Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta (Dịch FULL)

Chương 11: Huyền Diệu Kiếm Tông V

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Hai người nhìn theo Phù Đàm rời đi, bóng dáng lão vừa biến mất, nụ cười trên mặt Giang Chiêu liền thay đổi.

1. Hai người có vóc dáng tương đương, tựa như hai ngọn núi sừng sững.

Ánh mắt Giang Chiêu u ám.

Tạ Khanh Lễ vẫn giữ dáng vẻ yên tĩnh, cung kính gật đầu với y: “Giang sư huynh.”

Giang Chiêu vẫn lạnh mặt, lặng lẽ liếc nhìn Tạ Khanh Lễ.

Lúc hắn hôn mê, Giang Chiêu đã đến xem qua, ngoài việc cảm thấy hắn có thiên tư tốt ra thì cũng không có suy nghĩ gì khác.

Nhưng vì lo lắng Vân Niệm bị lừa, tối hôm đó trên đường về, Giang Chiêu đã suy nghĩ rất nhiều.

Y luôn cảm thấy tên nhóc này có gì đó kỳ quái, giống như đang khoác một lớp mặt nạ giả, chuyện xảy ra ở môn thứ mười hai hôm qua cũng thực sự có nhiều điểm đáng ngờ.

Giang Chiêu quan sát thiếu niên trước mắt.

Một thân đệ tử phục phác họa ra thân hình rắn rỏi cao thẳng, vai rộng eo hẹp, tóc đuôi ngựa được buộc cao bằng ngọc quan.

Hắn quả thực rất đẹp, đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống nhất, cách đối nhân xử thế rất chừng mực, giống như một viên ngọc báu chưa bị bào mòn, mang tất cả thiện cảm với thế gian, cũng khiến người ta rất yêu mến.

Điều Giang Chiêu có chút không hiểu là, tiểu sư muội nhà mình tuy tính tình không đáng tin cậy, nhưng không phải là người tốt hay vô cớ phát lòng thiện tâm.

Sáng nay trên đường đến đây, y đã tận mắt thấy Vân Niệm đi về phía hậu sơn, đó là nơi ở của Ôn Quan Trần.

Nàng đi tìm tiểu sư thúc để làm gì, Giang Chiêu tự nhiên rõ.

Giang Chiêu nhìn hắn một lúc, Tạ Khanh Lễ vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên.

Sau đó Giang Chiêu khẽ cong môi, bật cười thành tiếng: “Tạ sư đệ có biết sư muội của ta đi làm gì không?”

Tạ Khanh Lễ suy tư một lát, thành khẩn lắc đầu: “Sư đệ không biết.”

Giang Chiêu nói: “Nàng đi tìm tiểu sư thúc của ta để xin Hàn Tô Đan, là vì ngươi đó.”

Tạ Khanh Lễ sững sờ trong giây lát.

Hàn Tô Đan, có thể giải trăm độc trong thiên hạ, ba viên duy nhất còn sót lại trên đời đều nằm trong tay nhị phong chủ của Đạp Tuyết Phong, Ôn Quan Trần.

Ôn Quan Trần con người này xưa nay keo kiệt, làm sao lại đồng ý cho Vân Niệm được.

Tạ Khanh Lễ không biết nên cười vị tiểu sư muội của Đạp Tuyết Phong này ngây thơ, hay là cười nàng ngốc nghếch.

Hắn giả vờ ngây ngẩn, hạ giọng nói: “Chuyện này… Vân sư tỷ làm vậy không ổn, sư đệ không dám nhận sự chăm sóc như vậy của Vân sư tỷ.”

Giang Chiêu lại cười, hỏi hắn: “Ta cũng không biết tiểu sư muội của ta định dùng chiêu gì để lấy được Hàn Tô Đan, cũng có chút tò mò, Tạ sư đệ có muốn cùng ta đi xem không?”

Tạ Khanh Lễ im lặng, Giang Chiêu cũng không giục, chỉ ôm kiếm nhìn hắn.

Một cơn gió thổi qua, làm tóc của hai người bay bay.

Giọng nói trong trẻo truyền đến: “Được.”

Vân Niệm đi xuyên qua rừng trúc đến hậu sơn.

