Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Vừa Theo Quân Đã Mang Song Thai, Cô Vợ Cá Mặn Trở Thành Bảo Bối Của Sĩ Quan (Dịch FULL)

Chương 10: Nhắm mắt mà gả (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Tiễn mẹ về phòng, trong đầu Giang Thiển lại hiện lên hình ảnh anh lính gặp trên đường hôm nay. Nếu anh chàng ở thôn Hàn Gia kia mà đẹp trai bằng một nửa anh lính đó, cô thề sẽ nhắm mắt mà gả luôn! Đằng nào cũng phải lấy chồng, nhất định phải tìm người cao ráo, đẹp trai hợp gu mình mới được!




Chu Quế Vân tâm trạng phấn khởi, dự định sáng sớm mai sẽ sang thôn Hàn Gia tìm cô em chồng. Thế nhưng, chưa kịp đi thì bà mối Trương đã sốt sắng tìm đến tận nhà!

Sáng ra còn bao việc phải làm, Chu Quế Vân không muốn nghe bà Trương nói chuyện tào lao nên hỏi thẳng: "Sao sáng sớm bà đã đến rồi, có chuyện gì thế?"

Thời gian là vàng bạc, bà mối Trương cũng không vòng vo: "Hôm qua vừa rời khỏi nhà bà là tôi về bảo con trai chở ngay sang thôn Hàn Gia tìm nhà họ Hàn đấy!"

Chu Quế Vân thầm nghĩ: Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

"Bà ngồi đi." Chu Quế Vân mời bà Trương ngồi, rồi cười bảo cô con dâu cả: "Ái Anh, pha cho bà mối ly nước đường đỏ, cho nhiều đường vào nhé."

Triệu Ái Anh nhanh nhẹn đi pha một ly nước đường đỏ đặc. Thấy thái độ của Chu Quế Vân, bà mối Trương cảm thấy chuyện này nắm chắc phần thắng. Bà không kịp uống nước, vội vàng kể lại những gì nghe ngóng được:

"Vợ chồng chú hai nhà bà hôm qua sang đó hủy hôn, lấy cớ là Hàn Thế Quốc bận quá, sợ con gái chịu khổ nên muốn thôi. Nhà họ Hàn thì muốn níu kéo, bảo Thế Quốc sắp về rồi, cứ để hai đứa gặp mặt đã. Nhưng nhà chú hai bà quyết tâm quá, nhà họ Hàn tuy tiếc mối hôn sự ba năm nay nhưng cũng biết điều, thấy bên kia kiên quyết nên đành đồng ý hủy."

Đó là chi tiết chuyện hủy hôn, nhưng Chu Quế Vân chỉ quan tâm một điều: "Hàn Thế Quốc sắp về à?"

Nhắc đến đây, bà mối Trương càng hào hứng: "Về rồi! Vừa lúc chú hai bà rời đi thì cậu ta về tới nơi. Bà không biết đâu, hôm qua tôi sang đó thấy người thật rồi, đúng là không chê vào đâu được! Tôi làm mối bao nhiêu năm, người giỏi giang không thiếu, nhưng chàng trai có khí chất nam nhi như thế thì đúng là lần đầu thấy. Tài mạo đó á, mấy đứa tôi từng giới thiệu trước đây đều xách dép không kịp. Tôi mà trẻ lại ba mươi tuổi thì chẳng đến lượt mấy cô trẻ bây giờ đâu, tôi tự gả cho cậu ta luôn!"

Câu đùa cuối khiến Chu Quế Vân bật cười mắng: "Bà có muốn thì người ta cũng phải thèm bà đã chứ!"

Mấy cô con dâu Triệu Ái Anh, Triệu Ái Phượng và Tô Chỉ Nhu cũng không nhịn được cười. Còn mấy anh em Giang Thủ Hải, Giang Thủ Đào, Giang Thủ Hà thì đã lên núi kiếm củi từ sớm để chuẩn bị cho mùa đông, không có nhà.

Thấy không khí đã thoải mái, bà mối Trương mới nhấp một ngụm nước đường ngọt lịm: "Thật đấy, tôi không đùa đâu. Tôi không nhìn bằng con mắt bà mối mà nhìn bằng con mắt mẹ vợ đấy. Chàng trai như Hàn Thế Quốc, tôi đảm bảo bà Quế Vân nhìn thấy là ưng ngay. Tôi mà có con gái là gả luôn, sính lễ không cần cũng được, bù thêm tiền cũng cam lòng!"

