【Chúc mừng Kí Chủ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ】
【Xin hỏi có muốn khởi động nhiệm vụ tại thế giới kế tiếp không】
“Có.”
【Sắp khởi động nhiệm vụ mới cho ngài】
【Đang tải nhiệm vụ...】
【Nhiệm vụ Nghỉ Dưỡng — Xin hãy mở một quán trọ ở tận thế】
Sau một loạt ánh sáng chói mắt, Hạ Ngôn đặt chân lên mặt đất có vẻ hơi dính nhớp.
【Xin hãy đặt tên cho quán trọ】
Cô xoa xoa đôi mắt hơi khó chịu, khẽ nói: “Cứ gọi là Quán Trọ Nghỉ Dưỡng đi.”
【Đã đổi tên】
【Quán Trọ Nghỉ Dưỡng: Cấp độ Một, Số lượng phòng: Hai phòng đơn, một phòng đôi】
【Điều kiện nâng cấp: 500 điểm tích lũy】
【Sau khi nâng cấp, số lượng phòng sẽ tăng thêm năm, ngoài ra còn có phòng riêng của chủ quán, phòng ăn sáng】
【Trung tâm thương mại đã mở, xin mời kiểm tra】
Một loạt thông tin lập tức bật ra trước mặt, Hạ Ngôn lần lượt bấm dấu ‘×’ để tắt, tầm mắt cô cuối cùng cũng khôi phục lại độ sáng rõ.
Lúc này cô mới có thể nhìn rõ vị trí của mình — đang đứng trong đại sảnh rộng khoảng 15 mét vuông, ngay phía trước là một cánh cửa kính, nhưng nó bị bao phủ bởi chất bẩn màu vàng đen không rõ nguồn gốc, ánh nắng khó xuyên qua, khiến căn phòng tối om.
Tường bị ố vàng bong tróc, sàn gạch đầy bụi bặm lẫn lộn.
Phía sau cô là một quầy thu ngân đơn sơ dài khoảng một mét, bên trong có một chiếc giường nhỏ hẹp nửa mét, bên cạnh là một chiếc ghế rụng lông.
Ga trải giường đen đúa vàng vọt, trông như thể đã nhiều năm không được giặt.
Bên phải quầy thu ngân có một lối đi, Hạ Ngôn bước qua chuẩn bị xem các căn phòng hai bên.
Trên tấm ván cửa màu đỏ son bị bong sơn, miễn cưỡng có thể nhìn rõ biển số phòng 101.
Đối diện là 102, đi sâu vào trong nữa là phòng đôi mang số hiệu 202.
Hạ Ngôn lẩm bẩm, mở cửa ra xem bài trí bên trong.
Một chiếc giường gỗ đơn sơ, chăn đệm bẩn thỉu, một cái bàn gỗ và chiếc ghế nhựa màu xanh rách nát.
Căn phòng còn lại cũng tương tự.
Mùi tanh hôi xộc thẳng vào mặt, Hạ Ngôn lùi lại một bước, đưa tay quạt quạt trước mũi.
“Hệ thống, rách nát thế này thì có ai ở không?”
Căn phòng này không biết đã bao lâu không được mở ra, mùi mốc và mùi lạ không tên lẫn lộn vào nhau, vô cùng khó ngửi.
【Có, dù sao thì đây cũng là một trong những nơi trú ẩn an toàn hiếm hoi】
“Nơi trú ẩn an toàn là gì?”
Hạ Ngôn lười xem phòng đôi bên trong cùng, quay lại đại sảnh, mở cửa kính ra, định cho không khí thông thoáng.
Ánh nắng bên ngoài đẹp như cô tưởng tượng, trời quang mây tạnh, bầu trời xanh thẳm. Ừm, đúng là thời tiết tốt.
Chỉ cần bỏ qua đám tang thi chân tay vặn vẹo, toàn thân thối rữa, ruồi nhặng bay vo ve cách đó không xa là được.
Hạ Ngôn cau mày, cố gắng dời tầm mắt khỏi đống tang thi đó.
Không biết có phải là ảo giác của cô không, cô thấy trên người đám tang thi đó hình như ẩn hiện khí đen?
