“Tuyệt vời… quá tuyệt vời!”
Cô ta vội vàng mở hộp cơm ra. Thịt nướng vàng ươm được bọc trong nước sốt, sợi khoai tây màu sắc tươi sáng cùng với rau xà lách xanh non, bên dưới là những hạt cơm đầy đặn, khiến cô ta thèm chảy nước miếng.
Không kịp nghĩ nhiều, cô ta xé đũa ra và nhét thẳng vào miệng.
Khoảnh khắc thức ăn chạm vào đầu lưỡi, cô ta xúc động đến mức sắp khóc. Đã quên mất bao lâu rồi mình chưa được ăn một bữa cơm ngon như vậy, có phải cô đang mơ không? Có phải cô đã lên thiên đường rồi không?
Kệ xác có chết hay không, cô phải ăn cho no đã.
Hạ Ngôn nhìn 15 điểm tích lũy đã được ghi vào tài khoản, cuối cùng thành tích kinh doanh của tiểu điếm cũng không còn là số không.
Thấy cô ta ăn ngon miệng như vậy, có nên chuyên bán cơm hộp không nhỉ? Vả lại hiện tại chỉ có hai phòng đơn có thể cho thuê, một phòng 20 điểm, không biết bao lâu mới tích đủ 500 điểm đây.
Nếu sử dụng cả máy bán bữa trưa và máy bán bữa sáng, việc nâng cấp chẳng phải nằm trong tầm tay sao!
Nghĩ đến đây, Hạ Ngôn nhìn Phùng Bối, mắt sáng rực như vàng. Bảo bối à, cô đúng là tấm biển quảng cáo sống biết đi đó nha.
Hạ Ngôn đang định chu đáo rót cho cô ta một cốc nước thì phát hiện nước trong máy lọc nước chỉ có cô mới được uống miễn phí, người khác muốn uống phải trả một điểm tích lũy.
Ôi chao, tiểu điếm, không ngờ ngươi lại là một gian thương đấy nhé. Tốt lắm, rất hợp ý ta.
Vì lòng tốt, Hạ Ngôn thân thiện nhắc nhở: “Ở đây còn có máy lọc nước, chỉ cần một điểm tích lũy thôi.”
Phùng Bối phồng má, nhấp nhổm như một con chuột hamster, gật đầu, ôm hộp cơm đi tới máy lọc nước rót một cốc. Nhìn dòng nước trong vắt, cô ta đã không thể diễn tả được cảm xúc của mình.
Thế giới bên ngoài không chỉ thiếu thốn thức ăn, mà ngay cả nước cũng bị ô nhiễm. Các căn cứ lớn chỉ có thể đào sâu xuống lòng đất, lấy nước có chỉ số ô nhiễm không cao, sau đó nhờ người có dị năng thanh lọc làm sạch rồi mới phân phát.
Nhưng người có dị năng thanh lọc quá ít, họ là đối tượng được bảo vệ trọng điểm của căn cứ. Nước sau khi thanh lọc tối đa mỗi ngày chỉ có 3 tấn, mà một căn cứ ít nhất cũng phải có hơn vạn người, sao mà phân chia đủ được.
Vì vậy, người có dị năng hệ Thủy cũng rất được săn đón, được các đội nhỏ có thực lực chiêu mộ.
Đội của cô ta cũng có một người có dị năng hệ Thủy, quý giá như người có dị năng Không Gian. Mỗi lần đi làm nhiệm vụ đều ẩn náu ở trung tâm đội, hơn nữa còn sạch sẽ, gọn gàng hơn những người khác rất nhiều, khiến cô ta vô cùng ngưỡng mộ.
Trong căn cứ cũng có bán nước, một chai 500ml có thể lên tới 1 tinh hạch cấp Một.
Những người không đủ tiền mua nước chỉ có thể uống nước có chỉ số ô nhiễm thấp. Sau khi giá trị ô nhiễm trong cơ thể từ từ vượt qua ngưỡng giới hạn, họ sẽ tự động biến thành tang thi. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể sống được ngày nào hay ngày đó…
Không ngờ nước ở đây lại rẻ đến vậy…
Phùng Bối lại rót thêm một cốc nước nữa, cúi mắt, trong lòng suy nghĩ miên man.
