Cộng bao nhiêu?
+10?!
Hoa Chước ngẩn người, bình thường đều là +1, mắng Lương Thiện Uyên một lần lại được +10!! +10!!
"Ngươi nói năng kiểu gì vậy?" Người hầu trong phủ nghe vậy, bất mãn định bước ra.
"Chước Nhi..."
Hứa Như Ý lộ vẻ không tán thành, đang định lên tiếng, Thính Lan lo đến toát mồ hôi, vội nói:
"Là, là thế này, Tam tiểu thư nhà chúng tôi, muốn tặng quần áo trang sức cho vị Ngũ cô nương này, nên, nên cố ý nói vậy đó, ha ha ha, Tam tiểu thư nhà chúng tôi, người, người hơi ngại ngùng, nên, nên thích nói vòng vo..."
Hoa Chước không ngờ còn có thể như vậy.
Trong lòng nàng chỉ muốn nắm tay Thính Lan nói một trăm câu cảm ơn, nhưng trên mặt lại ra vẻ kiêu căng khó chiều: "Hừ, ta thấy trên người nàng ta cũng chẳng có mấy thứ tốt, đúng là có thể tặng nàng ta vài món!"
Liền thấy Lương Thiện Uyên gật đầu, hành lễ nói: "Vậy phải đa tạ cô nương rồi."
Nàng vừa cất lời, giọng nói trong như ngọc, có chút khó phân nam nữ. Mọi người đều vì một câu nói của nàng mà lòng dạ xao xuyến, nhưng một luồng khí lạnh lại không nhịn được mà len lỏi vào tim Hoa Chước.
Bốn người vào cửa, trong sân viện yên tĩnh không một bóng người bỗng vang lên tiếng chó sủa dữ dội. Hoa Chước sợ chó, lập tức nép sau lưng Thính Lan. Phía trước, Lương Thiện Uyên dừng bước, chiếc đèn lồng mộc mạc soi rọi, để lộ gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Nàng không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào bóng tối đen kịt nơi phát ra tiếng chó sủa. Liền nghe thấy vài tiếng chó rên ư ử, không dám sủa nữa.
"Súc sinh to gan, không dọa đến các vị chứ?"
"Hành tẩu giang hồ, xông pha hai cõi, tự nhiên là không."
Hứa Như Ý nói.
Mỹ nhân mỉm cười, Hoa Chước cảm thấy không thoải mái.
Nàng luôn cảm thấy ánh mắt của Lương Thiện Uyên thỉnh thoảng lại rơi trên người mình.
"Tiểu nữ lúc đó nghe nói, Ngự Quỷ Sư có tổng cộng hai vị? Một vị tên Hứa Như Ý, một vị tên Mạnh Thu Từ?"
"Phải," Mạnh Thu Từ cầm lấy tấm mộc bài màu đỏ sẫm bên hông, "Ta tên Mạnh Thu Từ, cùng sư huynh là Ngự Quỷ Sư. Hoa Chước cô nương là muội muội của sư huynh ta, Thính Lan cô nương là thị nữ hầu hạ."
"Thì ra là vậy, thật khiến tiểu nữ ngưỡng mộ,"
Nàng đi phía trước, dẫn mọi người đi qua hành lang gấp khúc. Hai bên hành lang, những chiếc đèn lồng trắng mộc mạc đung đưa trong gió lạnh, cỏ dại hai bên um tùm. Giọng nàng yếu ớt bình thản.
"Tiểu nữ thể trạng yếu, ngày thường ít khi ra ngoài, ngưỡng mộ nhất là các vị đạo trưởng Ngự Quỷ Sư xông pha giang hồ."
"Nào có..."
Mạnh Thu Từ từ chối.
Nữ tử như nhớ ra điều gì, quay người lại, chiếc đèn lồng trắng mộc mạc lay động, "Quên chưa tự giới thiệu với các vị đạo trưởng, tiểu nữ tên Thiện Uyên, trong nhà xếp thứ năm."
"Thiện Uyên... lấy từ câu 'tâm thiện uyên' trong Đạo Đức Kinh sao?"
Thấy Lương Thiện Uyên gật đầu, Hứa Như Ý mỉm cười.
