Trong phòng chỉ có hai người họ, An Vân Tịch chỉ cảm thấy nụ hôn này khiến nàng có chút choáng váng.
May mà Lăng Phong Tẫn không thực sự định làm nàng ngạt thở đến chết, ngược lại còn bế nàng lên, đặt lên chiếc ghế gỗ lê hoa bên cạnh.
Đôi mắt phượng của hắn khẽ híp lại, đánh giá An Vân Tịch vẫn còn hơi mơ màng, tâm trạng vui vẻ cất lời.
“Dùng bữa, hay là, thực sự muốn Bổn vương đút cho ngươi?”
An Vân Tịch lập tức tỉnh táo lại.
Nàng vội vàng tự mình tìm đũa, nhưng lại phát hiện trên bàn trống trơn, hoàn toàn không thấy bóng dáng đũa muỗng đâu cả.
Theo phản xạ quay đầu nhìn Lăng Phong Tẫn bên cạnh, chiêu này, nàng quen thuộc…
An Vân Tịch suy nghĩ một chút, vô cùng ngoan ngoãn gật đầu với Lăng Phong Tẫn, giọng nói mềm mại, hai má hơi ửng hồng: “Vậy… phiền Vương gia rồi…”
Đã là vợ chồng già cả rồi, nhưng An Vân Tịch đối mặt với Lăng Phong Tẫn của hiện tại, vẫn cảm thấy trong sâu thẳm nội tâm có chút xấu hổ.
Kiếp trước sau khi tỉnh lại, nàng bắt đầu tuyệt thực, bất kể bên ngoài mang vào sơn hào hải vị gì, đều bị nàng đập vỡ hết.
Bây giờ nhìn bàn thức ăn ngon lành trước mắt, nàng hối hận đến xanh cả ruột, đúng là phung phí của trời, lãng phí vô cùng!
Lăng Phong Tẫn nghe vậy, cúi mắt xuống, trong ánh mắt không nhìn ra cảm xúc gì.
Ngay khi An Vân Tịch còn đang mong chờ cảnh tượng ấm áp tiếp theo, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân, một người hầu từ ngoài đi vào.
“Vương gia, Thái tử điện hạ cầu kiến.”
An Vân Tịch nghe thấy bốn chữ Thái tử điện hạ, cả người đột nhiên cứng đờ, ngón tay bất giác siết chặt.
Lăng Phong Tẫn đứng bên cạnh vẫn luôn quan sát biểu cảm của An Vân Tịch, cảm xúc ẩn giấu trong mắt càng thêm u tối, sâu thẳm.
Hắn đứng dậy nói: “Hắn đến làm gì?”
Người hầu cất lời đáp: “Thái tử điện hạ nói, hôm qua bắt được một tên cướp, nói mình là người của Tẫn Vương phủ, nên đặc biệt dẫn người đến đây để tìm kiếm tung tích của Thái tử phi.”
Suy nghĩ của An Vân Tịch chìm vào hồi ức.
Kiếp trước nàng không hề nghe nói chuyện Thái tử từng đến phủ, vì nàng cũng chưa bao giờ bình tâm tĩnh khí ngồi đây dùng bữa với Lăng Phong Tẫn như thế này.
Nhưng chuyện Nhiếp Chính Vương phái người cướp kiệu hoa vốn dĩ cũng không che giấu gì nhiều, người biết sự thật trong kinh thành không ít.
Thái tử tìm đến cũng là chuyện bình thường.
Lăng Phong Tẫn đứng dậy, ánh mắt lạnh băng.
“Bổn vương đi xem sao.”
An Vân Tịch đột nhiên ngước mắt nhìn Lăng Phong Tẫn, giọng điệu có phần gấp gáp: “Vương gia, ta cũng đi!”
Lăng Phong Tẫn khẽ nghiêng mắt, ánh nhìn tựa như băng giá tháng chạp, khiến An Vân Tịch bất giác rùng mình một cái.
“Ngươi đi? Là muốn nói cho Thái tử biết ngươi ở đây, để Thái tử cứu ngươi sao?”
Quả nhiên, hắn vẫn không thể lơi lỏng chút nào, nếu không An Vân Tịch sẽ tìm mọi cách để thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Hắn không cho phép nàng gả cho bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài mình.
