Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Trinh Thám: Nét Vẽ Tiên Tri (Dịch)

Chương 4: Bản thảo thứ hai

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
[Nghe nói sáng nay mụ ta còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn đi tập thể dục buổi sáng cơ đấy...]
[Thương quá, nghe nói người mẹ khóc đến ngất đi rồi.]
...

Bùi Thanh sững sờ, miếng xíu mại nghẹn ở cổ họng, cơm cũng không nuốt nổi nữa. Đường Ngọc Tuyền cô biết, bên đó còn có một cái công viên nữa. Bà nội giết cháu gái ruột, bà ta thật sự xuống tay được!

Đang mải suy nghĩ thì điện thoại của Bùi Thanh vang lên. Cô liếc nhìn, cái tên hiển thị trên màn hình vô cùng chướng mắt.

"Hà Nhuế."

Bùi Thanh nhìn chằm chằm vào điện thoại, đợi đến khi tiếng chuông ngừng hẳn, cuộc gọi tự động ngắt, rồi tiếng chuông lại vang lên lần nữa. Nếu cứ không nghe, Hà Nhuế sẽ gọi mãi không thôi, cô chặn số này thì bà ta sẽ đổi số khác để gọi tiếp.

Bùi Thanh thầm nghĩ: Mình đã tạo cái nghiệp gì thế này?

Cô lại nhìn bản tin cảnh sát một lần nữa, cảm thấy nhận thức về sự đa dạng của loài người lại được nâng lên một tầm cao mới. Đợi đến khi tiếng chuông vang lên lần thứ ba, Bùi Thanh mới bắt máy.

"Alo."

Hà Nhuế mắng xối xả trong điện thoại: "Mày không nghe máy thì làm cái gì hả!"

Bùi Thanh: "Ăn cơm."

Hà Nhuế chẳng thèm quan tâm sao giờ này cô mới ăn cơm, trực tiếp nói: "Tao hết tiền rồi, gửi tiền cho tao."

Bùi Thanh: "Con cũng không có tiền."

Hà Nhuế: "Không thể nào, nhà họ Lý chắc chắn đã cho mày tiền!"

Bùi Thanh nhét miếng xíu mại lại vào hộp, ấn mạnh một cái rồi nói: "Con và nhà họ Lý đã sớm không còn liên lạc gì nữa rồi."

Hà Nhuế không tin: "Mày ở nhà họ Lý mười mấy năm, bọn họ lại không quản mày nữa à? Tao nói cho mày biết, nếu mày không đưa tiền cho tao, tao sẽ đến công ty nhà bọn họ quậy một trận!"

Bùi Thanh phiền đến chết đi được.

"Con cũng đâu phải con ruột của bọn họ, nuôi con đến hết cấp ba là tốt lắm rồi, bà đừng có đến làm phiền con nữa. Muốn đòi tiền thì bà cứ đi đi, xem bảo vệ của tập đoàn có cho bà vào không."

Nói xong, Bùi Thanh lại đe dọa: "Luật sư nhà họ Lý thuê đều là dân chuyên nghiệp đấy, nếu bà đến quậy, biết đâu người ta nổi giận kiện bà tội gây rối trật tự công cộng, phải đi tù đấy!"

Hà Nhuế lại bắt đầu chửi bới om sòm. Bùi Thanh không thèm chiều theo bà ta, trực tiếp cúp máy.

Hay là đổi số điện thoại nhỉ? Nhưng đổi số cũng phiền phức, ngân hàng trực tuyến đều liên kết với số điện thoại, rồi những khách hàng cũ cũng đều biết số của cô, đổi số lại phải thông báo cho bạn bè. Hơn nữa Hà Nhuế mà không tìm thấy cô thì sẽ báo cảnh sát để tìm cho bằng được.

Bùi Thanh vừa nghĩ đến đã thấy đau đầu, thôi bỏ đi. Cô cất bữa trưa vào tủ lạnh, chuẩn bị cho buổi livestream tối nay.



Tám giờ tối, Bùi Thanh bắt đầu livestream. Cô tiếp tục vẽ nốt nhân vật hôm qua rồi lên màu. Khán giả lục tục vào xem, thấy hình nhân vật bắt đầu khen lấy khen để.

[Họa sĩ vẽ đẹp quá.]
[Có thể dùng làm ảnh đại diện không ạ?]
[Hôm nay đeo nhẫn à, đúng là tay đẹp thì đeo gì cũng đẹp.]
[Nhìn tay là biết chủ phòng rất trắng rồi.]