Lương Thiện Uyên nói: "Ban ngày gia mẫu có nói với tiểu nữ, lúc gửi thư cho các vị, giấy mực có hạn, không nói hết lời, nên dặn tiểu nữ đợi các vị đến, rồi giải thích rõ ràng tình hình trong nhà."
"Được." Hứa Như Ý đáp.
Nữ tử khẽ ho vài tiếng, rõ ràng sức khỏe không tốt.
"Nhà ta từ Tết Nguyên Đán năm nay, đã gặp không biết bao nhiêu chuyện phiền lòng. Đầu tiên là con cháu trong nhà té xuống nước trong bữa cơm tất niên, việc kinh doanh bên ngoài không thuận lợi, một năm vất vả không được báo đáp. Sau đó mấy vị gia và các ca nhi thi khoa cử lần này đều trượt vỏ chuối. Các vị đều biết, nhà họ Lương chúng tôi tuy có một nhị gia làm nghề buôn, nhưng cũng là gia đình thư hương chính thống, những năm trước chưa từng xảy ra chuyện như vậy."
Nàng vừa nói, vừa khẽ nhíu mày như đang phiền muộn, càng làm tăng thêm vẻ bệnh tật của một mỹ nhân.
"Đến tháng Bảy âm lịch năm nay, con cháu trong nhà chưa đến mười lăm tuổi đều mắc bệnh yếu ớt. Vào ngày rằm tháng Bảy, vốn đã dặn bọn trẻ trong tháng cô hồn đừng ra ngoài vào đêm khuya, kết quả Cửu ca nhi nửa đêm chắc do sốt mê man, lơ mơ đi ra ngoài, không cẩn thận rơi xuống ao chết đuối—"
Giọng nói của nàng, giống như bước đi của nàng, vừa đều vừa vững, toát lên vẻ đoan trang dịu dàng của một tiểu thư khuê các. Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía nàng.
"Chỗ đó, chính là linh đường của Cửu ca nhi."
Tay nàng xách chiếc đèn lồng trắng, những ngón tay trắng bệch chỉ về phía trước. Hoa Chước đi cuối cùng, hàng mi run rẩy, cùng mọi người đi về phía trước, nhìn thấy một màu trắng toát âm u lạnh lẽo trong đêm tối, sắc mặt nàng lập tức không tốt.
Hoa Chước dù là kiếp trước hay bây giờ, đều là một cô nương bình thường, điểm mạnh duy nhất có lẽ là xem phim kinh dị nhiều hơn người khác một chút, chịu đựng được sự sợ hãi.
Vì vậy, nàng cũng không hoảng loạn, cùng mọi người tiến vào linh đường.
Trước cửa treo phướn trắng, trong phòng đốt mấy cây nến trắng dài, soi bóng con ngựa giấy lớn dựng ở góc tường, đôi mắt đen láy của hai cặp đồng nam đồng nữ nhìn chằm chằm vào người khác.
Hoa Chước dời tầm mắt, trên bệ gỗ phía trước bày một đống đồ chơi mà trẻ con thích, các món thịt ê hề. Trong đó có đặt một cái đầu động vật, nàng không nhận ra đó là con gì, mắt đã bị khoét đi, vì đã được nấu chín nên đen ngòm đặt trên đĩa.
Trên bệ gỗ còn dán một bức di ảnh đen trắng của một đứa trẻ, là một cậu bé mập mạp, vẻ mặt vô cảm nhìn ra ngoài.
"Cửu ca nhi trước nay rất thích ăn thịt," Thấy ánh mắt của Hứa Như Ý, Lương Thiện Uyên dịu dàng giải thích, "Đồ chơi cũng vậy, người lớn trong nhà sợ nó ở dưới đó sống không tốt, nên gửi cho nó."
"Thì ra là vậy..." Mạnh Thu Từ gật gật đầu.
Lại nghe thấy tiếng cười khẽ của Lương Thiện Uyên. Tiếng cười này không hợp với hoàn cảnh cho lắm, ánh mắt Mạnh Thu Từ có chút tò mò. Lương Thiện Uyên nói:
