Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Trinh Thám: Nét Vẽ Tiên Tri (Dịch)

Chương 20: Bản phác thảo thứ tư (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Mẹ kiếp, cái thằng Thuyên này!"

Bùi Thanh vừa chạy vừa tháo ba lô xuống định ném người.

Không được, bên trong còn có chiếc iPad Pro của mình.

Cô lại đeo ba lô lên, thuận tay nhặt nửa viên gạch dưới đất.

"Vút" một cái, viên gạch bay xa mấy mét, đập trúng bắp chân gã đàn ông.

Gã bị đập trúng, bước chân lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất.

Bùi Thanh đuổi kịp, nhặt viên gạch lên, dí sát vào trán gã.

"Chạy tiếp đi!"

Diêu Thuận vội vàng né ra sau.

Ở đâu ra cái con mụ điên này, chẳng phải chỉ là cái bình điện thôi sao?

Bùi Thanh vừa dùng gạch dí vào mặt gã, vừa gọi điện báo cảnh sát.

Hai mươi phút sau, cô và Diêu Thuận đã ngồi trong đồn cảnh sát.

Viên cảnh sát thụ lý vụ án nhìn viên gạch trong tay cô, nói: "Đến đồn cảnh sát rồi, bỏ viên gạch trong tay xuống đi."

Bùi Thanh: "Nó trộm bình điện của tôi, tôi vừa mới mua hôm nay!"

Dọc đường đi nghe cô nhấn mạnh không biết bao nhiêu lần, viên cảnh sát giật lấy viên gạch từ tay cô, nói: "Chúng tôi chẳng phải đang điều tra sao? Đã bắt được tên này rồi, chắc chắn sẽ tìm lại được bình điện cho cô."

Bùi Thanh: "Thật không?"

Cảnh sát: "Tất nhiên là thật."

Bùi Thanh: "Đừng tưởng tôi không biết, đồng bọn của nó chắc chắn đi tẩu tán tang vật rồi!"

Viên cảnh sát thấy mặt cô tức đến mức xanh mét, bèn nhẹ giọng khuyên nhủ: "Trước đây không bắt được người thì thôi, lần này bắt được rồi, nhất định sẽ giúp cô tìm lại bình điện. Tôi biết, sinh viên các cô cậu kiếm tiền không dễ dàng gì."

Nói xong, ông lại trừng mắt nhìn Diêu Thuận: "Đồng bọn của mày tên là gì?"

Diêu Thuận ngồi liệt trên ghế như một kẻ tàn phế.

"Đồng bọn? Đồng bọn nào, tôi không có đồng bọn."

Bùi Thanh mỉa mai: "Cũng đúng, nhìn cái cách nó vứt bỏ anh như vứt rác ấy, chắc là nó ngứa mắt anh từ lâu rồi, muốn lôi anh ra thế mạng chứ gì. Nhìn cái bộ dạng hèn nhát của anh kìa, bị người ta bán đứng mà còn không dám tố cáo. Có phải bình thường người ta ăn thịt, anh chỉ được húp cháo không? À không, nói sai rồi, có khi cháo cũng chẳng có mà húp, chỉ được uống nước gạo thiu thôi!"

Diêu Thuận nổi giận: "Mày nói cái đéo gì thế?"

Gã tức đến đỏ mặt, bật dậy khỏi ghế.

Bùi Thanh lập tức chỉ vào gã nói: "Chú cảnh sát ơi, nó muốn đánh cháu!"

Viên cảnh sát đau đầu: "Ngồi xuống, tất cả ngồi xuống!"

Cô gái này ghê gớm thật.

Viên cảnh sát đang đau đầu thì cửa phòng đột nhiên có một người đàn ông trẻ tuổi bước ra.

Người này ngũ quan đoan chính, trông khá hòa nhã.

"Chú Trương, sở trưởng tìm chú."

Người đàn ông được gọi là chú Trương nhìn Bùi Thanh và Diêu Thuận một cái.

"Tôi đang có việc ở đây."

Lã Kỳ nói: "Chẳng phải là trộm bình điện sao? Lại còn bắt được một đứa, để cháu lo cho. Một là tìm lại bình điện, hai là bắt nó bồi thường tiền."

Chú Trương nghĩ cũng phải.

"Vậy làm phiền cậu."

