Hàng mi dài của Mặc Chúc hơi rũ xuống, một cành cây thò ra từ trên tường viện vừa vặn ở ngay trước mặt, ánh trăng xuyên qua cành lá chiếu lên gò má thiếu niên, che đi một nửa khuôn mặt, sau những bóng cây lốm đốm mơ hồ lộ ra đôi mắt lạnh như băng.
Vừa rồi hắn không nhìn lầm, lúc Ngu Tri Linh giơ kiếm lên, ống tay áo trượt xuống, trên cổ tay có đeo một chiếc vòng.
Trước đây nàng chưa bao giờ đeo thứ này.
***
Tiễn đồ đệ sát thần đi, Ngu Tri Linh thản nhiên trở về phòng.
Trong phòng chỉ có một mình nàng, sau khi xác nhận trong sân không có ai, Ngu Tri Linh hai tay nắm chặt, nhảy cẫng lên trong im lặng.
Nàng quả thực quá lợi hại!!!
"Hệ thống hệ thống, ngươi thấy không, ngươi thấy một kiếm kia của ta— không, hai kiếm, đúng là kinh thiên động địa!"
Hệ thống vẫn không để ý đến nàng, con người máy lạnh lùng này chỉ xuất hiện khi kích hoạt nhiệm vụ.
Ngu Tri Linh cũng không tức giận, vui vẻ ngồi xuống, nhịp tim hỗn loạn vẫn chưa bình ổn lại, một nửa là bị nam chính dọa, một nửa là vừa rồi bị chính mình làm cho ngầu lòi.
Nàng xòe tay ra, bàn tay thon dài trắng nõn như ngọc, nhưng lòng ngón tay và hổ khẩu có một lớp chai mỏng, đốt ngón trỏ hơi cong, đây là một đôi tay quen luyện kiếm, vậy nên Trạc Ngọc thực ra cũng có chăm chỉ luyện kiếm?
Một người như vậy, sẽ là người đã làm ra những chuyện đó với Mặc Chúc trong nguyên tác sao?
Tâm tư Ngu Tri Linh dần trầm xuống, rồi đột nhiên nhớ lại giọng nói nghe được trước khi ra tay vừa rồi.
Rất dịu dàng, là một người phụ nữ, có chút quen thuộc, lại có chút xa lạ.
Nguyên thân đã chết rồi, vậy không thể nào là nguyên thân được.
Sau khi giọng nói đó xuất hiện, lúc Ngu Tri Linh nhắm mắt lại, dường như có thần trợ, rõ ràng bên ngoài chỉ qua một hơi thở, nhưng nàng lại cảm giác như đã ở trong thức hải cả một ngày.
Tất cả kiếm thuật và kinh văn phù triện mà Trạc Ngọc tiên tôn đã học trong quá khứ đều tràn vào thức hải của nàng, trong phút chốc Ngu Tri Linh đã học được chữ của thế giới này, lĩnh ngộ được những tâm quyết kiếm pháp khó hiểu kia, học được cách điều khiển thanh kiếm trong tay mình.
Nàng giơ thanh trường kiếm trên tay lên.
Thân kiếm thon dài, toàn thân như được đúc từ ngọc thạch màu xanh đen, thanh kiếm này tên là Trục Thanh, là bản mệnh kiếm của Trạc Ngọc tiên tôn, cùng nàng vang danh khắp Trung Châu, Trạc Ngọc dùng thanh kiếm này để ngồi vững vị trí tiên tôn Trung Châu, đã chém không biết bao nhiêu kẻ gian ác.
Ngu Tri Linh ngưng thần, học theo những gì đã thấy trong thức hải vừa rồi, điều động linh lực hội tụ trên thân Trục Thanh kiếm, một tay múa ra một đường kiếm hoa gọn gàng.
Rất thành thạo, dường như trong cõi u minh, nàng đã dùng thanh kiếm này ngàn vạn lần.
Tại sao nàng không có ký ức của Trạc Ngọc, nhưng lại biết cách vận dụng linh lực?
Ngu Tri Linh cũng không nghĩ ra.
