Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Võng Du Tử Vong Võ Hiệp (Bản Dịch)

Chương 19: Lương 27 triệu 800 nghìn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
— Đa tạ sư phụ.
Sau đó anh tìm một căn phòng nằm xuống và thoát game.

"Mỗi ngày rèn năm thỏi thép bách luyện đã là giới hạn của mình rồi, không thể tăng thêm được nữa. Nếu tăng thêm gánh nặng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe thực tế. 100 đồng tiền đồng tương đương với 300 nghìn tiền thưởng mỗi ngày, cũng khá ổn rồi. Cứ vậy đi."

Vong Xuyên biết mình đã phát huy tối đa năng lực. Giữ được tiến độ này, mỗi tháng thu nhập hơn 20 triệu, anh rốt cuộc cũng thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của "hội rỗng túi" cuối tháng.

Ngày qua ngày, 20 ngày nhanh chóng trôi qua. Vong Xuyên cuối cùng cũng đón nhận một đợt đột phá nhỏ. Kỹ năng "Bách Luyện Cương Đoản Tạo Thuật" của anh cuối cùng cũng từ Nhập môn tiến lên cảnh giới "Tiểu thành" (Có chút thành tựu).

Và lần đột phá này đi kèm với thông báo hệ thống:
"Ting! Kỹ năng đời sống Bách Luyện Cương Đoản Tạo Thuật thăng cấp lên Tiểu thành, phần thưởng: +1 Sức mạnh."

Vong Xuyên ngẩn người. Còn có chuyện tốt như thế này nữa sao? Ban đầu anh chỉ muốn xây móng vững để rèn thép tốt hơn, tăng giá trị bản thân, không ngờ lại nhận được niềm vui ngoài ý muốn này.

Anh nhanh chóng bình tĩnh lại, suy ngẫm: "Việc liên tục làm công việc nặng nhọc cũng giống như tập gym cường độ cao, nó kích thích thần kinh và các nhóm cơ, đạt đến hiệu quả nâng cao tố chất cơ thể. Có lẽ cảnh giới Tiểu thành đạt được sau hàng triệu lần quai búa đã kích hoạt phần thưởng hệ thống, tăng thuộc tính."

Giải thích như vậy thì hoàn toàn hợp lý. Nhưng Vong Xuyên cũng thấy sau kỹ năng này xuất hiện cảnh giới mới: Tiểu thành, cảnh giới tiếp theo: "Thục năng sinh xảo" (Trăm hay không bằng tay quen) (0/300).Nghĩa là cần rèn thêm 300 thỏi thép nữa. Anh tính toán, mỗi ngày rèn năm thỏi, mất khoảng hai tháng là có thể đột phá cảnh giới tiếp theo để nhận thưởng.

...

12 giờ đêm, điện thoại báo tin nhắn. Một thông báo tiền lương đã về tài khoản. Tâm trạng Vong Xuyên lập tức trở nên căng thẳng và phấn khích. Anh nhấn vào xem:
“Studio Chiến Quốc đã chuyển cho bạn 27.800.000 VNĐ. Nội dung: Lương + Thưởng. Số dư khả dụng: 28.100.000 VNĐ.”

Khoảnh khắc nhận được tháng lương đầu tiên, Vong Xuyên phấn khích đứng bật dậy nắm chặt tay:
— Sướng!
Một khoản tiền lớn đã về. Túi tiền cuối cùng cũng không còn trống rỗng! Vất vả kiên trì một tháng trời đã có thành quả. Anh phấn khích tới mức muốn báo ngay tin vui cho bố mẹ, thậm chí là chia sẻ với đám fan cũ. Nhưng nghĩ đến việc không thể giải thích được nguồn gốc số tiền, cũng không được tiết lộ bất cứ điều gì về "Linh Vực"... Để bảo vệ bát cơm khó khăn lắm mới có được, anh đành nghiến răng nhịn xuống.

Ôm điện thoại trằn trọc hồi lâu, cuối cùng anh cũng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau thức dậy, anh cảm thấy không khí trong game cũng trở nên trong lành lạ thường. Bước chân trên bờ ruộng ngoài làng Hắc Thạch cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

— Vong Xuyên, tính thời gian thì chú mày vào công ty cũng được một tháng rồi nhỉ? Nhận lương chưa? — Hắc Bì để ý thấy nụ cười trên mặt Vong Xuyên, lân la lại gần hỏi nhỏ.

