Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Vu Sư: Bảng Nghề Nghiệp Của Ta Không Có Hạn Mức Cao Nhất (Dịch)

Chương 1: [Nghề nghiệp] Phong Linh Nguyệt Ảnh

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
"Các ngươi có một năm để trở thành sơ cấp học đồ. Đương nhiên, đây là thời hạn cuối cùng, trong thời gian này, ai trở thành học đồ càng sớm thì chứng tỏ tư chất tinh thần lực của ngươi càng cao, sau khi vào học phái, đãi ngộ cũng sẽ được nâng lên theo đó."

...

La Ân cảm thấy ký ức trong đầu mình như bị ném vào máy giặt lồng quay, quay cuồng đảo lộn không ngừng, những mảnh ký ức vỡ vụn đang không ngừng chắp vá lại.

Sự hỗn loạn này đã kéo dài mấy ngày, cho đến tận lúc này mới xem như hoàn toàn dung hợp về mặt linh hồn.

Một bên là sinh viên đại học bình thường ở Trái Đất, đột tử vì thức đêm cày game.

Bên kia là – con trai thứ năm của Bá tước Ralph.

Không có quyền thừa kế, hắn chỉ biết đắm chìm trong thanh sắc tửu mã ở lâu đài, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc vui vẻ mây mưa với các nàng hầu xinh đẹp.

Dĩ nhiên, những ngày tháng buông thả hạnh phúc đó chỉ kéo dài cho đến khi hắn vừa qua sinh nhật tuổi mười lăm.

La Ân xoa xoa thái dương, ký ức tựa như một bức tranh bị thấm đẫm mực nước, từ từ trải ra trong đầu hắn:

Trong đại sảnh, ánh nến khẽ lay động giữa sự tĩnh lặng đến bất thường.

Những cây nến đen được xếp thành một vòng tròn, ngọn lửa nhảy múa, hắt lên chiếc mặt nạ của người áo choàng trắng những bóng ảnh méo mó.

Nữ vu sư áo choàng trắng lên tiếng, giọng nói như kim loại ma sát, không chút hơi ấm: "Tư chất tinh thần lực, vừa vặn đạt đến mức tiêu chuẩn thấp nhất."

Ngón tay thon dài của bà lướt qua quả cầu pha lê, làn sương mù màu đỏ sẫm cuộn trào bên trong dần ngưng tụ thành một ký hiệu, màu sắc của nó vô cùng ảm đạm.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy kết quả phán quyết, vẻ mặt của cha hắn đông cứng lại, sống lưng vốn luôn thẳng tắp giờ lại hơi còng xuống, trong phút chốc như già đi mười tuổi.

Sở hữu tư chất tinh thần lực đương nhiên là chuyện đáng mừng, nhưng tiền đề là tư chất đó phải đủ xuất chúng, nếu không thì cũng chỉ là vật thí nghiệm định kỳ cung cấp cho các vu sư mà thôi.

"Theo khế ước, số lượng 'hạt giống' mà vương quốc các ngươi giao cho 'Rừng Rậm Sương Mù Đen' vừa hay còn thiếu mấy người, vậy nên ta cũng sẽ mang đứa này đi."

Nữ vu sư áo choàng trắng không dùng giọng điệu thương lượng, mà chỉ đơn thuần là thông báo cho những người có mặt, sau đó bà ta quay về phía La Ân, vung cây pháp trượng trong tay.

...

Ký ức đến đây bắt đầu trở nên đơn điệu nhàm chán. Nữ vu sư áo choàng trắng mang hắn cùng những "hạt giống" khác trong vương quốc đến Rừng Rậm Sương Mù Đen này, kiến thức thần bí miễn phí được cung cấp lại chỉ có mỗi cuốn «Phương Pháp Minh Tưởng Cơ Bản».

Và hắn, ngày qua ngày nỗ lực minh tưởng, nhưng kết quả thu được lại chẳng đáng là bao.

La Ân nhìn cuốn «Phương Pháp Minh Tưởng Cơ Bản» cũ nát trước mặt, bên cạnh còn có mấy cuốn «Du Ký Vực Sâu», «Ký Sự Tinh Môn» đã bị lật đến sờn cả gáy...

