Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Phu Nhân Duy Nhất Của Ninh Phủ (Dịch FULL)

Chương 12: Lễ mừng thọ (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
"Muội muội thật sự không biết ta định thêu Bách Thọ Đồ sao? Và rốt cuộc là ai đã nói sẽ thêu Quan Âm Chúc Thọ Đồ?"

Những ngón tay nàng siết chặt đến run rẩy, lý do duy nhất chống đỡ nàng nói ra tất cả những điều này chẳng qua là muốn lật đổ giấc mơ đáng sợ đang từng bước được chứng thực hôm nay mà thôi.

So với việc sợ hãi phải lên tiếng giải thích trước mặt mọi người, nàng càng sợ giấc mộng kia dần trở thành sự thật.

Nàng phải phá vỡ giấc mộng đó!

Ôn Sơ Vân sững sờ trong giây lát, ngay sau đó, nàng ta lập tức phản ứng lại, điều chỉnh cảm xúc, cắn môi dưới nói: "Là lỗi của muội muội."

Ôn Tuyết Yểu ngẩn người một lúc lâu, nếu đối phương phản bác thì cũng thôi đi, đằng này lại nhận lỗi một cách oan ức như vậy, bảo nàng làm sao mà sửa sai tiếp được?

Đúng lúc này, nha hoàn sau lưng Ôn Sơ Vân như không thể nhìn nổi nữa, mắt đỏ hoe nói: "Tam tiểu thư ngày thường ở Tướng phủ bắt nạt tiểu thư nhà ta thì cũng thôi đi, tại sao ra ngoài còn làm vậy? Rõ ràng tiểu thư nhà ta đã nhẫn nhịn đủ đường rồi."

Tiểu Thử nhanh mồm nhanh miệng, sao nghe lọt tai được lời đổi trắng thay đen của nha hoàn kia, lập tức nói: "Tiểu thư nhà ta ở trong phủ bắt nạt tiểu thư nhà ngươi lúc nào? Huống hồ chuyện hôm nay rốt cuộc thế nào, chẳng lẽ chủ tớ hai người các ngươi không rõ sao?"

"Ngươi là nha hoàn thân cận của Tam tiểu thư, đương nhiên nói đỡ cho nàng ta!" Ánh mắt cô ta lướt qua, dừng lại trên bóng người cao thẳng đang đứng sau lưng mấy người, "Chuyện này, ngươi có dám để người khác ra làm chứng không?"

Tiểu Thử là người đầu tiên nói ra câu "Có gì mà không dám".

Ôn Tuyết Yểu thì bình tĩnh nhìn về phía Nguyên Diệp.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, nha hoàn sau lưng Ôn Sơ Vân vươn cánh tay dài, chỉ vào Nguyên Diệp, "Hôm đó khi các tiểu thư bàn bạc về mẫu thêu hắn cũng có mặt, ngươi cứ để hắn nói, sự thật rốt cuộc là thế nào?"

Nghe vậy, ánh mắt của mọi người đều theo hướng chỉ của nha hoàn kia, đồng loạt nhìn về phía thiếu niên im lặng phía sau.

Thiếu niên có dáng vẻ tuấn tú đoan chính, chỉ cần liên tưởng một chút là có thể đoán ra thân phận của hắn.

Trong phút chốc, ánh mắt nhìn Ôn Tuyết Yểu càng thêm vi diệu.

Tên mã nô kia là người của Ôn Tuyết Yểu, vậy mà bây giờ ngay cả nha hoàn bên cạnh Ôn Sơ Vân cũng dám gọi hắn ra đối chất, xem ra chuyện này thật sự đúng như lời Ôn Sơ Vân nói rồi.

Nếu không phải vậy, nàng ta tuyệt đối không dám mạo hiểm như thế.

Nghe đến đây, Bạch Đại nương tử trong lòng cũng đã có quyết định. Giữa thanh thiên bạch nhật, trong lòng mỗi người tự hiểu là được rồi, nhưng dù sao cũng phải giữ lại chút thể diện cho đích nữ Tướng phủ.

Thế là bà ta ra mặt giảng hòa: "Hai bức Bách Thọ Đồ này ta đều rất thích, chẳng phải có câu, chuyện tốt có đôi có cặp sao, nếu không phải cả hai tỷ muội các ngươi đều thêu Bách Thọ Đồ, hôm nay ta cũng khó mà có được chữ ‘đôi’ này rồi."