Ông quay sang nhìn Bùi Thanh, như sợ cô không muốn đổi cảnh sát nên giải thích: "Đây là cảnh sát Lã Kỳ, cậu ấy sống gần đây, khu này cậu ấy rành lắm, đồ đạc chắc chắn sẽ tìm lại được cho cô."

Bùi Thanh nhìn Lã Kỳ, gật đầu một cái.

Cảnh sát Trương giao vụ án cho Lã Kỳ.

Lã Kỳ xem qua biên bản, bắt đầu tiến hành hòa giải cho hai người.

Bùi Thanh vốn đang nghe rất chăm chú, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra, khi Lã Kỳ nói chuyện, Diêu Thuận khẽ co người lại trên ghế.

Họ quen nhau sao?

Lã Kỳ vẫn tiếp tục: "Tóm lại, bình điện ở khu này tẩu tán rất nhanh, vả lại cái bình điện này ấy mà, cũng khó phân biệt cái nào với cái nào. Tôi nghĩ thế này, tìm tang vật thì chúng tôi tìm sẽ khá rắc rối, mà cô đang cần dùng gấp thì cũng không tiện, nên cứ đi theo hướng hòa giải, bắt nó bồi thường tiền cho cô."

Mí mắt Bùi Thanh giật giật: "Cũng được, nó chịu bồi thường tiền cho tôi sao?"

Lã Kỳ cười một tiếng, ném cho Diêu Thuận một cái nhìn sắc lẹm: "Anh trai nó chịu là được. Thằng nhóc này là loại mặt dày, chẳng sợ ai, chỉ sợ mỗi anh nó thôi. Thế này đi, tôi liên lạc với anh nó, bảo anh nó đưa tiền cho cô, hai bên hòa giải, thấy sao?"

Bùi Thanh thấy Diêu Thuận định nói gì đó nhưng rồi lại rụt rè thu mình vào ghế.

Chẳng phải là một tên hèn sao?

Cô gật đầu đồng ý: "Được, hôm nay có thể đưa luôn cho tôi không? Tôi còn phải đi làm nữa!"

Lã Kỳ tốt tính nói: "Cô đừng gấp, tôi gọi điện cho anh nó ngay đây. Cô nhận được tiền bồi thường thì ký vào đây một cái, xác nhận là cô đồng ý hòa giải."

Bùi Thanh: "Được, không vấn đề gì."

Cô cũng không phải kiểu người nhất định phải dồn người ta vào đường cùng, vả lại viên cảnh sát này và tên trộm có vẻ quen biết nhau, không cần thiết phải dây dưa với bọn họ.

Đột nhiên, cô sực nhớ ra điều gì, hỏi: "Vậy còn tên kia..."

Lã Kỳ: "Tôi cũng sẽ tìm ra hắn."

Thôi được rồi.

Cuối cùng, Bùi Thanh cầm tiền bồi thường bước ra khỏi đồn cảnh sát, liền nghe thấy tiếng "chát" một cái. Tên Diêu Thuận vừa ra ngoài đã bị một gã đàn ông cao to tát một cú nảy lửa.

Một dấu bàn tay đỏ chót in hằn trên mặt.

Bùi Thanh cũng thấy đau giùm, đánh người không đánh mặt, cú tát này thật sự quá nặng.

Bùi Thanh lớn bằng ngần này chưa bao giờ bị ai tát, cô cảm thấy đây là một hành động mang tính sỉ nhục rất lớn, thế là cô nhìn gã đàn ông cao to thêm vài cái, rồi lại nhìn Diêu Thuận đang cúi đầu ủ rũ.

Hai người này là anh em ruột sao?



Chín giờ tối, Lâm Tranh vừa nhận được một phong bao lì xì lớn mới tinh, cô nàng sướng rơn lên diễn đàn của Panda TV đăng một bài viết.

【Chị em ơi, thật sự gặp được đại sư rồi.】
【Tôi xin lỗi đại sư vì những nghi ngờ trước đó, là tôi có mắt không tròng hu hu hu.】
【Cảm ơn đại sư đã cho tôi cơ hội kiếm năm nghìn tệ trong ba ngày.】




Bài đăng "Ba ngày kiếm năm nghìn tệ" nhanh chóng có người vào phản hồi.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6