Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Xuyên Nhanh: Cung Đấu? Tổng Tài? Cút Hết Cho Ta! (Bản Dịch)

Chương 1: Vị tướng quân "kẻ làm nền" bị vu oan [1]

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Ngươi nói ta được chọn? Cần phải đi thay đổi một số thế giới bất hợp lý?" Phương Tri Ý chỉ vào mặt mình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sinh vật không xác định đang vặn vẹo trước mắt.

"Đúng vậy, mời ký chủ chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên ngay bây giờ." Khối vật thể đen kịt kia phát ra một loại âm thanh khàn khàn.

"Ê ê? Đợi đã? Cái gì mà xuất phát luôn? Chương truyện hôm nay ta còn chưa bắt đầu viết, ngươi...!" Phương Tri Ý trước mắt tối sầm lại.

"Ký chủ lưu ý, tích phân khởi đầu là năm điểm, nếu nhiệm vụ không hoàn thành sẽ bị trừ năm điểm. Khi tích phân trở về số không, ký chủ sẽ chết, biến thành chất dinh dưỡng cho Chủ Thần."

"Cái điều khoản bá đạo gì thế này!"

"Tướng quân! Thư nhà gửi tới!" Một người mặc kháp giáp vội vã chạy vào.

Phương Tri Ý còn chưa kịp hoàn hồn, một cơn đau nhói từ trong não truyền đến, theo sau đó là một đoạn cốt truyện dài dằng dặc.

Phương Tri Ý, Trấn Bắc Đại Tướng quân của Hạ Quốc, phụ thân hắn chinh chiến nhiều năm cho Hạ Quốc, được Hoàng đế ban cho tước hiệu Định Viễn Công. Vì phụ thân tuổi già sức yếu, Phương Tri Ý liền tiếp quản gánh nặng này, thay thế vị trí tướng quân của cha. Hắn muốn năng lực có năng lực, muốn tướng mạo có tướng mạo.

Thế nhưng cốt truyện tiếp theo lại vô cùng khó hiểu.

Dưới trướng Phương gia có hàng chục vạn biên quân, vì cần thường xuyên đề phòng Man tộc ngoài quan ải, nên cơ bản ba năm Phương Tri Ý mới có thể về nhà một hai lần. Vì sức khỏe Hoàng đế ngày càng sa sút, các vị hoàng tử bắt đầu tranh giành ngôi báu, cũng chính lúc này, Liễu Cố Hạ xuất hiện.

Nàng là tiểu nữ nhi của Binh bộ Thượng thư, từ sau khi rơi xuống nước lâm trọng bệnh một trận thì tính tình đại biến. Nàng không chỉ thường xuyên cải nam trang chạy ra ngoài, thậm chí còn mở cửa tiệm kinh doanh trên phố. Phương Tri Ý hiếm khi về nhà thăm thân, lại tình cờ va phải nàng trên phố. Từ lúc đó, Phương Tri Ý đã bị nàng thu hút, tính cách dám yêu dám hận của cô gái này thực sự hiếm thấy.

Những ngày tiếp theo, Phương Tri Ý như bị ma nhập, ngày nào cũng đi tìm Liễu Cố Hạ. Hai người trò chuyện từ thơ từ ca phú đến triết học nhân sinh, những quan điểm và kiến giải độc đáo của Liễu Cố Hạ khiến Phương Tri Ý vô cùng khâm phục.

Phụ thân thúc giục Phương Tri Ý trở về Bắc Cương, bởi vì kinh thành hiện tại đang là mùa thu đầy biến động, các hoàng tử đều đang lôi kéo thế lực, Phương gia không muốn chọn phe, dứt khoát trốn đến Bắc Cương là tốt nhất.

Ngay khi Phương Tri Ý sắp đi, Liễu Cố Hạ đến tìm hắn, mở miệng liền nói Nhị hoàng tử nhất định có thể đoạt được đại vị, muốn Phương Tri Ý ủng hộ Nhị hoàng tử. Phương Tri Ý đã từ chối, chọn phe là một việc nguy hiểm, phụ thân hắn vốn không muốn Phương gia cuốn vào cuộc đấu tranh chính trị này.

