- Chu Bất Nghi bị ta đánh một trảo, đột nhiên biến ảo, là ngươi đang lợi dụng Tần Hoàng Kính để tạo ra ảo ảnh? Chu Bất Nghi có thể nhanh chóng lợi dụng bình phong kéo ta vào ảo cảnh là do ngươi đang âm thầm giở trò quỷ? Ngươi cố ý lợi dụng kính cắn nuốt Chu Bất Nghi, kì thực đoán ra ta sẽ ra tay cứu y...

-Ngươi vốn không cũng không có ý gì tốt, ngươi chẳng qua là muốn từ trong miệng y biết được càng nhiều chuyện hơn thôi.

Vu Hàm thờ ơ chen lời.

Đơn Phi cũng không tức giận

-Ngươi nói không sai, Chu Bất Nghi là mấu chốt của vấn đề, ngươi đoán ra ta sẽ không để cho y bị kính ăn mất, thừa dịp ta ra tay kéo y, lại lợi dụng Tần Hoàng Kính vây ta ở trong kính?

Đây vốn là việc khó có thể tưởng tượng, tuy nhiên Đơn Phi ý thức được mình chỉ e còn ở trong sảnh đường, lại nhìn thấy thần sắc Chu Bất Nghi và mấy tên nô bộc Đại Tần, phát hiện mấy người Chu Bất Nghi biến thấp đi... Mấy người kia sẽ không vô cớ thấp đi, Đơn Phi hắn đã từng gặp bóng người như vậy trong gương biến dạng... Người biến hình là do khúc xạ ánh sáng biến hóa góc độ.

Nhiều nhân tố hòa cùng một chỗ, lại nghĩ đến gương biến dạng, hắn lập tức cho ra một kết luận rất là quỷ dị—— hắn không ngờ lại bị Vu Hàm vây ở trong Tần Hoàng Kính.

Vu Hàm cười nhạo nói:

-Đơn Phi, ngươi có thể lập tức đoán ra đáp án đích xác rất có bản lĩnh, đáng tiếc ngươi tỉnh ngộ vẫn hơi muộn.

Dừng chốc lát, Vu Hàm khẳng định nói:

-Ngươi đoán hoàn toàn chính xác, ngươi đã bị ta nhốt trong Tần Hoàng Kính!

Trong kính lập tức chìm vào yên lặng chết chóc.

Bên ngoài kính, bốn nô bộc Đại Tần kia cũng khó nén cảm giác khiếp sợ, nhìn Chu Bất Nghi đang cười to trước mặt, bọn họ đều cảnh giác lên

Có một nô bộc Đại Tần nhìn Tần Hoàng Kính mờ mịt, không kìm nổi hỏi một câu:

-Chu Bất Nghi, Đơn Phi bị ngươi thu vào Tần Hoàng Kính?

Nô bộc Đại Tần mặc dù trông giống nhân sĩ dị vực, nhưng phát âm rõ ràng là khẩu âm của người Trung Nguyên. Gã hiển nhiên cũng biết Tần Hoàng Kính, tận mắt thấy Đơn Phi đột nhiên bị nhốt trong Tần Hoàng Kính, khó nén trong lòng kinh hãi.

Chu Bất Nghi lúc này mới thu liễm tiếng cười, mặc dù đau đến trán đổ mồ hôi lạnh, nhưng vẫn ra vẻ cao ngạo nói:

-Sự thật chính là như thế, các ngươi tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn chưa tin sao?

Nô bộc Đại Tần vừa hỏi kia trầm mặc không nói, bên cạnh gã có đồng bạn hỏi:

-Như vậy xem ra, Tần Hoàng Kính lại giống với pháp bảo tiên gia, không ngờ có thể đem nhốt một người trong đó.

Thanh âm gã có vẻ hơi trẻ, cũng mang theo chút hâm mộ.

Chu Bất Nghi nhịn đau sờ soạng bàn tay bị bẻ gãy của mình, sau đó bổ một chưởng vào kỷ án, gỡ xuống một cây gỗ buộc cổ tay bị gãy lại.

Mấy tên nô bộc Đại Tần nhìn nhau thăm dò, thậm chí có tia sát khí, tuy nhiên chung quy không có ra tay, bọn họ cũng không có trợ giúp Chu Bất Nghi, bọn họ cũng đều biết người này đối với bất kỳ người nào đều đề phòng sâu sắc. Thấy Chu Bất Nghi cuối cùng cũng cố định xong cổ tay, nô bộc Đại Tần đã hỏi lúc nãy mới nói:

-Chu công tử hẳn là không sao chứ?

