Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Vai Ác Sư Tôn Bị Nam Chính Quấn Lấy (Dịch FULL)

Chương 19: Đứa trẻ ngoan, giỏi lắm! (3)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Giọng điệu thân quen tinh nghịch này khiến cả Vân Chỉ và Mặc Chúc đều sững sờ một lúc, vẻ mặt cả hai phức tạp một cách lạ thường.

Ngu Tri Linh nhét một thứ vào tay Mặc Chúc: “Thưởng cho ngươi, trả lời đúng rồi!”

Mặc Chúc: “…?”

Hắn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay hắn là một viên kẹo hoa quả bọc đường, khứu giác của tộc Đằng Xà rất nhạy bén, Mặc Chúc dễ dàng ngửi thấy mùi lê ngọt ngào.

Ngu Tri Linh nhón chân xoa đầu hắn, khẽ hất cằm cong mắt cười: “Đứa trẻ ngoan, giỏi lắm!”

Dạy đồ đệ cũng giống như nuôi con, phải có lúc cương lúc nhu, thưởng phạt phân minh, luôn thực hành giáo dục theo kiểu khích lệ, lấy việc thúc đẩy bồi dưỡng sự tự tin và tính độc lập của trẻ làm mục tiêu lớn lao, nói tóm lại là—

Khen khen khen, thưởng thưởng thưởng, tuyệt đối không được đả kích hay dùng hình phạt!

Như vậy mới có thể nuôi dạy được một đứa trẻ— không, một đồ đệ xuất sắc.

Ngu đại sư tôn nói như vậy.

Còn Mặc Chúc thì im lặng nhìn viên kẹo trong tay.

Đây là…

Thuốc độc kiểu mới?

Ngu Tri Linh không phát hiện ra sự khác thường của Mặc Chúc và Vân Chỉ, trong lòng thầm cảm thán nam chính quả thật thông tuệ, cũng tiện thể tự khen mình một phen.

Dù sao thì Ngu Tri Linh nàng cũng đã phát hiện ra điểm này!

Nhưng đối với Mặc Chúc mà nói, viên kẹo này trong nháy mắt đã trở nên phỏng tay, vứt đi không được, giữ lại cũng chẳng xong, hắn chau mày, nhìn thấy Ngu Tri Linh vẫn còn đang ngây ngô cười, cũng không biết rốt cuộc nàng có nhiều niềm vui như vậy từ đâu ra.

Cuối cùng do do dự dự, hắn vẫn tùy tiện cất vào Càn Khôn Đại.

Vân Chỉ lúc này mới ho khẽ hai tiếng: “Đến lúc làm việc chính sự rồi, về sớm một chút, Tứ Sát Cảnh không thể qua đêm.”

“Tuân lệnh!”

Ngu Tri Linh vẫn còn nhớ phải làm việc chính sự, bèn bước lên chạm vào Tứ Sát Bia, tu sĩ Đại Thừa Cảnh có thể cảm nhận được vô số trận pháp bên trong giới bia này, mà hiện tại hơn một nghìn đạo trận pháp phòng hộ đã bị phá hỏng hơn một trăm đạo.

Cho dù là tu sĩ Đại Thừa Cảnh như Ngu Tri Linh và Vân Chỉ, muốn phá vỡ trận pháp bên trong cũng không dễ dàng, mà tính từ lúc Vân Chỉ nhận được tin Tứ Sát Cảnh chấn động rồi vội vàng chạy tới, chỉ cần nhiều nhất là sáu canh giờ, trong sáu canh giờ này tên ma tộc kia có thể phá vỡ nhiều trận pháp như vậy.

Ngu Tri Linh trầm ngâm: “Hắn ít nhất cũng phải là Hóa Thần Cảnh đỉnh phong.”

“Hít.” Thuật Phong hít một hơi khí lạnh: “Vậy thì ở Trung Châu cũng thuộc hàng nhất nhì rồi, năm đó ma tộc không phải đều bị Phất Xuân Tiên Tôn...”

Lời chưa nói hết bỗng nhiên dừng lại, ba cặp mắt đồng loạt nhìn về phía Ngu Tri Linh.

Ngu Tri Linh: “...?”

Ngu Tri Linh khó hiểu: “Nhìn ta làm gì, làm việc đi chứ.”

Thuật Phong thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: “Xin lỗi Tiên Tôn, là đệ tử lỡ lời.”