Mọi người trong lòng đã có đáp án, do đó nhìn nhau, cười mà không nói, đáp lại cho qua chuyện.

Một loạt phản ứng này đều là muốn cho qua chuyện này.

Ngay khi mọi người đang mang tâm tư riêng chuẩn bị tản đi, Ôn Tuyết Yểu im lặng hồi lâu đột nhiên siết chặt ngón tay, ôn tồn nói: "Nếu đã có người nhắc đến, vậy thì cứ để hắn nói cho rõ ràng, rốt cuộc là ai đã nói muốn thêu bức Bách Thọ Đồ này."

Vẻ mặt nàng bình tĩnh, rơi vào mắt người khác, chính là nàng tin chắc tên mã nô bên cạnh sẽ giúp mình.

Tuy nhiên, kết quả của câu hỏi này, thực ra trong lòng mọi người cũng chẳng có chút sức thuyết phục nào.

Cho nên, các quý nữ khác cũng chỉ cười nói không cần phải quá so đo, nhưng trong lòng lại càng thêm mấy phần khinh miệt đối với Ôn Tuyết Yểu.

Ôn Sơ Vân trong lòng cười lạnh, nhìn cục diện trước mắt, đây chính là kết quả mà nàng ta muốn.

Hứa Lưu Song do dự một lát, ghé sát lại gần Ôn Tuyết Yểu nhỏ giọng khuyên: "Ôn tỷ tỷ, hay là không cần hỏi nữa."

Ôn Tuyết Yểu chớp mắt, nhẹ giọng: "Tại sao không hỏi?"

Ôn Tuyết Yểu nhìn về phía Nguyên Diệp, hàng mi khẽ run.

Nàng cũng muốn nghe xem hắn, sẽ nói thế nào.

Bên cạnh, Ôn Sơ Vân đã cầm khăn tay, bờ vai run rẩy, ánh mắt nhìn Nguyên Diệp cũng đồng thời nhuốm lệ.

Nguyên Diệp, người đang ở trung tâm của mọi ánh nhìn, khựng lại một chút, rồi cất lời: "Nô tài không biết."

Nói xong, hắn liền cúi đầu xuống.

Một câu "không biết" này, còn hơn cả ngàn vạn lời.

Vô hình trung, chính là hắn đã chọn Ôn Sơ Vân.

Đôi mắt của Ôn Tuyết Yểu vẫn bình tĩnh, chỉ có chính nàng mới biết, khoảnh khắc Nguyên Diệp cất lời, sự mong đợi và ánh sáng trong đáy mắt nàng khi nhìn hắn đã vỡ tan tành như ảnh trong gương.

Cuối cùng cũng đợi được câu này rồi, tất cả quả nhiên giống hệt như giấc mộng, không sai một ly.

Như vậy, cũng đã chứng thực rằng Nguyên Diệp quả thực sẽ phản bội nàng như trong giấc mộng.

Sau này nàng có làm gì hắn, cũng không coi là oan uổng cho hắn.

Giữa những ánh mắt khinh miệt hoặc chế giễu xung quanh, Ôn Tuyết Yểu chậm rãi cất lời, "Hay cho một câu ‘không biết’." Nàng đột nhiên nhìn về phía Ôn Sơ Vân, "Muội muội thêu xong bức Bách Thọ Đồ này từ khi nào?"

Đầu óc Ôn Sơ Vân xoay chuyển cực nhanh, ngày Bạch Đại nương tử gửi thiệp mời đến Tướng phủ là có ngày giờ cố định, chuyện này chỉ cần hỏi là biết, cho nên sớm nhất nàng ta cũng chỉ có thể nói là vào ngày đi tìm Ôn Tuyết Yểu để quyết định đến dự tiệc.

Nàng ta không hiểu tại sao đối phương đột nhiên lại hỏi điều này, nhưng trong mắt nàng ta, đại cục đã định, Ôn Tuyết Yểu dù có làm gì nữa cũng chỉ là giãy giụa trong tuyệt vọng mà thôi.

Thế là nàng ta lấy khăn tay che miệng, rụt rè đáp: "Chính là ngày Bạch Đại nương tử gửi thiệp mời."
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6