"Bà nói quá rồi đấy." Triệu Ái Phượng cười nói.

"Đúng thế, bù thêm tiền? Chưa thấy người mẹ nào như bà, bà định hại con gái mình đấy à?" Triệu Ái Anh cũng phụ họa. Sính lễ có thể ít một chút, chứ bù thêm tiền thì nghe thảm hại quá, con gái nhà ai mà phải làm thế?

"Không quá chút nào!" Bà mối Trương vội vàng: "So với Hàn Thế Quốc, thằng nhóc nhà họ Vương kia chẳng có cửa nào cả. Chiều cao bình thường, mặt mũi bình thường, ở cơ quan cũng chỉ là chân chạy việc chứ quan chức gì đâu!"

"Nhưng Hàn Thế Quốc đã là Tiểu đoàn trưởng rồi, tiền đồ rộng mở vô cùng!"

"Lại có chị gái ở khu tập thể Huyện ủy, sau này có giải ngũ cũng chẳng lo thiếu chỗ sắp xếp tốt!"

"Tôi nhìn tướng cậu ta là biết sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Thiển Thiển mà gả qua đó là số hưởng phúc!"

"Lần này các bà cứ nghe tôi, sắp xếp một buổi gặp mặt đi. Tôi lấy danh dự mấy chục năm làm mối ra đảm bảo, nếu các bà không ưng Hàn Thế Quốc, từ nay tôi bỏ nghề luôn!"

Chu Quế Vân nghe đến chức Tiểu đoàn trưởng đã ưng bụng lắm rồi, lại thấy bà mối thề thốt như vậy thì càng thêm dao động. Năm đó cô út Giang chẳng phải cũng vội vàng về nhà ngoại định hôn cho cháu gái vì sợ người khác cướp mất đó sao?

Bà chưa kịp lên tiếng thì cô con dâu cả Triệu Ái Anh đã hỏi xoáy vào trọng tâm: "Mấy bà mối các bà miệng lưỡi dẻo lắm. Nói nãy giờ mà chưa thấy bảo cậu ta bao nhiêu tuổi? Già quá thì tốt mấy chúng tôi cũng không lấy đâu."

"Không già, không già chút nào, năm nay mới hai mươi sáu." Bà mối Trương nhanh nhảu.

Chu Quế Vân lúc này mới lên tiếng với giọng điệu kén chọn của một người mẹ vợ: "Hai mươi sáu rồi cơ à? Thế là hơn Thiển Thiển nhà tôi tận sáu tuổi, hơi cách biệt nhỉ."

"Sáu tuổi là vừa đẹp bà ơi, đàn ông lớn tuổi một chút mới biết thương vợ chứ." Bà mối Trương thuyết phục: "Bà Quế Vân à, lần này bà phải tin tôi. Khắp mười phương tám hướng này không tìm đâu ra người thứ hai hợp với Thiển Thiển nhà bà hơn đâu. Chỉ có chàng trai xuất sắc như thế mới xứng với cô con gái xinh đẹp như tiên của bà thôi!"

Đúng là cái miệng bà mối, khen một câu là mát lòng mát dạ. Chu Quế Vân thực sự đã xiêu lòng, vốn dĩ hôm nay bà cũng định đi hỏi chuyện này mà. Tuy nhiên, ngoài mặt bà vẫn giữ vẻ bình thản.

"Hôm qua chú hai tôi mới hủy hôn với nhà họ Hàn xong..." Triệu Ái Anh và Triệu Ái Phượng hiểu ý mẹ chồng, thấy bà im lặng liền tiếp lời ngay.

Bà mối Trương thừa biết nỗi lo của nhà họ Giang, bà đã chuẩn bị sẵn bài vở: "Chuyện đó các bà cứ kê cao gối mà ngủ. Hôm qua tôi đến, bà Hàn đón tiếp nhiệt tình lắm, cũng đang sốt sắng lo chuyện vợ con cho con trai. Nghe bảo lần này Thế Quốc chỉ được nghỉ mười ngày, không có nhiều thời gian đâu. Mà cậu ta thì mắt cao hơn đầu, người bình thường không lọt vào mắt xanh đâu. Thế mà vừa nghe tôi nhắc đến Thiển Thiển nhà bà, mắt bà Hàn sáng rực lên, nắm chặt tay tôi hỏi có phải là cô giáo Giang dạy ở trường tiểu học trấn không?"
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6