Nguyễn Hân: "Đợi bố con tan làm rồi cả nhà cùng đi."
Nói xong, Nguyễn Hân đỡ lấy cặp sách của con, rồi bảo con đi theo, hai người cùng lên xe buýt số 106. Trên xe đông đúc chật chội, Nguyễn Hân bảo con nắm chặt cột sắt, cậu nhóc thấp quá, không với tới tay cầm phía trên.
Suốt quãng đường đều tắc nghẽn, còn có thể nghe thấy tiếng tài xế mắng chửi nhau bên ngoài xe buýt. Nguyễn Hân lại thở dài, nếu không phải vì cửa nhà là trạm xe buýt, cô đã đưa con đi tàu điện ngầm rồi. Cô nhìn con trai phía sau, trên xe buýt có bật điều hòa nhưng vì đông người, Nguyễn Hân có thể ngửi thấy mùi mồ hôi của mọi người, hiệu quả làm mát cũng chẳng ra sao.
Từ trường về nhà phải đi qua năm cái đèn xanh đèn đỏ. Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo, dọc đường toàn gặp đèn đỏ. Nguyễn Hân xách cặp cho con mỏi tay, bèn đặt cặp xuống sàn xe.
Con trai lại bắt đầu liến thoắng, kể chuyện hôm nay thầy cô ở trung tâm khen cậu bé thế nào, trong lớp bạn nào đang yêu bạn nào. Nguyễn Hân làm mẹ khá thoải mái, con cái chuyện gì cũng kể với cô. Nhưng đôi khi cũng thật sự phiền phức. Con trai lải nhải một tràng, Nguyễn Hân thỉnh thoảng lại ậm ừ cho qua chuyện.
"Ồ?"
"Thế à?"
"Thật không?"
...
Cứ như vậy mà con trai cô vẫn có thể nói tiếp được. Nguyễn Hân thầm nghĩ, mình cũng đâu có nói nhiều, sao lại sinh ra đứa con nói lắm thế này.
Suốt dọc đường, cảnh vật không ngừng lùi lại phía sau. Mới hơn năm giờ, mặt trời bên ngoài vẫn còn treo cao, trong xe ngoài xe đều nóng hầm hập. Nguyễn Hân vừa nghe con trai nói nhảm, vừa nghĩ bụng, không biết lát nữa về đến nhà tiệm in đã giao bức tranh phong cảnh in xong tới chưa, họa sĩ hôm qua vẽ khá đẹp.
Và ngay lúc cô đang quay lưng về phía tài xế mà không chú ý, đèn tín hiệu giao thông phía đối diện bắt đầu nhấp nháy xanh. Cùng lúc đó, nửa thân trên của tài xế đổ ập về phía trước. Một nhóm học sinh tiểu học mặc áo vest cam đang đi thành hàng bước lên vạch kẻ đường.
"Rầm——"
Nguyễn Hân đổ nhào về phía trước, đầu đập mạnh vào cột sắt trên xe. Trên xe buýt, người ngã rạp lên nhau như quân bài domino. Nguyễn Hân cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng chảy vào mắt, cô theo bản năng đi tìm con trai.
Tiếng còi xe xung quanh vang lên không dứt.
"Xe buýt đâm người rồi!"
"Cứu người với!"
"Học sinh bị đâm bay đi rồi!"
"Mẹ kiếp, đâm vào xe buýt đối diện rồi!"
"Gọi xe cấp cứu mau!"
...
Nguyễn Hân mất đi ý thức.
Năm giờ rưỡi chiều, Bùi Thanh sờ sờ đầu gối mình, cảm thấy có thể ra ngoài được rồi. Thật sự là hơi buồn chán, dù là đi xem phim thôi cũng tốt. Hàn Hà Nguyệt vẫn chưa tan làm, nghe tin Bùi Thanh định đi xem phim thì lập tức gào thét.
"Tớ cũng muốn đi."
Bùi Thanh: "Lần sau đưa cậu đi."
Hàn Hà Nguyệt vừa ngồi trong nhà vệ sinh vừa nhắn tin cho Bùi Thanh. Một thông báo tin tức đột ngột nhảy ra. Cô kinh ngạc: "Đường Hòa Bình Tây xảy ra tai nạn rồi."