Sương trắng giăng khắp núi, bóng cây lả lướt, thỉnh thoảng lại có vài tiếng chim hót côn trùng kêu, quả là một nơi tốt để ở ẩn.

Nàng đến một sân tre, bốn căn nhà nhỏ đứng san sát nhau.

Nàng đứng ngoài sân suy nghĩ xem nên mở lời với Ôn Quan Trần thế nào, Hàn Tô Đan này quá quý giá, Vân Niệm cũng không biết Ôn Quan Trần có cho nàng không.

Nàng phải tìm thứ gì để báo đáp, không thể để người ta cho không được.

Vân Niệm nghĩ như vậy, ròng rã suốt một khắc đồng hồ.

Cho đến khi Ôn Quan Trần trong sân rót đến chén trà thứ ba, hắn cuối cùng cũng bất đắc dĩ thở dài: “Còn chưa vào sao?”

Giọng nói trong trẻo như suối nguồn, dường như có chút bất lực.

Vân Niệm cẩn thận đẩy cửa bước vào.

Thanh niên ngồi bên bàn đá mặt như ngọc, tóc đen được trâm ngọc búi hờ, những lọn tóc rủ xuống óng ả trong suốt, là một dung mạo rất thoát tục, ánh mắt ôn hòa trong trẻo.

Tính cách của hắn có vài phần giống Tạ Khanh Lễ, đều là người ôn hòa.

Nhưng cũng có điểm khác biệt rất lớn, sự thuần thiện và tính tình tốt của Tạ Khanh Lễ đến từ chính bản chất con người hắn, tâm trí đơn thuần.

Ôn Quan Trần thì khác, thời trẻ hắn từng chu du khắp giới tu chân, nay đã hơn hai trăm tuổi, kinh nghiệm phong phú, sự ôn hòa toát ra từ người hắn càng giống như một sự lắng đọng.

Đệ tử trong tông đều đồn rằng Ôn Quan Trần ở ẩn lánh đời, không màng thế sự trong tông, con người quá lười biếng.

Đã ở tuổi này mà tu vi vẫn chỉ là Hóa Thần hậu kỳ, chưa bước vào Đại Thừa kỳ, rõ ràng là một kiếm tu mà suốt ngày lại nghiên cứu mấy thứ trận pháp, không lo làm việc chính.

Nhưng Vân Niệm lại cảm thấy vị tiểu sư thúc này của mình giống như đã thấy quá nhiều thế thái nhân tình, nên đã nhìn thấu vạn vật thế gian, không còn quá bận tâm đến điều gì.

Ôn Quan Trần cười cười: “Đến tìm ta xin Hàn Tô Đan à?”

Vân Niệm cười ngượng nghịu tiến lên vài bước: “Vâng ạ, sư thúc quả nhiên liệu sự như thần.”

Ôn Quan Trần cong cong mày mắt, nhẹ nhàng thốt ra: “Miễn bàn.”

Vân Niệm xị mặt, kéo dài giọng: “Sư thúc––”

Ôn Quan Trần mặc kệ nàng, tự mình rót cho nàng một tách trà, “Uống xong rồi hẵng kêu.”

Vân Niệm tội nghiệp nhìn Ôn Quan Trần, giơ một ngón tay lên: “Sư thúc, chỉ một viên thôi, con thật sự có việc gấp, con sẽ trả thù lao cho người, không lấy không đâu.”

Thanh niên cười nhướng mày: “Thù lao gì?”

Vân Niệm: “Con nghe nói gần đây người đang nghiên cứu trận pháp mới, đang thiếu mấy loại tiên thảo để bổ trợ trận pháp, con có mấy gốc tiên thảo, tất cả đều cho người thì sao?”

Vân Niệm nói một hơi rồi đặt túi Càn Khôn lên bàn.

Ôn Quan Trần đặt chén trà trong tay xuống, mỉm cười nhìn Vân Niệm: “Ngươi chỉ có mấy gốc thượng phẩm tiên thảo này thôi, chắc chắn cho ta hết à?”

Vân Niệm vẻ mặt nghiêm túc: “Chắc chắn.”

Ôn Quan Trần lại chỉ cười cười, tự mình uống trà.

Vân Niệm sốt ruột: “Sư thúc… con làm bánh ngọt cho người một tuần, không, một tháng.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6