Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Ngày Nào Cũng Diễn Với Ta (Dịch FULL)

Chương 15: Huyền Diệu Kiếm Tông VI (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Ôn Quan Trần chết sững tại chỗ.

Vân Niệm xách kiếm, cười tủm tỉm tiến lên: “Tiểu sư thúc, ta đã phá được trận pháp của người rồi đó.”

Ôn Quan Trần tiến lên mấy bước, vẻ mặt kích động: “Ngươi làm thế nào tìm được trận điểm, Cửu Tinh Sát Trận này của ta tuy mới nghiên cứu ra chưa hoàn thiện, nhưng cũng không đến mức bị phá giải trong một nén hương!”

Vân Niệm nói: “Trận pháp của người quả thực rất tinh diệu, ban đầu ta tưởng là Bát Phương Trận, phán đoán sai trận điểm nên đã kích động trận pháp, sau đó ta dứt khoát phơi mình dưới cương phong, phát hiện ra quy luật của nó.”

Ôn Quan Trần nhìn cánh tay nàng, nơi đó chi chít mấy vết thương sâu đến thấy xương.

Vân Niệm cười tủm tỉm: “Ta phát hiện tám luồng cương phong là một vòng, bốn sinh môn, bốn tử môn. Nếu tử môn nguy hiểm, ta liền né đi. Lắng nghe tiếng gió, xác định vị trí chính xác của bốn sinh môn, dùng sợi chỉ nối lại, giao điểm chính là Thiên Nguyên Tinh Vị.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Đôi mắt Vân Niệm cong cong.

Đây chính là sự hấp dẫn của toán học mà người thường không hiểu được.

Bát quái đồ này chẳng phải tương đương với một hình bát giác đều sao, tám điểm quẻ nằm ở trung điểm của tám cạnh, nối trung điểm của hai cạnh đối diện bất kỳ chính là trục đối xứng, giao điểm của hai trục đối xứng chính là tâm.

Chính là Thiên Nguyên Tinh Vị.

Vân Niệm chìa tay ra: “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, sư thúc, Hàn Tô Đan phải đưa cho ta rồi đó.”

Khóe mắt Ôn Quan Trần giật giật, vô cùng đau lòng lấy Hàn Tô Đan ra.

Vân Niệm nhanh chóng lấy một viên cất vào túi Càn Khôn: “Đa tạ tiểu sư thúc!”

Nàng xoay người định rời đi, hệ thống ngăn nàng lại: [Ta thấy sư thúc của ngươi bị đả kích khá lớn, là một nhân viên ưu tú của Cục Xuyên Sách, chúng ta nên quan tâm đến NPC nhiều hơn một chút.]

Vân Niệm liếc nhìn Ôn Quan Trần, phát hiện hắn quả thực đang trong bộ dạng mất hồn mất vía.

Thống ca nói đúng.

Vân Niệm quay lại, nhỏ giọng nói: “Tiểu sư thúc, trận pháp rất tốt, sau này người nhất định sẽ cải tiến nó nhiều hơn nữa, ta tin với thực lực của người, Cửu Tinh Sát Trận sẽ trở thành trận pháp lợi hại nhất.”

Cửu Tinh Sát Trận ở giai đoạn sau, chính là đã một mình cứu vớt Huyền Diệu Kiếm Tông thương vong quá nửa, uy lực mạnh hơn bây giờ gấp trăm lần.

Nếu không phải nàng đã đọc nguyên tác, cũng không biết trận điểm chính là Thiên Nguyên Tinh Vị.

Vân Niệm vội vàng trở về dưỡng thương, bèn nhặt cây trâm ngọc của mình lên rồi xoay người rời đi.

Vừa quay người, sắc mặt điềm nhiên ban đầu bỗng nhăn nhó.

Đau chết đi được.

Trở về phải báo cáo là bị thương khi làm nhiệm vụ mới được!

Trong khu rừng rậm phía xa, Giang Chiêu khẽ nhướng mày.

Tiểu sư muội này của hắn vẫn lanh lợi như ngày nào.

Giang Chiêu nhìn sang Tạ Khanh Lễ bên cạnh, hắn đang cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.