Bọn họ nhìn như quan hệ hợp tác, nhưng lại có sự đề phòng sâu sắc với nhau.

Chu Bất Nghi cười lạnh nói:

-Không chết được đâu. Các ngươi xem pháp bảo tiên gia này rất là thần kỳ, vì sao không đoạt đi?

Mọi người im lặng, nô bộc Đại Tần vừa hỏi nhìn Tần Hoàng Kính, mỉm cười nói:

-Chu công tử nói đùa, bọn ta và Chu công tử đồng tâm hiệp lực, sao lại đoạt vật của Chu công tử? Chúng ta chỉ là muốn xác định, Đơn Phi sẽ không còn sống mà đi ra?

Chu Bất Nghi từng chữ nói:

-Hắn bị giam trong Tần Hoàng Kính, chỉ có một con đường chết. Các ngươi không có nghe nói qua, pháp bảo tiên gia còn có công dụng luyện hóa sao?

Nói xong lại không kìm nổi cười to.

Bốn nô bộc Đại Tần cũng không phải hạng tầm thường, trong lòng đều biết Chu Bất Nghi nói "pháp bảo tiên gia" đều không phải là nói thật, tuy nhiên Đơn Phi bị giam thoạt nhìn đích xác không có vấn đề, bằng không vì cái gì khi Đơn Phi đột nhiên vào kính, lúc này Tần Hoàng Kính khôi phục mờ mịt một mảnh, Đơn Phi lại không xuất hiện nữa?

-Chư vị xem ra không muốn cướp đi Tần Hoàng Kính này?

Chu Bất Nghi lại nói, không nghe thấy nô bộc Đại Tần đáp lời, Chu Bất Nghi thản nhiên nói:

-Vậy chư vị vì để tránh bị nghi ngờ, tốt nhất rời đi trước đi, bởi vì rất nhanh sẽ có người chạy tới.

Bốn tên nô bộc Đại Tần lại nhìn Tần Hoàng Kính một cái, xoay người muốn rời đi.

Chu Bất Nghi đột nhiên nói:

-Đợi một chút.

Bốn nô bộc Đại Tần hơi phòng bị, chậm rãi xoay người lại.

Chu Bất Nghi nói:

-Chư vị hẳn biết cục diện lúc này?

Vẫn như cũ không nghe thấy bốn người đáp lời, Chu Bất Nghi cũng không để ý:

-Khi săn bắn, luôn phải thả chim ưng thả chó kinh động con mồi. Trước mắt tất cả đã tề tụ, điều chúng ta nên làm đều đã làm, chỉ đợi đến khi thu lưới, tuy nhiên chẳng biết hươu sẽ chết về tay ai, các vị chỉ sợ là trong lòng không tự tin đấy.

Kia bốn nô bộc Đại Tần đều hừ lạnh.

-Ta biết các vị đều là nhân vật uy chấn thiên hạ... Cũng muốn cùng Tào Tháo quyết tranh hơn thua.

Chu Bất Nghi thản nhiên nói:

-Nhưng ta không ngại nói cho các ngươi biết, ở trong suy nghĩ của Nữ Vương, Tào Tháo mới là lựa chọn tốt nhất!

Nô bộc Đại Tần đã hỏi lúc trước cười lạnh nói:

-Tào Tháo, lão cũng xứng sao?

Chu Bất Nghi cười nhạt nói:

-Lão xứng hay không ta cũng không biết rõ, chẳng qua hiện nay rất hiển nhiên, Tào Tháo uy chấn phương bắc, so với các hạ đang ăn nhờ ở đậu thế lực hùng hậu hơn rất nhiều.

Thần sắc nô bộc Đại Tần kia hơi phẫn nộ, tuy nhiên rất nhanh liền thu lại tức giận nói:

-Chu công tử giữ bọn ta lại là muốn cười nhạo chúng ta hay sao?

-Cũng không phải, cũng không phải.