Vong Xuyên gật đầu:
— 12 giờ đêm qua phát rồi.
— Được bao nhiêu?
— Không nói cho anh biết đâu. — Vong Xuyên trả lời dứt khoát — Ai bảo các anh người nào cũng giữ bí mật chi.

Lâm Đại Hải cười lớn:
— Thấy chưa, tôi biết ngay mà, Vong Xuyên nhìn trẻ tuổi thế thôi chứ cũng tinh ranh lắm.
Lão Lý nói với Vong Xuyên:
— Vong Xuyên này, thằng Hắc Bì chắc là hết tiền rồi, chú mày tuyệt đối đừng cho nó vay. Thằng này vay tiền để nuôi bạn gái, nợ anh 2 triệu còn chưa trả đâu.
— Hắc Bì cũng vay tiền ông à? — Ngụy Triết béo ú ngạc nhiên.

Mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào Hắc Bì. Vong Xuyên thầm hiểu, e là mọi người ở đây đều bị tên này hỏi mượn rồi... và chắc chắn là chưa ai đòi được.

Hắc Bì đần mặt ra, vội vàng dập tắt ý định vay tiền, bĩu môi nói:
— Thì dạo này em hơi kẹt chút thôi mà, đợi khi nào dư dả em trả hết một lượt cho các anh.

Mọi người không tiếp tục trêu chọc Hắc Bì nữa mà lẳng lặng bước tiếp. Đột nhiên, Vong Xuyên nhìn những cánh đồng lúa vàng óng ả, cảm thán:
— Lúa chín rồi. Chắc sắp đến mùa gặt thu rồi nhỉ.
— Chắc cũng chỉ mấy ngày nữa thôi. — Lâm Đại Hải tiếp lời.

Buổi trưa, đội xe thu mua quặng tới. Khi mọi người đang nghỉ ngơi, gã thương nhân không rời đi ngay mà tuyên bố trước đám đông:
— Các vị, bảy ngày tới chúng tôi sẽ không tới đây nữa.
— Hả? Tại sao?

Hơn 40 phu mỏ đồng loạt kinh ngạc đứng bật dậy, miếng bánh nướng trong tay bỗng chốc mất hết vị ngon. Đội xe không đến thu quặng thì họ làm việc kiểu gì? Kiếm tiền kiểu gì đây?

Thương nhân đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:
— Quan phủ thông báo đã đến mùa thu hoạch lúa, để tránh bị lợn rừng trên núi xuống phá hoại hoa màu, toàn bộ lao lực của huyện Huệ Thủy đều phải đi gặt lúa sớm! Không có gì bất ngờ thì trưởng thôn Hắc Thạch cũng sẽ ban bố nhiệm vụ thu hoạch lúa cho các người thôi, các người có thể làm việc ở đó. Bảy ngày sau chúng tôi sẽ quay lại thu mua quặng như thường.

Nghe đến đây, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Thương đội rời đi. Chiều hôm đó về làng, quả nhiên nghe thấy trưởng thôn thông báo sáng mai mọi người phải ra ngoài gặt lúa chạy đua với thời gian, mỗi giỏ lúa đổi được 3 đồng tiền đồng. Nhưng mọi người phải tự mua liềm. Liềm không đắt, 5 đồng một cái. Rất nhiều người đổ xô đến tiệm rèn để tranh mua liềm.

Sư phụ Tôn nói với Vong Xuyên:
— Nhiệm vụ gặt lúa ngày mai con không cần tham gia.
— Sư phụ, tại sao ạ?
— Gặt lúa chạy đua với thời gian nên liềm sẽ mòn rất nhanh, chúng ta phải tăng tốc chế tạo liềm. — Lão Tôn nghiêm nghị nói — Hơn nữa, bây giờ là cuối thu, theo lệ mọi năm sẽ có rất nhiều lợn rừng xuống núi kiếm ăn, vũ khí sẽ bị tiêu hao rất nhiều. Tiệm rèn của chúng ta từ giờ phải sản xuất quy mô lớn nông cụ và vũ khí, đặc biệt là đầu tên bằng sắt. Tối nay ta sẽ dạy con cách đúc đầu tên.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6