Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma (Bản Dịch)

Chương 11: Máy Gacha Quái Vật (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Sau khi xâu các mảnh gỗ lại, hắn thắt nút để ngăn cách chúng ra, rồi treo ở hành lang trước phòng thuyền trưởng và trên cửa.

Dương Dật thử một chút, tiếng động khi gió thổi và khi người va vào có sự khác biệt khá lớn, có thể có tác dụng cảnh báo nhất định.

Làm xong những việc này thì cũng đã hết một buổi sáng, số gỗ và vải vớt được trước đó cũng đã dùng hết sạch.

Dương Dật không vội vàng đi kiếm những tài nguyên này.

Việc cấp bách nhất vẫn là nước ngọt, phải câu cá nhiều hơn, đồng thời để ý những vật tư trôi nổi, xem có rương báu nào không.

Đang nghĩ ngợi, Dương Dật đột nhiên cảm thấy cơ thể có chút không ổn, dường như hơi nóng, mặt rất nóng, bụng hơi đau.

Hắn lập tức cảnh giác, xem lại trạng thái của mình.

Dương Dật

Trạng thái: Bị thương/Nhiễm thi độc (nhẹ)/Ngộ độc thực phẩm (nhẹ, tiêu chảy) 『Toàn bộ cơ thể đã chuyển sang màu vàng, chỗ có vết thương thì màu đậm hơn』

“Toi rồi!”

Tình huống mà Dương Dật không muốn gặp nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.

Kẻ chết đuối có thi độc, hắn đã bị nhiễm rồi!

Nhưng hắn đang ở trên biển, không có thuốc men…

---

<Thời tiết hôm nay>

Trời trong xanh, thích hợp câu cá thả lưới.

Địa điểm: Biển Khởi Nguyên

Thời gian chiếu sáng: Còn lại 8 giờ.

Nhiệt độ: 15~25℃.

Sức gió: Cấp 1.

-----------

Dương Dật đang liều mạng câu cá.

Bây giờ hắn không chỉ cần nước ngọt mà còn rất cần vật phẩm y tế.

Những thứ này đều có thể có được thông qua việc câu cá.

Dương Dật tìm kiếm trên kênh thế giới, phát hiện có người đã từng câu được băng gạc y tế phẩm chất thường, có tác dụng tăng tốc độ hồi phục và tiêu viêm.

Tuy rằng băng gạc đối với vết thương hiện tại của Dương Dật không có tác dụng lớn.

Nhưng các vật phẩm y tế khác chắc chắn cũng tồn tại!

Bây giờ hắn phải tranh thủ thời gian câu cá.

【Ngươi câu được một khúc gỗ mục】

【Ngươi câu được một con cá mòi chân dài】

【Ngươi câu được một con cá mòi chân dài】

【Ngươi câu được một mảnh vải rách】

【.....】

“Mẹ kiếp!”

Dương Dật chửi một tiếng, cầm một con cá mòi chân dài lên, cắn phăng đầu nó, sau đó nuốt sống cả nội tạng và đôi chân dài.

Hắn nhớ một chuyên gia sinh tồn nào đó từng nói, bỏ đầu đi thì cái gì cũng ăn được…

Dương Dật rất đói, nên câu được con nào là ăn con đó.

Còn việc ăn sống cá mòi chân dài sẽ làm giảm lý trí, đó không phải là vấn đề hắn cần xem xét lúc này.

Người sắp chết đói đến nơi rồi, còn quan tâm cái quái gì đến chỉ số lý trí?

Đói quá hóa liều, cái gì cũng ăn!

Sau khi ăn nhiều, Dương Dật còn có một phát hiện mới – sự suy giảm của lý trí sẽ giảm dần khi cùng một sự việc lặp đi lặp lại.

Ví dụ như ăn cá mòi chân dài, lý trí của hắn bây giờ chỉ giảm 1 điểm, thỉnh thoảng là 2 điểm.

Cứ tiếp tục như vậy, sau khi ăn nhiều rồi lại ăn loại cá này, có lẽ sẽ quen, không bị trừ lý trí nữa.

Hơn nữa điểm kinh nghiệm tinh thần của hắn đang tăng lên với tốc độ chóng mặt.