Liễu Cố Hạ kéo tay Phương Tri Ý nói một tràng đạo lý lớn lao, nào là "mọi người bình đẳng", nào là "ghi danh sử sách". Phương Tri Ý không chú ý nàng nói gì, chỉ nhìn dáng vẻ chống nạnh của Liễu Cố Hạ mà cảm thấy rất đáng yêu.

Phương Tri Ý không đồng ý, nhưng ngay khi hắn rời kinh sắp tiến vào địa giới Bắc Cảnh, Liễu Cố Hạ cải nam trang lại tìm đến. Phương Tri Ý vô cùng kinh ngạc, phải biết rằng một cô gái chạy xa như vậy là rất nguy hiểm.

Tối hôm đó, Liễu Cố Hạ ôm một vò rượu tìm Phương Tri Ý đàm đạo, ngoài sáng trong tối đều nói Nhị hoàng tử là minh quân này nọ, sau khi uống say cư nhiên lại nhào vào người Phương Tri Ý. Phương Tri Ý đành phải ôm nàng ngủ cả đêm mà không cởi áo.

Sáng sớm hôm sau, Phương Tri Ý liền sai người hộ tống nàng về kinh.

Nhưng hai tháng sau, Liễu Cố Hạ gửi thư tới, trong thư bày tỏ tình cảm với Phương Tri Ý, nói rằng sau khi về tâm trí đều là hắn thế này thế nọ. Phương Tri Ý nào đã từng thấy lời đường mật lộ liễu như vậy, cuối cùng hoàn toàn luân hãm, lập tức biểu thị ủng hộ mọi hành động của nàng, lần sau về kinh sẽ đến nhà cầu hôn.

Có sự ủng hộ của Phương gia, Nhị hoàng tử nhanh chóng đứng vững gót chân. Lão Hoàng đế vừa băng hà, Nhị hoàng tử liền đăng cơ. Trong thời gian đó Phương Tri Ý về kinh, Liễu Cố Hạ lại nói hiện tại tiên đế mới mất, bọn họ không thể thành thân lúc này. Phương Tri Ý cũng thấy đúng, trong lòng càng thêm yêu thích cô gái biết tiến biết lui này.

Cứ như vậy, Phương Tri Ý lần nữa trở lại Bắc Cương, lại nhận được thư nhà báo tin phụ thân qua đời, hơn nữa trong triều có lời đồn rằng Phương Tri Ý hắn có lòng phản nghịch, nhưng đã bị Tân đế đè xuống. Đồng thời Liễu Cố Hạ cũng gửi thư, nói hy vọng sau này hắn có thể ở lại kinh thành, để gần nàng hơn.

Phương Tri Ý không nghĩ ngợi nhiều liền quyết định về kinh, một là lo liệu tang lễ cho phụ thân, hai là chủ động giao nộp binh quyền, ba là cầu xin Tân đế ban hôn cho mình và Liễu Cố Hạ.

Thế nhưng sau khi trở về mới phát hiện, cái chết của phụ thân có uẩn khúc. Điều tra kỹ mới thấy là do di nương của nhị phòng hạ độc, nhưng nhị phòng đã giết người diệt khẩu kẻ hạ độc, không để lại chút chứng cứ nào. Cộng thêm việc nhà di nương có quan hệ rất tốt với Tân đế, nên Phương Tri Ý nhất thời không có cách nào. Việc bàn giao binh quyền diễn ra thuận lợi, Tân đế cũng ban cho hắn một chức quan, nhưng khi hắn nhìn thấy Liễu Cố Hạ nép mình trong lòng Tân đế, cả người hắn đều ngây dại.

Từ đó, Phương Tri Ý bắt đầu quyết tâm làm một quyền thần. Hắn điên cuồng kết bè kết phái, đấu tranh chính trị, thành công đưa toàn bộ mạch nhị phòng hạ độc phụ thân lên đoạn đầu đài. Thế nhưng khi định trả thù Tân đế vì đã cướp đi người thương, hắn mới biết, hóa ra tất cả những gì hắn làm đều có Tân đế đứng sau đẩy thuyền, mượn tay hắn để tiêu diệt toàn bộ những quan viên không nghe lời.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6