Hình như không khí phía trên đầu chúng đều rất đục ngầu.
Chắc chắn có độc.
Cô bước tới vài bước, liền thấy đám tang thi có vẻ hơi kích động.
Không ổn, tang thi kéo đến rồi.
Hạ Ngôn rụt chân đang định bước ra ngoài lại, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào chúng.
Cô chỉ muốn ra ngoài xem quán trọ này có biển hiệu không, chứ không muốn chọc giận chúng.
Đám tang thi như đánh hơi thấy thứ gì đó, hai lỗ mũi trống rỗng hít sâu trong không khí, gầm lên với cô rồi loạng choạng lao tới.
Một hai con thì Hạ Ngôn còn chịu được, nhưng cái này phải gần mười con rồi chứ?
Hạ Ngôn da đầu tê dại, quay đầu vọt vào quán, đóng sầm cửa lại, kéo quầy thu ngân chặn ngang cửa, tìm kiếm vũ khí có thể phòng thân.
Bên ngoài cửa, đám tang thi gào thét ầm ĩ. Bên trong cửa, Hạ Ngôn căng thẳng đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch.
【Căn cứ an toàn là một tồn tại tuyệt đối an toàn, không bị đe dọa bởi tang thi, thiên tai hay thảm họa do con người gây ra. Chủ nhân được căn cứ an toàn công nhận sẽ có sức mạnh tuyệt đối tối cao bên trong căn cứ】
Ý là căn cứ an toàn giống như mai rùa sao?
Vậy thì nhiệm vụ lần này có vẻ dễ dàng hơn một chút.
Hạ Ngôn âm thầm cảnh giác, những nhiệm vụ tưởng chừng dễ dàng thường ẩn chứa bí mật không thể nói ra.
Cái hệ thống lừa đảo này, đừng có giở trò gì sau lưng cô.
【Ngươi nghĩ nhiều rồi, nhiệm vụ trước của ngươi đạt mức hoàn thành SSS, đây là phần thưởng đặc biệt dành cho ngươi — Nghỉ Dưỡng tại thế giới này】
“?”
Nghỉ dưỡng sao không đưa tôi đến thành phố biển có phong cảnh tuyệt đẹp đi, đưa đến bãi tang thi thế này, ai nhìn thấy khuôn mặt bẩn thỉu đó mà có tâm trạng nghỉ ngơi vui vẻ được?!
【Vì vậy lần này không có hình phạt bắt buộc hoàn thành nhiệm vụ, xin hãy tận hưởng niềm vui được thả lỏng】
Không có hình phạt?
Cái này thì không tệ.
Hạ Ngôn hài lòng chấp nhận kết quả, nghe thấy bên ngoài cửa không còn tiếng động, cô nhớ lại lời hệ thống nói về căn cứ an toàn, trong lòng đã yên tâm hơn.
Sau khi đẩy quầy thu ngân ra, cô hé cửa mở một khe nhỏ, nhìn ra ngoài.
Quả nhiên đám tang thi đã dừng lại, chúng lắc lư qua lại, há to miệng đóng mở, thịt thối thỉnh thoảng lại rơi ra theo chuyển động.
Hạ Ngôn đứng thẳng dậy, đẩy cửa ra, cảnh giác quan sát động tĩnh của đám tang thi, thấy chúng quả nhiên không có phản ứng gì, cô hoàn toàn thả lỏng.
Ánh nắng đã lâu không thấy chiếu vào sàn nhà đen kịt bên trong.
“Hệ thống, diện tích của căn cứ an toàn lớn bao nhiêu?”
【Căn cứ an toàn cấp Một chỉ bao gồm diện tích quán trọ này + phạm vi một mét xung quanh】
Ý là sau này có thể mở rộng diện tích, cũng được.
Hạ Ngôn kéo một chiếc ghế từ góc ra, ngồi dưới ánh nắng, sưởi ấm.
“Tôi ở đâu?”
【Sau khi nâng cấp sẽ có phòng ngủ riêng của chủ quán】
Ý là bây giờ cô không có chỗ ở sao?
“Vậy tôi ăn uống thế nào?” Chẳng lẽ phải ra ngoài săn bắn? Bây giờ cũng không có gì để săn bắn mà?
