Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma (Bản Dịch)

Chương 7: Cơn Ác Mộng Đầu Tiên

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Hắn đang gặp ác mộng.

Cùng lúc đó, trong khoang thuyền của tàu Mộng Yểm, bộ hài cốt thuyền trưởng đột nhiên có động tĩnh, xương cốt bắt đầu run rẩy, bên trong hộp sọ vỡ nát bừng lên ngọn lửa linh hồn.

Cót két! Cót két!

Xương cốt va chạm cọ xát vào nhau, bộ hài cốt này cứ thế đứng thẳng dậy.

Nó bước ra khỏi khoang thuyền, chậm rãi đi đến phòng thuyền trưởng ở mũi tàu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.

Trong phòng, Dương Dật vẫn đang chìm trong giấc ngủ, thỉnh thoảng lại trở mình.

Bộ hài cốt nhìn Dương Dật, ngắm nhìn hồi lâu, rồi ánh mắt bị thu hút bởi cây cần câu mọc đầy hàu bên cạnh.

Nó bước tới, cầm lấy cần câu, sau đó không hề dừng lại, đi ra khỏi phòng, đến khoảng sân giữa thuyền tương đối rộng rãi, bắt đầu câu cá...

Mười mấy phút sau, có thứ gì đó cắn câu.

Một bàn tay trắng bệch, phù thũng từ dưới biển vươn lên, tóm lấy dây câu.....

Dương Dật vẫn đang mơ, hơn nữa còn là ác mộng.

"A!"

Hắn đột nhiên bừng tỉnh, dùng tay sờ lên bụng mình, phát hiện vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Ngay vừa rồi, hắn mơ thấy một tử thi chết đuối trương phềnh, lặng lẽ không một tiếng động đẩy cửa bước vào.

Giấc mơ chân thực đến nỗi, cứ như thể tận mắt chứng kiến.

Hắn nhớ rõ tiếng bước đi của tử thi đó.

Lẹp bẹp, lẹp bẹp!

Hệt như tiếng cây lau nhà ướt sũng đập xuống sàn.

Lúc Dương Dật tỉnh lại, tử thi này đã ở ngay trước mắt.

Hắn không nói hai lời, chộp lấy khẩu súng kíp trên đầu giường bắn về phía tử thi.

Cạch!

Súng tịt ngòi.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn bị tử thi này đè xuống giường, trở thành cá nằm trên thớt, bị mổ bụng phanh thây, nội tạng đỏ tươi nóng hổi chảy đầy ra đất.

【Ngươi đã trải nghiệm cái chết, bị ngược sát nuốt chửng, lý trí giảm 15】

"Phù!"

May mà là mơ!

Dương Dật thở phào một hơi.

Nhưng đột nhiên, hắn phát hiện cửa phòng thuyền trưởng lại đang mở, lập tức nắm chặt khẩu súng kíp trong tay.

"Là gió sao?

Không thể nào, hôm nay trên biển làm gì có gió!"

Lẹp bẹp, lẹp bẹp!

Tiếng bước chân quen thuộc truyền đến.

Một tử thi phù thũng xuất hiện ở cửa.

Nó dường như đã ngâm trong biển rất lâu, bị ngâm đến trương phềnh bốc mùi, trên người còn mặc bộ đồ thủy thủ đã rách nát thành từng mảnh giẻ, treo đầy rong rêu.

Lúc này, nó đang dùng đôi mắt trắng dã nhìn Dương Dật...

"FxxK!"

【Nhìn thấy sinh vật không rõ, lý trí của ngươi giảm 5】

Dương Dật chửi thề một tiếng, lập tức nổ súng bắn tới.

Cạch.

Súng kẹt đạn.

Tử thi dường như vẫn còn sót lại vài phần ý thức, thấy súng tịt ngòi, nó liền nhếch cái miệng rộng ngoác ra cười.

Trong miệng chẳng còn mấy cái răng, một con cua từ đó bò ra.

Cảnh tượng này rất giống với trong ác mộng, vì vậy Dương Dật đã sớm có chuẩn bị.

Cùng lúc súng không nổ, hắn liền ném khẩu súng kíp đi như một hòn đá, trúng ngay vào đầu tử thi.