“Khách nhân, tối nay cô có muốn thuê phòng ở lại đây một đêm không?”
“Á?!” Phùng Bối đang tập trung suy nghĩ thì giật mình nhảy dựng, tim đập loạn xạ, cứ ngỡ suy nghĩ trong lòng mình đã bị cô ta phát hiện, “Được được được, phí là bao nhiêu?”
Ngón tay gõ gõ mặt bàn, Hạ Ngôn thản nhiên nói, “20 điểm tích lũy một đêm, cô có ở không.”
Đồ ngốc, còn tưởng rằng tôi không thực sự nhìn ra vẻ chột dạ trên mặt cô sao.
Nhớ lại lời nhắc nhở mà hệ thống vừa đưa ra, Hạ Ngôn khẽ cười. Cứ đến đi, càng nhiều người mạnh mẽ đến đây, cô sẽ kiếm được một khoản lớn.
Phùng Bối không biết đồng đội của mình bao giờ mới tới được, bên ngoài vẫn còn tang thi vây quanh.
Chỉ dựa vào dị năng trói buộc cấp Hai của cô ta, e rằng không thể chạy thoát, hơn nữa cô ta còn phải tiếp tục tìm hiểu nơi này.
Nghĩ vậy, cô ta gật đầu, đưa thẻ qua: “Làm phiền cô gái nhỏ rồi, tôi ở đây một đêm, chờ đồng đội tới đón.”
Sau khi quẹt thẻ, Hạ Ngôn đưa chìa khóa phòng 101 qua.
“Phòng ở phía sau, cửa có ghi 101 chính là nó.”
Phùng Bối cầm lấy, nhìn ra ngoài cửa. Cô ta quyết định cứ vào phòng nghỉ ngơi trước đã. Cả ngày kinh hãi mệt mỏi, sau khi thả lỏng, cô ta cảm thấy toàn thân đau nhức, kiệt sức.
Cô ta đẩy cửa phòng 101 ra. Nội thất bên trong cũng tương tự như trong căn cứ.
Chiếc giường đơn cũ kỹ sắp sập, chăn mền bạc màu ố vàng. Mặt sàn thì sạch sẽ.
Trong môi trường hiện tại, có một cái giường là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi chăn đệm mới tinh làm gì.
Xem ra năng lực của cô chủ này cũng không lớn lắm, đoán chừng chỉ là lực phòng ngự cao chăng?
Phùng Bối nghĩ ngợi miên man, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Hạ Ngôn khiêng ghế bập bênh ra cửa, thoải mái nằm trên đó. Nếu không phải vì đám tang thi ở gần đó quá thảm hại, khó coi, cô thực sự có chút cảm giác đang đi nghỉ dưỡng.
Tiểu điếm đón vị khách đầu tiên, thu về thành công 37 điểm tích lũy.
Theo quy định của hệ thống, dù khách hàng có nạp 500 điểm, nhưng chỉ cần chưa thực sự tiêu xài, số điểm đó cũng không được tính vào doanh thu.
Hạ Ngôn đọc xong chỉ muốn chửi thề một câu lừa đảo.
Ánh nắng bên ngoài thật đẹp, nhưng cô lại rỗng túi.
Mở Thương Thành, định mua một chiếc máy bán nước giải khát, nhưng một cảnh báo bật lên.
【Lưu ý: Cấp Một tối đa có thể mua 3 loại máy, hiện tại số lượng: 3/3】
Hạ Ngôn khổ sở nhắm nghiền hai mắt.
Thôi, cô đi ngủ trưa vậy.
Nhưng trước khi ngủ…
“Gấu Gấu, lại đây bảo vệ tôi. Cấm bất kỳ người nào và dị năng nào tiếp cận.” Nói xong cô mở hệ thống phòng ngự sẵn có của tiểu điếm, điều chỉnh cài đặt ban đầu, thêm một điều khoản: Nghiêm cấm đe dọa tính mạng chủ tiệm, người vi phạm sẽ bị trục xuất và cho vào danh sách đen.