Bùi Thanh trả lời trên màn hình công cộng trước: [Có thể dùng làm ảnh đại diện nhé, cứ chụp màn hình là được.]

Có người hỏi: [Sao chủ phòng cứ gõ chữ mãi thế? Mở mic đi chứ!]

Bùi Thanh vừa nghe điện thoại của Hà Nhuế xong nên tâm trạng không tốt lắm, cô chậm chạp gõ chữ.

[Giọng chủ phòng khó nghe lắm, không làm ô nhiễm lỗ tai mọi người đâu.]
[Ha ha ha ha ha.]
[Công nghệ tiến bộ rồi, phần mềm đổi giọng hân hạnh tài trợ chương trình này.]
Bùi Thanh: [Thế chẳng phải là lừa dối khán giả sao, tôi thành thật lắm.]
[Ha ha ha.]
[Bạn hài hước đấy.]
[Nhìn đôi tay của bạn, tôi tha thứ cho bạn tất.]

Bùi Thanh tiếp tục mở rộng kinh doanh: [Cửa hàng mới khai trương, ba đơn đầu tiên miễn phí nhé! Chỉ giới hạn trong ba ngày, đi ngang qua đừng bỏ lỡ, cơ hội ngàn năm có một đây.]

[Tích cực quá.]
[Kiếm tiền không tích cực thì tư tưởng có vấn đề.]
[Nhìn tôi này nhìn tôi này, nhà tôi mới sửa xong, muốn một bức tranh trang trí, tôi có ảnh đây, chụp ở đại lộ Sunset, đẹp cực kỳ! Tôi gửi cho bạn nhé!]

Bùi Thanh mở tin nhắn riêng, bức ảnh chụp rất đẹp, hoàng hôn màu cam vàng từng lớp từng lớp phủ trên con đường, xung quanh là những đám mây xanh nhạt trôi bồng bềnh, trên đường xe cộ tấp nập, hai bên cây cối xanh tươi, bóng đổ trên mặt đất đan xen nhau.

Trùng hợp thay, chỗ này Bùi Thanh biết, là một địa điểm quay phim nổi tiếng, thường xuyên có người đến chụp ảnh cưới.

Mọi người trên màn hình bắt đầu khen ảnh chụp đẹp, Bùi Thanh bắt đầu chuẩn bị vẽ. Cô vừa cúi đầu xuống thì nghe thấy tiếng hiệu ứng pháo hoa nổ vang. Bùi Thanh lại ngẩng đầu lên, có người tặng quà à? Đây toàn là tiền cả đấy!

Bình luận trên màn hình nhảy lên nhanh chóng.

[Họa sĩ ơi! Á á á á á! Hôm qua không phải bạn vẽ cho con chó nhà tôi sao? Chính là con Khả Lạc nhà tôi đấy! Á á á á á, hôm nay nó lại đi ngậm túi nilon! Nhưng hôm nay nó ngậm chuẩn lắm! Cũng may Khả Lạc nhà tôi phát hiện ra thi thể trước, nếu không đợi chở đến bãi rác thì thi thể khó mà tìm thấy được, mụ già độc ác đó...]

Cảnh sát đã đưa tin cảnh báo, Tiền Nhã đương nhiên cũng thấy, nhóm cư dân trong khu nhà cô cũng đang bàn tán xôn xao về chuyện này. Tiền Nhã gõ chữ liên hồi kể lại đầu đuôi câu chuyện, cùng với mọi người trong phòng chat mắng chửi mụ già độc ác kia.

[Sớm bị tử hình đi!]
[Gã chồng chắc không ký đơn bãi nại đâu nhỉ?]
[Người mẹ vẫn còn đó mà, vả lại bọn họ ly hôn rồi.]

Bùi Thanh cũng phụ họa một câu: [Sớm bị tử hình.]

Tiền Nhã mắng xong mụ già kia thì thấy trong lòng sảng khoái hẳn, tiếp tục gõ chữ: [Nhưng mà trùng hợp thật đấy, hôm nay Khả Lạc nhà tôi đúng lúc ngậm cái túi nilon màu đỏ, y hệt như bức tranh bạn vẽ, cả cái thùng rác kia cũng giống hệt luôn, trùng hợp quá đi mất.]
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6