Lăng Phong Tẫn đột nhiên quay người nhìn An Vân Tịch, rồi đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng lướt qua cổ nàng.
Nơi đó vẫn còn không ít dấu vết hắn để lại đêm qua.
Tựa như muốn khắc tất cả dấu ấn của mình lên người đối phương, tràn ngập dục vọng chiếm hữu tột cùng.
An Vân Tịch lại không hề sợ hắn, đôi mắt đẹp long lanh ánh sáng rực rỡ, ngược lại còn mang theo vài phần khiêu khích mà nhướng mày.
“Vương gia chẳng lẽ sợ Thái tử, sợ hắn sẽ cướp ta về sao?”
Kiếp trước nàng bị bộ dạng này của hắn lừa thảm rồi, tưởng hắn thật sự là loại người lạnh lùng vô tình, tàn bạo khắc nghiệt như vậy…
Nhưng ai có thể ngờ, dưới lớp vỏ bọc cứng rắn này, thực ra…
Giọng nói của Lăng Phong Tẫn đã cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Giọng điệu của người đàn ông lạnh lùng trầm thấp, như đang cố ý nhắc nhở nàng: “Hay là, ngươi muốn để Thái tử thấy, toàn thân ngươi bây giờ, đều là dấu vết của Bổn vương?”
“Đúng vậy.”
Thuận nước đẩy thuyền, An Vân Tịch thuận theo lời của Lăng Phong Tẫn, rồi cong lên đôi môi đỏ mọng, nở một nụ cười đầy mê hoặc.
Nàng vốn đã xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn đều là một mỹ nhân, nay lại càng trưởng thành vô cùng quyến rũ, tựa như đóa mẫu đơn đang nở rộ kiều diễm.
An Vân Tịch ghé sát lại, hơi nhón gót chân, cố gắng đến gần Nhiếp Chính Vương Lăng Phong Tẫn nhất có thể.
“Ta chính là muốn Thái tử xem một chút, toàn thân ta bây giờ, nơi nào cũng là của Vương gia.”
Nàng nắm lấy tay của Nhiếp Chính Vương, thậm chí còn chủ động đặt nó lên eo mình.
Tay của Lăng Phong Tẫn vì luyện võ nên có phần thô ráp, lòng bàn tay toàn là chai sạn, bàn tay hơi dày, cũng rất nóng, áp lên eo nàng khiến vành tai An Vân Tịch đỏ ửng, đột nhiên có chút hối hận vì hành động quá lộ liễu của mình.
Đôi mắt Lăng Phong Tẫn sâu thẳm như vực biển, ánh mắt vô cùng trầm tĩnh nhìn chằm chằm An Vân Tịch, bên trong như có ngọn lửa hừng hực đang nhảy múa.
Dù An Vân Tịch không dụ dỗ, hắn cũng không thể tự chủ mà muốn ôm nàng vào lòng, huống chi bây giờ nàng còn chủ động quyến rũ…
Dù phía trước là cạm bẫy, là vực sâu vạn trượng, Lăng Phong Tẫn cũng không thể đảm bảo mình sẽ không nhảy xuống.
Nhưng bên ngoài còn có một phiền phức cần giải quyết, Lăng Phong Tẫn đã làm ra chuyện như vậy, tuyệt đối sẽ không hối hận.
Hắn đột nhiên cúi mắt nhìn An Vân Tịch, trầm giọng nói: “Được thôi, Bổn vương sẽ đưa ngươi đi, hậu quả tự ngươi gánh lấy.”
An Vân Tịch gật đầu như gà mổ thóc.
“Vương gia yên tâm, Vân Tịch tuyệt đối không nói bậy.”
Lăng Phong Tẫn không nhìn thấu được An Vân Tịch đang nghĩ gì.
Đêm qua lúc về, nàng đã hôn mê, vì trúng thuốc nên thần trí không rõ, nhưng hắn hiểu tính cách của An Vân Tịch, biết mình bị cướp rơi vào tay hắn, mất đi cơ hội gả cho Thái tử, tất nhiên sẽ hận hắn đến tận xương tủy.
