Những người có thể lao đến dưới xác phi đình đều là những người đàn ông cường tráng khỏe mạnh nhất của cả bãi tha ma, tiếp theo là những người đàn ông yếu hơn và những người phụ nữ khỏe mạnh, sau đó nữa là những người phụ nữ yếu hơn, vòng ngoài cùng là người già và trẻ nhỏ.
Mọi người cứ như vậy lấy chiếc phi đình rơi làm tâm, tạo thành từng vòng tròn đồng tâm. Giữa mỗi tầng đều có một ranh giới vô hình nhưng không thể vượt qua.
Ở rìa ngoài cùng của các vòng tròn đồng tâm, chính là khu vực hoạt động của trẻ nhỏ. Hàng trăm đứa trẻ không ngừng bới tìm trong đống rác khu vực này, tìm kiếm những thứ thực phẩm gần như không tồn tại.
Trong đó có một cậu bé gầy nhỏ, cũng đang nỗ lực bới tìm.
Cậu bé khoảng bảy tám tuổi, khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc đen thui căn bản không nhìn ra diện mạo thật, quần áo trên người vốn dĩ là một chiếc áo sơ mi của người lớn, khoác lên người cậu trông như một chiếc trường bào. Hơn nữa chiếc áo sơ mi đã rách nát đến mức không còn hình thù gì, cơ bản chỉ là dùng vài mảnh vải rách lớn hơn quấn trên người.
Cậu dùng đôi tay ra sức bới đống rác lạnh lẽo, trên đôi tay nhỏ bé đầy rẫy những vết cắt, nhiều vết thương còn đang lở loét. Thế nhưng cậu dường như không cảm thấy đau đớn, liều mạng bới đống rác khổng lồ không phân biệt được hình dạng trước mắt.
Cậu đã ba ngày chưa ăn gì rồi, nếu hôm nay vẫn không tìm được gì để ăn, vậy cậu tuyệt đối không thể kiên trì đến lần phi đình tiếp theo tới.
Nhưng dù cậu bé có nỗ lực thế nào, vẫn luôn không thu hoạch được gì.
Khu vực này sớm đã bị người ta bới đi bới lại vô số lần, sau đó mới để lại cho đám trẻ dưới mười tuổi này. Những đứa trẻ này chính là những người yếu nhất trên bãi rác này. Mà khi những người khỏe mạnh thực sự không tìm được đồ ăn, ánh mắt đói khát của bọn hắn sẽ... nhìn chằm chằm vào người già và trẻ nhỏ.
Nơi này là vùng đất bị ruồng bỏ, nơi này là bãi tha ma phi đình. Con người ở đây chỉ cần còn sống, đã chẳng khác gì dã thú. Ngay cả dã thú mạnh mẽ cũng sống có tôn nghiêm hơn bọn hắn!
Khát vọng sinh tồn khiến cậu bé không cam lòng từ bỏ, cậu không ngừng bới rác, nhiều vết thương trên người cũng vì dùng lực quá mức mà một lần nữa nứt ra, rỉ ra máu loãng. Thế nhưng cậu lại hoàn toàn không hay biết.
Trên không trung lại có một trận mưa rác rơi xuống, trong đó có một túi rác hơi lớn rơi xuống bên cạnh cậu bé.
Vỏ ngoài túi rác bị vỡ, từ trong đống rác vô dụng lăn ra một gói giấy dầu, ngay lập tức thu hút chặt chẽ toàn bộ ánh nhìn của cậu bé. Trên gói giấy lại thấm ra những vệt mỡ!
Cậu bỗng nhiên vồ lên với sự linh hoạt như mèo rừng, nắm chặt gói giấy dầu trong tay. Cậu căn bản không mở ra để xác nhận thứ bên trong, nhét ngay vào trong áo, đồng thời vô cùng cảnh giác quay đầu nhìn quanh, sau đó cẩn thận từng li từng tí bò về phía vòng ngoài.
