Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Tu Tiên Từ Lưu Dân Bắt Đầu (Dịch FULL)

Chương 16: Tạm trú

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Vẫn là đám kỵ binh vung roi ngựa thô bạo, lại có bộ binh hạ thấp trường thương, mũi thương như rừng, miệng quát tháo có nhịp điệu, lập đội tiến lên, dùng mũi thương lạnh lẽo mới trấn áp được đám đông đang kích động hỗn loạn, miễn cưỡng khôi phục trật tự.

Quan binh nhanh chóng dựng hàng chục cây cột đứng bên ngoài cầu dài bắc qua hào thành. Trên cột, ở vị trí cao bằng một người có một vạch đỏ, dưới chân cột còn đặt một bao tải, dưới mỗi cột có khoảng bốn năm binh đinh đứng canh.

Đám lưu dân vừa bước ra lập tức như nước sông phân nhánh, tự động chia thành hàng chục hàng dài, tranh nhau chạy tới.

Sau một tiếng chiêng vang lên.

Có lưu dân quần áo rách rưới xông lên dẫn đầu, kiễng chân đứng dưới cột, đầu vừa vặn vượt qua vạch đỏ, sau đó lại cúi người nín thở, hai tay ôm lấy bao tải, nỗ lực muốn nhấc bao tải lên. Vì thế mà mặt đỏ tía tai, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Có những lưu dân thân hình cao lớn tráng kiện, dễ dàng thành công ngay lần đầu, nhận được một lá cờ đỏ hình tam giác nhỏ đại diện cho việc thông qua, hớn hở đi qua cầu hào thành vào trong thành.

Cũng có những lưu dân chiều cao không đạt, kiễng chân cũng không chạm tới vạch đỏ trên đầu, ngay vòng đầu tiên đã bị loại, nhưng bọn họ vẫn chưa phải là thảm nhất.

Có người chiều cao đạt chuẩn nhưng cơ thể suy nhược, không tự lượng sức mình, vì muốn nhấc bao tải lên mà không tiếc liều mạng dùng hết toàn lực, cuối cùng nín không nổi, tán khí, một ngụm máu tươi phun ra, cả người uể oải ngã gục xuống đất, hơi thở cũng yếu đi nhiều.

Tự nhiên có quan binh kéo những người bị thương hộc máu ra ngoài, tùy ý ném trước mặt đám đông lưu dân đang đứng xem, như ném một bao tải rách.

Chuyện như vậy xảy ra dưới mỗi cột khảo hạch, rất nhanh, những bao tải dùng để khảo hạch đã loang lổ vết máu, dính đầy sắc đỏ tươi chói mắt.

Mà trong đám lưu dân đứng xem bên ngoài, thỉnh thoảng lại có người bật ra tiếng khóc xé lòng, lao ra khỏi đám đông, quỳ trước nam nhân nhà mình đang bị thương hộc máu mà gào khóc.

Trụ cột trong nhà ngã xuống, vào năm đói kém đại hạn này, đối với một gia đình mà nói chính là tai họa ngập đầu. Vốn dĩ muốn đi kiếm chút lương thực, không ngờ lại phải đền cả mạng vào đó.

Trong đám lưu dân, thỉnh thoảng có kẻ may mắn vượt qua vào thành, cũng thỉnh thoảng có kẻ xui xẻo hộc máu ngã xuống, trên cùng một mảnh đất, bi hỷ mỗi người mỗi khác.

Lộ Dã và Vương Hổ ở trên sườn núi tự nhiên không kịp tham gia cuộc khảo nghiệm này, cũng không thể cảm nhận được nỗi sầu khổ hay niềm vui trong đó.

Họ chỉ thấy, trong đám lưu dân dày đặc, có một bộ phận nhỏ thưa thớt đi qua cầu hào thành, tiến vào cổng thành đen ngòm, bóng dáng biến mất.

Đợi đến khi hai người vội vã chạy đến chân núi, chỉ nghe thấy một tiếng chiêng vang lên.

Hóa ra dưới hàng chục cây cột đứng kia đã không còn người xếp hàng nữa.