Nàng bưng trà lên uống vài ngụm, trà này là pha từ lúc chiều đi, đã nguội rồi, nhưng nàng vốn cũng không câu nệ những thứ này, cái gì cũng uống được.
Vừa uống xong trà, Ngu Tri Linh thở dài một hơi, chống cằm lẩm bẩm: "Tu vi có thể dùng được rồi, tiếp theo phải đi trấn áp Tứ Sát cảnh..."
Vừa dứt lời, giọng nói máy móc trong đầu đột nhiên vang lên.
【Keng, nhiệm vụ phụ tuyến đã được kích hoạt: Mời ký chủ đến trấn áp Tứ Sát cảnh, hoàn thành nhiệm vụ thưởng 50 điểm công đức.】
Ngu Tri Linh giật nảy mình: "Nhiệm vụ của ta không phải là giúp nam chính trở thành kẻ cuồng tu luyện sao, sao lại còn có nhiệm vụ phụ tuyến nữa!"
Hệ thống lần này không làm kẻ câm, nó đóng vai trò như một cuốn sách hướng dẫn, dùng giọng người máy trả lời: 【Nhiệm vụ chính tuyến của ký chủ là giúp nam chính tu luyện, tăng cường vận khí nam chính của hắn, nhiệm vụ chính tuyến là để duy trì sự ổn định của thế giới, xét từ phương diện tổng hợp, sự ổn định của thế giới cần được đánh giá từ nhiều phương diện, mà sự ổn định của thế giới không chỉ liên quan đến cá nhân nam chính, mà còn liên quan đến rất nhiều việc khác.】
Phản ứng đầu tiên của nàng là phải tăng ca, một người mà phải làm hai công việc ư?!
Nhưng phản ứng thứ hai lại là, không đúng, vậy chẳng phải điểm công đức sẽ dễ tích hơn sao?
Chỉ đơn thuần thúc giục nam chính tu luyện, không biết đến khi nào mới tích đủ năm nghìn điểm công đức, nhưng làm một loạt nhiệm vụ phụ tuyến, hai tuyến cùng tiến, dường như nhanh hơn trước rất nhiều.
Ngu Tri Linh đập mạnh bàn: "Được, ta đồng ý!"
Năm mươi điểm công đức, đó là năm mươi năm tuổi thọ.
Hơn nữa trấn áp Tứ Sát cảnh vốn là trách nhiệm của Trạc Ngọc tiên tôn, nàng bây giờ là Trạc Ngọc tiên tôn, có một số việc bắt buộc phải làm.
Nghĩ vậy, hình như cũng không tệ?
Nhiệm vụ là phải làm, đồng thời nàng cũng phải chuẩn bị chu toàn.
Nếu Mặc Chúc tu luyện đến mức có thể nghiền nát nàng trước thời hạn, mà điểm công đức của nàng vẫn chưa tích đủ, vậy nàng phải chạy trốn thế nào đây?
Cho nên——
Phải nghĩ cách tẩy trắng cho bản thân một chút.
Tuy rất khó, nhưng phải cố gắng, không nói là để nam chính tha thứ cho nàng, ít nhất cũng phải để nam chính lúc định xiên nàng thì do dự một chút, biết đâu do dự đến cuối cùng lại không xiên nữa thì sao!
Lý tưởng thật là tốt đẹp!
Ngu Tri Linh lôi ra một cuốn sổ mới, nhanh nhẹn nằm bò ra bàn, cầm bút viết xuống những chữ lớn.
——《Sổ tay sống sót của sư tôn phản diện》
Đêm nay, nàng phải cố gắng vì cái mạng nhỏ của mình
Ngày thứ hai, giờ Tỵ vừa qua.
Mặc Chúc kết thúc buổi luyện kiếm sáng nay, men theo đường núi đi xuống.
Vừa đi tới trước tiểu viện của mình, hắn liền trông thấy một người đang đứng ngoài cửa.
Thân hình cao lớn thẳng tắp, mái tóc đen được búi cao gọn gàng bằng ngọc quan, khí chất toàn thân trang nghiêm túc mục, cử chỉ toát lên vẻ cao quý của bậc bề trên.