Giang Chiêu liếc hắn một cái, giọng điệu mang theo vị chua nồng đậm: “Lúc ta bị thương cũng không thấy nàng đến xin Hàn Tô Đan này cho ta, quả nhiên đối với ngươi không tầm thường.”

Tạ Khanh Lễ vẫn ngơ ngác nhìn khoảng đất trống phía trước.

Giang Chiêu nhìn theo tầm mắt của hắn, mới phát hiện nơi hắn đang nhìn có một vũng máu.

Là máu do Vân Niệm bị thương trong trận pháp để lại.

Giang Chiêu im lặng một lúc, ném lại một câu: “Ta không cần biết ngươi là loại người gì, không được có ý đồ với nàng.”

Sau đó hắn cũng xoay người rời đi.

Nơi đây lại chỉ còn lại Tạ Khanh Lễ và Ôn Quan Trần.

Ôn Quan Trần đang bận rộn với trận pháp của mình, không rảnh để ý đến Tạ Khanh Lễ, còn Tạ Khanh Lễ thì nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống trước mắt.

Hắn đã thấy vẻ tùy hứng của thiếu nữ lúc vào trận, dường như không sợ gì cả, chắc chắn rằng mình sẽ thắng.

Cũng thấy được lúc nàng ra khỏi trận, tóc đen rối bù, mình đầy vết máu, thế mà vẫn còn cười.

Tại sao lại thích cười như vậy, bị thương rồi mà vẫn cười.

Tạ Khanh Lễ cong môi, nhưng đáy lòng lại đột ngột dâng lên một luồng lệ khí, sự điên cuồng quen thuộc lan tràn trong cơ thể.

Trong miệng trào lên mùi máu tanh, hỏa độc nóng rực trong kinh mạch lại bắt đầu gặm nhấm hắn.

Hắn vận công đè nén hỏa độc, ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh nắng chói mắt, có chút không nhìn rõ.

Hôm nay còn có việc phải làm.

Tạ Khanh Lễ lạnh lùng thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi khu vực của Ôn Quan Trần.

Hắn phải đi xử lý mấy con sâu bọ.

Trên con đường nhỏ giữa núi, cành cây vươn dài khẳng khiu vào hư không.

Thường Tuyên bước đi chậm chạp, ba đệ tử phía sau dìu dắt lẫn nhau.

Thiếu niên mặt tròn nói: "Thường ca, cứ thế mà tha cho Tạ Khanh Lễ sao? Thật sự là nuốt không trôi cục tức này!"

Thường Tuyên mặt đầy hận thù, vết thương do bị Giới Luật Đường quất roi trên lưng khiến hắn gần như không đi nổi.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo u ám, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. "Đương nhiên không thể bỏ qua, Tạ Khanh Lễ và con tiện nhân nhỏ kia, ta sẽ khiến chúng quỳ dưới chân ta dập đầu, hành hạ chúng tới chết."

Trở lại đô thành, hắn nhất định sẽ bẩm báo chuyện này với phụ thân.

Thường Tuyên cười khẩy một tiếng: "Đi."

Ba thiếu niên phía sau vội vàng cúi đầu đi theo hắn.

Bốn người chậm rãi lê bước.

Mấy người vừa đi vừa bàn tính xem phải đối phó với Tạ Khanh Lễ và Vân Niệm thế nào.

Khi sắp ra khỏi rừng núi, trong khu rừng rậm tĩnh mịch dường như truyền đến vài âm thanh.

Xì xì soạt soạt, như tiếng giẫm lên lá cây khô.

Bầu trời vốn u ám bỗng chốc tối sầm lại, mấy người lúc này mới phát hiện cây cối xung quanh vẫn còn đó, đá lớn cũng vẫn còn, nhưng tiếng chim hót líu lo ban nãy đã biến mất, ánh mặt trời cũng mờ mịt đi.

Xung quanh là một khoảng mông lung.

Tựa như đêm sắp buông xuống.

Thường Tuyên có thể cảm nhận được linh lực dao động xung quanh, bọn họ đã bị nhốt trong kết giới mà không một ai hay biết.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6