Nhân lúc tử thi bị ném trúng, Dương Dật vớ lấy cây trường mâu bên cạnh, xông lên tấn công tử thi, một mâu đâm vào cổ cái xác thối, sau đó cả người cũng lao tới.

Nhưng hắn không phải muốn gây sát thương, mà là vội vã rời khỏi phòng thuyền trưởng.

Chỉ có thoát khỏi không gian chật hẹp này, ra đến boong tàu, hắn mới có khả năng chiến đấu với tử thi!

Sức lao tới rất lớn, cộng thêm trọng lượng cơ thể, Dương Dật miễn cưỡng lách qua được bên cạnh tử thi.

Mùi hôi thối mục rữa đó suýt nữa làm hắn nôn ra.

【Mùi hôi thối ghê tởm, lý trí của ngươi giảm 5】

Sức của Dương Dật không lớn, muốn húc ngã tử thi rồi đè xuống đánh là không thể.

Hắn không dừng chân, chạy thẳng ra boong tàu ở mũi thuyền.

Ở đây, hắn có đủ không gian để quần nhau với tử thi!

Dương Dật quay đầu nhìn lại.

Không ngoài dự đoán, cơ thể tử thi này trương phềnh vụng về, xét về tốc độ, không phải là đối thủ của Dương Dật.

"Thắng được!"

Dương Dật hưng phấn hẳn lên, adrenaline tiết ra điên cuồng, hơi thở trở nên dồn dập.

Trên boong tàu ở mũi thuyền có một bục cao, trên đó có bánh lái.

Hắn chỉ cần bắt chước bậc hiền nhân xưa, lấy bánh lái cao lớn làm vật che chắn, chạy vòng quanh nó, là có thể cắt đuôi được tử thi.

Đồng thời, hắn còn thầm đếm ngược trong lòng.

"48."

"47."

Cây mâu gỗ đã đâm xuyên cổ tử thi, nhưng đối phương cứ như không có chuyện gì, vẫn tiếp tục truy đuổi Dương Dật.

...

"3."

"2."

Dương Dật không chạy vòng nữa, thoát khỏi tử thi, quay người chạy ngược về phòng thuyền trưởng.

Hắn nhặt khẩu súng kíp ở cửa lên, giơ súng nhắm vào tử thi, nín thở ngắm bắn.

Khoảng cách vài mét, mục tiêu mập như vậy, Dương Dật không có lý do gì để bắn trượt.

Chỉ cần không tịt ngòi là được!

Đoàng!

Tiếng súng đinh tai nhức óc, tựa như tiếng gào thét bi thương, khiến người ta buồn nôn.

【Tiếng súng kỳ quái, lý trí của ngươi giảm 2】

Bắn hơi lệch, nhưng vẫn trúng.

Nửa cái đầu của tử thi vỡ nát, mủ đen sì văng ra đất, sau đó nó đứng không vững, nặng nề ngã chúi về phía trước.

"Thắng rồi..."

Thần kinh căng cứng của Dương Dật hơi thả lỏng.

Hắn đi về phía tử thi, chuẩn bị lấy lại cây trường mâu trên mặt đất.

Nhưng đúng lúc này, tử thi tưởng đã chết bỗng nhiên lại động đậy!

Nửa cái đầu của nó đã vỡ nát, vậy mà vẫn có thể cử động!

Bàn tay to trắng bệch tóm lấy mắt cá chân của Dương Dật, lực rất mạnh, bấu thẳng vào da thịt hắn, để lại vết cào.

"Chết tiệt! Thế này mà vẫn chưa chết?"

Dương Dật lập tức phản ứng lại, trong mắt lóe lên hung quang, nhặt trường mâu lên, một lần nữa đâm về phía tử thi.

Một mâu này đâm thẳng vào từ chỗ vỡ trên hộp sọ của tử thi.

Sau một đòn, lực nắm của tử thi dần yếu đi, xem ra đã có hiệu quả.

Nhưng không biết vì sao, lúc hấp hối, tử thi lại quay đầu sang, nhìn Dương Dật, trong mắt toàn là vẻ độc địa.

Ngay sau đó bụng nó nhanh chóng phình to lên.

Tự nổ!?

Dương Dật phản ứng ngay lập tức, vội ngã người ra sau.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6