Sự tăng trưởng của tinh thần có lẽ liên quan đến việc lý trí bị kích thích.

Lại câu thêm 2 tiếng nữa.

Dương Dật cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng tệ hơn, vết thương trở nên ngứa ngáy không thể chịu nổi.

Hắn cố nén cơn ngứa, kiên quyết không gãi để tránh làm nhiễm trùng nặng hơn.

Cùng lúc đó, vì bị tiêu chảy, hắn đã mất đi một lượng lớn nước và muối.

Thêm vào đó là sốt, tầm nhìn của hắn dần trở nên mơ hồ, đầu nặng chân nhẹ.

【Trạng thái: Bị thương/Nhiễm thi độc (trung bình, sốt)/Ngộ độc thực phẩm (nhẹ, tiêu chảy)】

“Cố thêm chút nữa, nhất định sẽ câu được thuốc cứu mạng!”

Dương Dật gắng gượng tinh thần, tiếp tục câu cá, cuối cùng cũng câu được một thứ trước đây chưa từng thấy.

【Ngươi câu được một quả Nhãn Cầu】

Đó là một con mắt, biết chớp, to bằng nắm tay.

【Tên: Quả Nhãn Cầu】

【Giới thiệu: Tuy vẻ ngoài kỳ dị, nhưng nó là một loại trái cây đến từ vực sâu, có vị hơi ngọt, có thể bổ sung vitamin, muối và nước.】

Dương Dật không nói hai lời, cắn một miếng, dịch quả màu đen bắn ra, quả Nhãn Cầu trong tay khẽ run rẩy.

【Lý trí của ngươi giảm 2】

Quả này tuy kinh khủng nhưng vị ngon hơn cá mòi nhiều, phần thịt bên trong xốp xốp, hơi ngọt, Dương Dật ăn sạch không chừa một miếng.

Ăn xong quả Nhãn Cầu, Dương Dật cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Tiêu chảy cơ bản đã ngừng, nhưng nhiễm thi độc vẫn còn đó.

Chẳng lẽ câu cá không ra thuốc trị thi độc?

Không thể nào! Dân câu cá cái gì cũng câu được!

Nhưng cho đến tối, hắn vẫn không câu được vật phẩm y tế, nước ngọt thì câu được một chai, thu hoạch như sau.

【Quả Nhãn Cầu X2, cá mòi chân dài X8, gỗ X10, vải X9, cá nóc gai u nang X1, nước ngọt 1L】

Những thứ khác đều đã bị Dương Dật ăn hết.

1L nước ngọt này chính là một đơn vị, có thể cất trong khoang thuyền, nhưng khi lấy ra cần có vật chứa.

Khoang thuyền này không phải là khoang thuyền theo khái niệm vật lý.

Bên trong, việc lưu trữ tài nguyên như gỗ, vải, nước ngọt, sắt thép đều là dữ liệu vô hình, khi cần có thể lấy ra.

Dương Dật khô miệng, đã uống hết một phần ba chai Nông Phụ Tam Quyền 1.5L này.

Hắn phải uống tiết kiệm một chút, tỷ lệ ra nước ngọt không cao.

Đến tối, Dương Dật không dám nán lại trên boong tàu, kết thúc việc câu cá, trở về phòng thuyền trưởng.

Theo thông lệ, hắn đặt khẩu súng hỏa mai bên cạnh, nằm trên giường ngủ.

Nhưng cơn sốt, và vết thương nhiễm trùng, không ngừng hành hạ Dương Dật…

Đây chắc chắn là một đêm khó ngủ, hơn nữa còn có lời nguyền ác mộng…

Dương Dật không ngủ được, mở kênh trò chuyện lên xem.

Bên trong vẫn náo nhiệt.

Nhưng người tinh ý sẽ phát hiện, kênh đã không còn hiển thị số người trực tuyến nữa.

Người chết không thể lên tiếng, biến mất trong lặng lẽ…

“Ta vừa làm hai cây giáo dài, tối nay bộ xương dám đến, ta sẽ cho nó rớt tiền vàng!”

“Huynh đệ, chưa chơi game bao giờ à, không biết bộ xương không có da thịt, có sẵn kháng xuyên thấu sao?
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6