Ngoài một cuốn «Kiến Thức Cơ Bản Về Ma Dược», tất cả đều là sách cũ không có giá trị gì.

Quy tắc của Rừng Rậm Sương Mù Đen rất đơn giản: học phái sẽ cung cấp cho họ chỗ ở, thức ăn và các công trình công cộng cơ bản miễn phí, cùng với các khóa học trả phí khác, nhưng lại có một năm khảo hạch.

Nếu trong vòng một năm không thể trở thành sơ cấp học đồ, thì hoặc là trở thành vật thí nghiệm, hoặc là bị trục xuất thẳng ra vùng hoang dã nguy hiểm, mặc cho tự sinh tự diệt.

Và khoảng cách đến ngày cuối cùng, chỉ còn lại ba tháng.

"Minh tưởng, ngưng tụ phù văn ý chí." La Ân nhắm mắt lại, cố gắng dẫn dắt tinh thần lực theo những gì sách đã viết.

Kể từ khi hoàn toàn dung hợp với linh hồn từ thế giới khác, hắn cảm thấy tinh thần của mình trở nên nhạy bén hơn.

Đột nhiên, một cảm giác khác thường dâng lên trong lòng, một bảng thông tin bán trong suốt đột nhiên hiện ra trước mắt hắn:

【La Ân · Ralph】

【Tuổi: 15】

【Nghề nghiệp hiện tại: Không có】

【Thuộc tính: Thể chất 0.4, Tinh thần 1.1, Ma lực 0.1】

【Kỹ năng: Minh Tưởng Cơ Bản (Nhập môn), Bắn Bọt Nhầy (Nhập môn), Ma Dược Học Cơ Bản (Nhập môn)】

【Thiên phú đặc biệt: Linh Hồn Song Trùng (Ngộ tính tăng lên; khi tinh thần lực đạt đến giới hạn nhất định, có thể thi triển phép thuật kép)】

【Cấp bậc thực lực: Người thường】

"Đây là... bàn tay vàng của mình?"

La Ân mừng như điên, nhưng cũng không cảm thấy quá kinh ngạc.

Đến cả chuyện ly kỳ như xuyên không đến thế giới khác còn xảy ra được, thì có một cái bàn tay vàng giống như bảng game, dường như cũng chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cho lắm nhỉ?

"Giống hệt bảng nhân vật trong cái game mình chơi trước khi xuyên không, chỉ không biết hiệu quả có giống như mình nghĩ không thôi."

Hắn nhìn các thông tin nhân vật hiển thị, rất nhanh đã cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Hắn bắt đầu thử dùng ý niệm để điều khiển, nhấp mở trang con về kỹ năng trong bảng nhân vật:

【Kỹ năng đã nắm giữ:

Minh Tưởng Cơ Bản (Nhập môn 22/100), Bắn Bọt Nhầy (Nhập môn 19/50), Ma Dược Học Cơ Bản (Nhập môn 5/50)】

Nếu đã có thứ gọi là thanh điểm kinh nghiệm, vậy thì hiệu quả của cái bảng này hẳn là giống như hắn tưởng tượng. Hắn chuẩn bị minh tưởng một lần để thử xem.

Theo phương pháp minh tưởng đã lặp đi lặp lại cả ngàn lần trong ký ức, La Ân điều chỉnh hơi thở, tiến vào trạng thái minh tưởng.

Trong không gian ý thức tối đen, phương pháp rèn luyện tinh thần lực chính là khắc họa phù văn cơ bản nhất – một ký hiệu đơn giản được tạo thành từ ba đường cong, trông như ba vầng trăng khuyết chồng lên nhau.

Theo như trong sách miêu tả, phù văn này tượng trưng cho việc ngưng tụ tinh thần lực tản mác thành hình.

"Hít sâu, gạt bỏ tạp niệm, tưởng tượng hình dạng của phù văn..."

Ý thức của La Ân hóa thành một cây bút vô hình, cẩn thận phác họa trong bóng tối.

Đường cong đầu tiên vừa vẽ ra đã bắt đầu méo mó rồi tan biến, hắn đành phải bắt đầu lại từ đầu.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6