Theo tiếng chiêng vang lên, quan binh nhổ cột gỗ, thu đội hồi thành, chỉ để lại những cái lỗ cắm cột trên mặt đất, cùng với mảnh đất xung quanh đã bị nhuộm đỏ.

Đại đội lưu dân cũng sớm đã tản đi, thoi thóp nằm lại trong lán trại của mình để bảo tồn thể lực.

Trước hào bảo vệ thành, thi thoảng có vài lưu dân khảo hạch đến mức hộc máu đang nằm dưới đất, rên rỉ thê lương, không người chăm sóc, trông nom, chắc hẳn là cả nhà đã chết sạch chỉ còn lại một thân một mình, đành nằm đó chờ chết.

Lộ Dã và Vương Hổ dìu dắt lẫn nhau, vì bữa cháo cứu tế tiếp theo mà vội vã đi tới.

Nhưng đúng là "nhìn núi chạy chết ngựa", cộng thêm thể lực hai người không đủ, đợi đến khi tới được nơi tập trung lán trại lưu dân thì đã qua hơn một canh giờ.

Trong đám lán trại, có người rên rỉ ai oán, có người thấp giọng sụt sùi, cũng có thể nghe thấy tiếng nói của một số người nhẹ nhàng, thậm chí mang theo tiếng cười.

Lộ Dã vội vàng tìm người tìm hiểu tình hình, may mà hắn nói giọng địa phương, sau khi hỏi thăm vài người, cuối cùng cũng biết được ngọn ngành sự việc.

Hóa ra hôm nay Tri phủ Đông Tắc phủ ban bố công văn, theo lệ thường của bản triều, muốn chiêu thu binh đinh từ trong đám tai dân, cũng không kiểm tra võ nghệ gì, chỉ cần chiều cao quá năm thước, có thể nhấc bổng bao tải năm mươi cân là có thể trúng tuyển.

Người trúng tuyển phải vào thành thao luyện, biên chế, chỉnh đội, huấn luyện, gia quyến không được vào thành, nhưng hứa hẹn mỗi ngày sẽ phát thêm cho người trúng tuyển nửa phần lương thực, ban đêm có thể ra khỏi doanh trại nhưng không được lưu lại trong lán trại ngoài thành.

Tương ứng với đó, vì phải thu nhận lưu dân làm binh, lương thực khan hiếm, từ hôm nay trở đi lương thực cứu tế sẽ giảm đi một nửa, vốn dĩ một ngày hai bữa đổi thành một ngày một bữa.

Vì vậy người trong đám lưu dân nườm nượp kéo đến, thi nhau báo danh, cuối cùng có người ước tính, có khoảng hai ba ngàn tráng đinh đã vào thành.

Ngoài ra, hôm nay đã phát lương một lần rồi, tự nhiên sẽ không có lần thứ hai.

Vương Hổ nghe xong tức giận vỗ đùi đỏ ửng.

"Lại lỡ mất một bữa."

Lộ Dã cũng mang vẻ mặt như vừa đánh mất cả gia tài.

Còn có một tin xấu nữa, đó là vì lưu dân quá đông, trong và ngoài tỉnh còn có lưu tặc làm loạn, các vị quan phủ vì thận trọng sợ gian tế của lưu tặc trà trộn vào thành, cho nên cổng thành không mở cửa ra bên ngoài.

Tự nhiên cũng không có hào môn nào chiêu mộ nô bộc từ trong đám lưu dân.

Hai người không rảnh để hối hận, trước tiên tìm nơi an thân, may mà ở đây lưu dân đông đúc, lán trại tự nhiên cũng rất nhiều, lại thường xuyên có người mất mạng, bọn họ không tốn bao nhiêu sức lực đã tìm được một chỗ trú chân.

Lấy nước, nhóm lửa, đem bánh bao khô trong ngực cắt vụn ngâm vào, đợi sau khi ăn no, xung quanh truyền đến tiếng gió, tiếng ho khan cùng tiếng khóc lóc, vô cùng hỗn loạn.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6