Chu Bất Nghi lắc đầu nói:

-Ta chỉ là muốn nhắc nhở các vị, Tào Tháo vốn là người được chọn tốt nhất trong suy nghĩ của Nữ Vương. Đáng tiếc chính là chỗ người đột nhiên có chút biến số, nên mới khiến các vị có cơ hội. Trong kế hoạch, vốn không có Đơn Phi đấy, hắn là nhiều chuyện nhất, hắn vừa tham dự vào sẽ thêm vào rất nhiều biến số. Bởi vậy ta thiết kế cho các ngươi ám sát Lưu Hiệp, dẫn hắn đến đây. Ta vốn định khiến hắn và Trương Đạo Lăng đánh đến lưỡng bại câu thương đấy.

-Đơn Phi thông minh hơn ngươi nghĩ.

Nô bộc Đại Tần đặt câu hỏi trước kia đột nhiên nói:

-Kế hoạch mượn đao giết người của ngươi dám chắc không làm được rồi.

Chu Bất Nghi mặt hơi đỏ, liền khôi phục bình tĩnh.

-Thật sự là hắn không có cùng Trương Đạo Lăng giao thủ, nhưng hắn vẫn bị ta dẫn đến đây bắt lại. Hắn nếu thật thông minh như vậy, hiện giờ kẻ bị bắt vốn nên là ta. Nếu không có ta “ngu dốt”, các vị rơi vào tay hắn, quỷ thai của các vị cũng sẽ bị hắn phát hiện được rất nhanh thôi. Nếu ta biết không lầm, các vị cùng Đơn Phi vẫn có chút giao tình.

Bốn nô bộc Đại Tần nghe ra ý châm chọc của Chu Bất Nghi, đều tiến lên một bước.

Chu Bất Nghi lập tức nói:

-Chúng ta dù sao cũng đang hợp tác, chư vị có khí lực cũng không cần dùng ở trên người của ta. Ta chỉ muốn nói cho các vị biết, nếu Tào Tháo thực sự đồng ý đáp ứng điều kiện của Nữ Vương, chư vị sẽ không có cơ hội quá lớn đâu.

Bốn nô bộc Đại Tần hít nhẹ một hơi, trong mắt đều lóe ra hàn quang.

-Chúng ta xử lý xong biến số Đơn Phi này, hiện giờ biến số duy nhất chính là Tào Tháo.

Chu Bất Nghi nhắc nhở:

-Lão nếu quả thật quyết định hợp tác cùng Nữ Vương, vậy lão sẽ đáp ứng chuyện Nữ Vương thay lão ta làm Tào Xung sống lại. Đã không còn biến số Đơn Phi, xem ra, đây cũng là con đường Tào Tháo nên đi nhất.

Nô bộc Đại Tần hỏi lúc đầu lại cười lạnh nói:

-Chúng ta giúp Chu công tử đối phó Đơn Phi, không ngờ được cuối cùng kẻ bị đối phó là chính chúng ta. Như thế xem ra, chúng ta không tính kế Đơn Phi, ngược lại đỡ hơn một chút.

-Cũng không hẳn như vậy.

Chu Bất Nghi lắc đầu nói:

-Có Đơn Phi trợ giúp Tào Tháo, sự tình chỉ càng thêm phức tạp, tình cảnh của các ngươi so với lúc này càng không xong. Hiện giờ bọn ngươi cũng không phải là không có cơ hội.

Cười tủm tỉm nhìn bốn nô bộc Đại Tần trước mắt, Chu Bất Nghi chỉ nói:

-Cơ hội luôn nắm chắc trong tay người có tâm, chẳng lẽ không đúng sao?

Trăng đã mọc, đêm càng khuya, ánh trăng sáng ngời không mang đến ánh sáng của hy vọng, ngược lại chỉ đem đến bóng đêm không hồi kết.

Chu Bất Nghi ngồi trong sảnh đường chậm rãi uống trà, bốn nô bộc Đại Tần sớm đã không thấy bóng dáng. Không biết bao lâu, có tiếng bước chân từ từ tiến vào phòng. Chu Bất Nghi cũng không ngẩng đầu lên, tính toán nói:

-Triệu đại nhân, Nữ Vương sai ta hỏi lại ngươi một lần cuối cùng... Tư Không cuối cùng quyết định lựa chọn tin tưởng Trương Đạo Lăng do bí địa Bạch Lang phái ra, hay là lựa chọn Nữ Vương?

Y ngồi trong thính đường nơi ánh trăng chiếu không tới, trên mặt vẫn như tràn đầy quầng sáng như ánh trăng.

Bên ngoài thính đường, người dưới ánh trăng nọ lại có vẻ rất u tối.

Người nọ rõ ràng chính là Triệu Đạt!


Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6