Giữa đám trẻ này cũng tồn tại sự cạnh tranh và cướp bóc tương tự, thậm chí còn có cả giết chóc! Mức độ tàn khốc không kém gì thế giới của người lớn.
Cậu bé rất gầy nhỏ, thuộc diện yếu kém trong bãi rác này, một khi bị những đứa trẻ lớn khỏe mạnh phát hiện cậu tìm được đồ ăn mà muốn giấu riêng, thì việc ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết là nhẹ nhất.
Rất may mắn, cậu bé đã tránh được tầm mắt của tất cả những đứa trẻ lớn, thành công chạy thoát khỏi khu vực này. Cậu dường như có một sự nhạy bén bẩm sinh, luôn có thể tránh trước một bước những đứa trẻ lớn còn đáng sợ hơn cả mãnh thú kia.
Sau khi cách xa xác phi đình, cậu bé vắt chân lên cổ mà chạy, chạy thẳng đến sau một núi rác khác, chui vào trong một chiếc thùng sắt rỗng.
Nơi này chính là ổ nhỏ của cậu, là nơi trú ngụ tránh mưa tránh gió. Trong tâm trí cậu bé, khoảng không gian nhỏ bé chỉ hơn một mét vuông này chính là lạc thổ nhân gian.
Cậu cẩn thận lấy gói giấy dầu ra, nín thở, với vẻ mặt như đang hành lễ, chậm rãi mở ra.
Trong gói giấy lại là một cái bánh mì! Một cái bánh mì chỉ mới bị cắn một miếng!
Cậu bé ngay từ cái nhìn đầu tiên đã biết thứ này gọi là bánh mì. Cậu chưa từng thấy món ăn nào nguyên vẹn như vậy trên bãi rác, nhưng lại hoàn toàn không nhớ ra được là mình đã biết đến thứ bánh mì này ở đâu, vào lúc nào.
Thực tế, đó chỉ là một chiếc bánh mì tròn bình thường, ở thượng tầng lục địa ngay cả những kẻ dân đen thấp kém nhất cũng có thể cắn một miếng rồi vứt đi, giống như miếng trên tay cậu bé lúc này. Nhưng ở trong bãi rác này, nó có thể đáng giá mấy mạng người.
Ghé sát lại một chút, có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của ngũ cốc, cậu bé chỉ cảm thấy những vết thương đau nhức toàn thân đều biến mất không dấu vết. Cậu cẩn thận nâng niu miếng bánh mì này, không thể tin được mình lại có thể tìm thấy kho báu như vậy.
Đây là mơ sao?
Một giọt máu rỉ ra từ vết thương trên tay cậu, lăn tròn trên miếng bánh mì. Cậu bé thốt lên một tiếng, vội vàng ra sức lau tay vào người, lau sạch tất cả vết máu và vết mồ hôi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu mếu máo, khi nhìn lại miếng bánh mì này, cậu buồn bã như thể thánh vật trong lòng bị xúc phạm vậy.
Lúc này bụng cậu bé đột nhiên kêu ùng ục, dạ dày cậu dùng cơn đau thắt như co rút để biểu đạt khát vọng của mình. Thế là cậu xé miếng bánh mì chỗ bị dính máu kia ra, dồn hết quyết tâm, chuẩn bị cho vào miệng mình.
Thế nhưng tay cậu bỗng dừng lại giữa không trung.
Ngay bên ngoài thùng sắt, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cô bé.
Cô bé mới chừng bốn năm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc vệt đen vệt xám, hoàn toàn che lấp màu da vốn có, nhưng những đường nét rõ ràng lại phác họa ra hình dáng của một thiếu nữ tuyệt sắc trong tương lai. Mà đôi mắt to sáng ngời của cô bé đẹp đẽ dị thường, thần thái lưu chuyển, đang nhìn chằm chằm vào miếng bánh mì trong tay cậu bé, không thể rời mắt.