Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Trùng Sinh 08: Nam Thần Hệ Trang Bị (Bản Dịch)

Chương 11: Đồ cổ xịn đấy!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Cùng là sự tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng vế sau ít nhất còn mua nổi chiếc Nokia đời mới nhất.

Tất nhiên cũng có những người may mắn hơn, gả cho đại gia chẳng phải thơm hơn sao?

Trạch Đạt giảm tốc độ, ra vẻ đóng vai một công cụ đưa mẹ đi làm, nhưng thực chất lại bắt đầu suy nghĩ về vấn đề ngày hôm qua.

Tại sao cô gái xưởng "cấu hình cao" này, mình lại thấy quen mắt nhỉ...

Rốt cuộc đã gặp ở đâu? Không lẽ là sau khi đi làm ở kiếp trước?

Cái tên Lư Vi này cũng hoàn toàn không có ấn tượng.

Hôm qua dường như cô ấy mặc nhiều đồ nên không nhận ra, hôm nay đối phương mặc áo ngắn tay, Trạch Đạt cảm thấy cô gái cao mét bảy này e là đến 45 ký cũng không nổi.

Thời buổi này người nghèo thì vơ nắm được cả vốc. Nhưng suy dinh dưỡng đến mức này thì đúng là không nhiều...

Hắn lấy phần ăn sáng của mình treo trên ghi-đông xe xuống, nắm chặt tay đưa qua.

Chiếc bánh bao thịt trắng tinh còn hơi ấm, để lại những giọt nước ngưng tụ trên túi nilon, cứ thế đung đưa trước mặt Lư Vi.

Mùi thơm hấp dẫn xộc vào mũi Lư Vi.

Ánh mắt cô ngước lên, nhưng người lại lùi lại một bước, đôi mắt to lộ ra vẻ nghi hoặc và cảnh giác.

Dường như sợ Trạch Đạt sẽ đấm cho cô một phát.

Trạch Đạt: "Ăn đi."

Lư Vi không nói gì, cô rõ ràng không quen tiếp nhận lòng tốt vô duyên vô cớ.

"Tôi sợ cô ngất xỉu trên máy móc rồi bị kim đâm, mẹ tôi phải chịu trách nhiệm đấy."

Lư Vi: "..."

Dư Hiểu Lệ véo vào thắt lưng Trạch Đạt một cái: "Cái thằng chết tiệt này nói năng kiểu gì đấy! Thôi con về đi, còn có mấy trăm mét nữa thôi, mẹ và tiểu Lư đi bộ vào là được."

Tuy nhiên, phần ăn sáng của Trạch Đạt thì bà vẫn cầm lấy, chẳng cần biết Lư Vi có từ chối hay không, nhận lấy rồi nhét thẳng vào tay cô.

Trước đó thì không thân lắm, nhưng tiếp xúc hai ngày nay, Dư Hiểu Lệ thấy đứa trẻ này nhân phẩm cũng được, tuổi tác lại xấp xỉ con trai mình, nên có thêm vài phần thân thiết.

Tất nhiên, không loại trừ khả năng sau khi nghiêm túc suy nghĩ về giả thuyết của Trạch Đạt, bà mới quyết định để cô gái suy dinh dưỡng này ăn nhiều một chút.

"Trên đường đạp xe chậm thôi nhé!"

Trạch Đạt vẫy vẫy tay, quay người rời đi.

Đợi đến chỗ Dư Hiểu Lệ không nhìn thấy, hắn đứng hẳn lên bàn đạp mà nhấn lấy nhấn để!

Hắn nghe lời mẹ. Chỉ là đôi khi tai hơi nghễnh ngãng nên không nghe thấy thôi.

Nhưng an toàn giao thông thì hắn vẫn tuân thủ, hắn đã từng chứng kiến hiện trường tai nạn xe cộ và ghi nhớ cả đời. Khi con người biến thành một đống thịt vụn, thực ra chẳng đáng một xu.

Cho nên, chạy xe không chuẩn, người thân hai hàng lệ.

Dư Hiểu Lệ và Lư Vi cứ thế đi song song với nhau, cô gái trẻ luôn cúi đầu, có thể dễ dàng nhìn thấy mũi chân mình.

Dư Hiểu Lệ nói: "Tiểu Lư cháu đừng để bụng, con trai cô có chút... hài hước."

Đặc biệt là hai ngày nay, hài hước hơi quá đà.

Lư Vi cảm nhận được hơi ấm từ chiếc bánh bao thịt và túi sữa đậu nành trong lòng bàn tay: "Không sao đâu thưa cô Dư, cảm ơn bữa sáng của cô ạ."

"Không cần cảm ơn cô, lần sau cảm ơn con trai cô ấy."

Lư Vi gật đầu, ghi nhớ trong lòng.

Chỉ là đối phương dường như không nhớ mình nữa.

————

Trạch Đạt cưỡi chiếc 【Xe đạp nam khung ngang kiên cố】, nhanh chóng quay trở lại khu nội thành.

Trang bị này chỉ tăng độ an toàn chứ không tăng tốc độ, đứng lên đạp cũng khá mệt.

Hắn theo bản năng sờ vào túi áo lấy ra bức thư tình chú hề, hôm qua hắn đã tìm một cái túi nhỏ đựng bùa hộ mệnh, gấp gọn bức thư lại để tiện mang theo bên người.

Hôm nay hắn có mục tiêu rõ ràng.

Tìm 【Trang bị】.

Thông tin hệ thống tự tiết lộ không nhiều, các quy tắc khác cần hắn tự mình nghiên cứu. Ví dụ như trước đây hắn chưa từng nghĩ tới, một cây du già là "sinh vật" cũng có thể trở thành trang bị, càng không ngờ trang bị còn có hiệu ứng tiêu cực thuần túy!

Hôm nay hắn dự định đến chợ đồ cũ huyện Đông Dương, chính xác mà nói là trung tâm thương mại Hồng Kỳ cũ. Ba mươi năm trước đây là nơi phồn hoa nhất Đông Dương, nhưng bây giờ chỉ còn lại vài cửa hàng sửa chữa ô tô và trang trí nội thất.

Trong đó có một đoạn ngắn, khoảng ba năm cửa hàng "đồ cổ", hoặc gọi là "tiệm tạp hóa đồ cũ" thì hợp hơn.

Từ bình hoa thanh hoa thời Càn Long đời Minh (chém gió), đến tem cũ, phiếu lương thực cũ, thậm chí là một số sách cũ, cái gì cũng có.

Đó là nơi hắn cho rằng có khả năng tìm thấy "vật phẩm đặc biệt" nhất, hôm nay nhất định phải đi một chuyến.

Nếu không ngày mai quay lại trường, với mức độ "trâu ngựa" của học sinh lớp 12, muốn có thời gian đi lang thang khắp nơi là rất khó.

Mặc dù việc phát hiện ra "vật phẩm đặc biệt" là không thể kiểm soát, nhưng thực ra hắn hy vọng có thể nhận được thứ gì đó giúp ích cho việc học tập.

Dù sao kiếp trước thành tích của hắn đã đủ bết bát rồi, bây giờ trọng sinh trở lại sau bao nhiêu năm, e là kiến thức rơi rụng sạch sành sanh.

Tối qua hắn lật sơ qua sách giáo khoa, có thể nói tiền đồ là một mảnh tối đen.

Mấy cái sin, cos còn nhận không ra hết, quy tắc bàn tay phải cũng quên sạch, tiếng Anh chắc chỉ biết mỗi "banana" và "elephant".

Tiếng Anh luôn là điểm yếu của hắn, tốt nghiệp nhiều năm sau, hắn vẫn không đánh vần đúng được từ "bãi biển" (beach).

Thứ duy nhất dễ đuổi kịp có lẽ chỉ có Ngữ văn, kiếp trước làm copywriter cũng có chút nền tảng, nhưng cũng là việc tốn thời gian, có quá nhiều bài văn cần phải học thuộc lại.

Vì vậy, phương pháp hợp lý nhất không phải là đâm đầu vào nỗ lực, mà là mau chóng mở "hack" trong lĩnh vực học tập!

Trung tâm thương mại Hồng Kỳ cách xưởng dệt len khoảng một cây số, đạp xe vài phút là tới. Trạch Đạt đi lướt qua một loạt cửa hàng đồ bảo hộ lao động, lốp xe Michelin ba sao, tiệm ngâm chân Dương Châu ban ngày không bao giờ mở cửa, đi đến tận cùng bên trong, nơi vắng vẻ nhất.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6