Bùi Thanh vừa xỏ giày xong: "Hửm?"
Hàn Hà Nguyệt tiện tay chuyển tiếp tin tức cho cô: "Khá nghiêm trọng đấy."
Hàn Hà Nguyệt nói tiếp: "Bản tin viết là tài xế đột phát bệnh lý, đầu tiên đâm vào nhóm học sinh tiểu học đang đi thành hàng trên vạch kẻ đường, sau đó lại đâm vào xe buýt nhanh ở làn đối diện."
Đâm vào học sinh tiểu học?
Chẳng hiểu sao tim Bùi Thanh đập thình thịch. Cô mở trang tin tức ra xem, đã có ba người tử vong rồi. Bùi Thanh đứng trước cửa nhà, nhíu mày nhìn rõ chiếc xe buýt trong ảnh. Cô lại đọc bản tin từ đầu đến cuối một lượt, một luồng khí lạnh từ dưới chân bốc lên.
Đây là xe buýt số 106.
Bùi Thanh vẫn đang đi giày, bước vào phòng ngủ, mở máy tính bảng ra, lật lại bản thảo ngày hôm qua. Trên bức tranh cô vẽ hôm qua, chiếc xe buýt đè vạch kẻ liền đó, cô không ngừng phóng to lên, phát hiện lúc mình vẽ đã tiện tay ghi đúng là xe buýt số 106.
Trên vạch kẻ đường cũng có một nhóm học sinh tiểu học đi thành hàng. Bùi Thanh nhìn bản tin, bản tin viết nhóm học sinh này tham gia hoạt động thực tế xã hội, vừa từ bảo tàng trở về, không may gặp phải tài xế xe buýt đột phát bệnh lý, bị đâm và cán qua...
Bùi Thanh sững sờ, đem ảnh chụp tin tức đối chiếu với bức tranh mình vẽ. Xe buýt giống hệt, màu áo vest của học sinh cũng cùng một màu... Nhưng mà... sao có thể chứ?
Là trùng hợp sao? Bùi Thanh bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Cô chợt nhớ tới chuyện vị khách hôm qua nói trên kênh chat.
【Nhưng mà trùng hợp thật đấy, hôm nay con Cacao nhà tôi vừa hay ngậm một cái túi nilon màu đỏ, giống hệt như đại thần vẽ, cả cái thùng rác kia cũng giống nữa, thật là trùng hợp.】
Người xưa có câu "Tử bất ngữ quái lực loạn thần" (Khổng Tử không bàn chuyện ma quỷ thần thánh). Chiếc xe buýt này còn đâm vào xe buýt đối diện nữa, cái này mình đâu có vẽ.
Bùi Thanh vừa nghĩ vậy thì lại khựng người. Cô cũng đâu có vẽ cảnh xe buýt đâm học sinh tiểu học đâu! Cô vội vàng nhìn lại bức tranh, đúng vậy, bức tranh của cô dừng lại ở khoảnh khắc xe buýt đè lên vạch kẻ liền. Học sinh tiểu học đã bước lên vạch kẻ đường, mà xe buýt nhanh đối diện gặp đèn xanh đương nhiên sẽ đi thẳng. Nếu chiếc xe buýt gặp sự cố không dừng lại, đâm vào học sinh rồi đâm tiếp vào xe buýt nhanh, thì đó chính xác là những gì sẽ xảy ra sau đó.
Tim Bùi Thanh thắt lại. Nhưng chuyện này làm sao có thể! Cô đúng là hay vẽ tùy hứng, nhưng đều là tùy tâm trạng mà thêm thắt bớt xén, sao có thể giống hệt như trên tin tức được! Đây chắc chắn là giả! Nhất định là trùng hợp!
Bùi Thanh hít một hơi thật sâu. Thực ra vẫn còn một cách. Bùi Thanh không dám nhìn bức tranh của mình. Cô vẽ tranh luôn chú trọng chi tiết, nên trên xe có biển số, còn biển số xe đương nhiên cũng do cô tùy ý viết ra. Nếu biển số xe cũng khớp... thì to chuyện rồi!