Ngu Tri Linh: “???”

Hắn lỡ lời cái gì?

Vân Chỉ vẻ mặt ngưng trọng, khẽ thở dài, đi đến bên cạnh Ngu Tri Linh: “Những chuyện này chúng ta không nói, trước tiên tu bổ Tứ Sát Bia, trận pháp bên trong đã bị phá vỡ một trăm ba mươi bảy đạo, ngươi hẳn có thể cảm nhận được là những trận pháp nào đã bị phá vỡ, chúng ta cần phải vá lại.”

Ngu Tri Linh biết tầm quan trọng của việc chính sự, cho dù có khó hiểu đến đâu cũng chỉ có thể gật đầu: “...Được.”

Bổ trận không phải là bố trận, bố trận cần tinh thông thuật pháp phù triện, nhưng bổ trận chỉ cần dùng linh lực vẽ triện, gắn kết trận pháp lại từng chút một là được, chỉ cần người bổ trận có tu vi đủ cao là có thể vá lại.

Hai người sóng vai, Vân Chỉ gật đầu với nàng rồi bắt đầu trước.

Ngu Tri Linh hai tay kết ấn, trong đầu nhanh chóng hiện ra thuật triện bổ trận, linh lực màu xanh sẫm vẽ ra từng phù triện đánh vào trong Tứ Sát Bia.

Nàng tranh thủ liếc nhìn Mặc Chúc, tuy không nói gì, nhưng Mặc Chúc đã hiểu ý nàng.

Thuật bổ trận dùng bí pháp của linh triện thuật, ba vị Tiên Tôn của Tiên Minh đều tinh thông thuật bổ trận, từng phù triện nàng vẽ ra đều là những thứ cần dùng đến, Ngu Tri Linh ra hiệu cho hắn học theo, xem nàng vẽ triện như thế nào.

Như vậy...

Cuối cùng cũng có thể để nàng thể hiện một chút rồi!

Thuật Phong thì lại học rất nghiêm túc, đứng bên cạnh sư phụ nhà mình chăm chú quan sát, chuẩn bị cho việc tranh cử vị trí Tiên Tôn của Tiên Minh sau này.

Ba người tâm tư khác nhau, sự chú ý đều đặt cả vào Tứ Sát Bia, chỉ có thiếu niên lang sau lưng Ngu Tri Linh là không có động tĩnh.

Ánh mắt của hắn hoàn toàn đặt trên người Ngu Tri Linh.

Nhìn Ngu Tri Linh đang sóng vai bổ trận với Vân Chỉ ở phía trước, thủ pháp bổ trận của nàng rất thuần thục, đây là trình độ cần phải tích lũy qua năm tháng mới có được, tu vi vẫn là vị tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh đứng đầu Trung Châu, rất quen thuộc, nhưng lại rất kỳ lạ.

Vừa rồi nàng nghe thấy cái tên Phất Xuân Tiên Tôn...

Vậy mà lại không có phản ứng gì.

Mặc Chúc vẻ mặt lãnh đạm, thu lại ánh mắt đang đặt trên khuôn mặt Ngu Tri Linh, nhìn về phía Tứ Sát Bia trước mặt.

Nếu hắn không đoán sai, lát nữa nàng chắc chắn lại gọi hắn đến bổ trận, nàng dường như thật sự muốn dạy hắn tu hành.

Thời gian trôi qua từng chút một, trán Ngu Tri Linh lấm tấm mồ hôi, sắc mặt Vân Chỉ trông càng trắng hơn.

Hai ba canh giờ trôi qua, sau khi trận pháp vỡ nát thứ một trăm ba mươi lăm được vá lại, Ngu Tri Linh và Vân Chỉ nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý đối phương, cùng lúc thu tay.

“Thuật Phong, ngươi đến thử xem.”

“Mặc Chúc, ngươi cũng thử xem.”

Thuật Phong đang cầm quyển sổ nhỏ ghi nhớ thuộc lòng những phù triện mà sư phụ nhà mình vừa vẽ, đột nhiên nghe thấy lời của Vân Chỉ thì có chút ngơ ngác: “Thử, thử cái gì ạ?”

Vân Chỉ ra hiệu bằng mắt: “Bổ trận pháp trong Tứ Sát Bia chứ sao, vừa rồi để ngươi học suông à?”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6