Nguyên văn: một cách nói uyển ngữ trong truyện Trung Quốc để chỉ cảnh ân ái, chuyện phòng the.
Nguyên văn PO văn: trong ngữ cảnh của tiểu thuyết mạng, cụm từ này thường chỉ những truyện có nội dung người lớn, nặng về tình dục.
Khoảnh khắc sau, ánh mắt Lâm Thính lại lướt sang nơi khác, tựa hồ cái nhìn thoáng qua Đoạn Linh khi nãy chỉ là vô tình, chẳng mang theo ý niệm gì.
Chẳng rõ vì lẽ gì, Đoạn Linh chợt dừng chân, chỉ đứng nhìn, không tiến thêm bước nào.
Đoạn Hinh Ninh nghe tiếng chạy tới, lướt qua hắn, lo lắng nhìn Lâm Thính, thấy sắc mặt nàng không tốt liền hỏi: "Có phải nơi nào khó chịu không?"
Lâm Thính nhận thấy không ít ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, nàng chợt ý thức được phản ứng vừa rồi của mình quá mức, khá là thu hút sự chú ý. Thế là, nàng nghiêng người thì thầm vào tai Đoạn Hinh Ninh vài câu.
Chỉ thấy mày Đoạn Hinh Ninh dần giãn ra, cuối cùng đỡ Lâm Thính ngồi xuống chiếu.
Sau đó, Đoạn Hinh Ninh liền gọi nha hoàn đi nấu một bát canh Thược Dược Cam Thảo. Bởi vì Lâm Thính, để tránh khiến nàng nghi ngờ, đã nói dối một chút, áy náy nói rằng chân mình bị chuột rút nên mới đột nhiên đứng bật dậy như vậy.
Vốn dĩ Đoạn Hinh Ninh đã khuyên Lâm Thính rời tiệc đến sương phòng nghỉ ngơi, nhưng nàng lại nhất quyết đòi ở lại.
Vì sự kiên trì của Lâm Thính, Đoạn Hinh Ninh lầm tưởng nàng để tâm đến mình, không muốn làm hỏng hứng thú trong ngày sinh thần của nàng. Trong lúc nàng không hề hay biết, Đoạn Hinh Ninh lại tự mình suy diễn một phen, cảm động liên hồi, cuối cùng lùi một bước.
Canh Thược Dược Cam Thảo có thể làm dịu triệu chứng chuột rút. Đoạn Hinh Ninh từng uống khi cơ thể không khỏe, nên muốn mang đến cho nàng dùng thử, không quên dặn dò: "Nếu còn bất kỳ chỗ nào không thoải mái, nhất định phải nói cho ta biết đấy."
Lâm Thính gượng cười lấy lại tinh thần, miễn cưỡng giả vờ như không có chuyện gì, đáp: "Được."
Chuyện này cùng lắm chỉ được xem là một khúc nhạc dạo nhỏ, không hề gây nên sóng gió quá lớn, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hứng thú của khách khứa. Họ lại tiếp tục hàn huyên, chén rượu giao bôi, trống kèn vang dội, ca múa thái bình.
Chuyện đã được giải quyết êm đẹp, Đoạn Linh tự nhiên chẳng cần thiết phải nán lại. Hắn trở về nam tiệc, ngồi vào chỗ của mình.
Vị trí của hắn vừa vặn nằm giữa khe hở của mấy tấm bình phong lớn. Chẳng biết có phải là ảo giác của Đoạn Linh hay không, nhưng hắn luôn cảm thấy một ánh mắt đang dõi theo bàn tay mình, ẩn chứa một ý vị khó lường.
Một đoạn thời gian khá dài sau đó, khách khứa nối gót nhau đến kính rượu làm thân. Đoạn Linh nâng chén uống cạn, thế mà ánh mắt kia vẫn còn đó, dẫu cho cảm giác tồn tại chẳng hề mạnh mẽ, thậm chí còn rất mờ nhạt, có lẽ là đã biết thu liễm hơn rồi.
Thế nhưng, hắn vẫn có thể kịp thời nhận ra, thậm chí còn có thể xác định được nó đến từ phương hướng nào.
Nhân lúc khách vừa kính rượu xong rời đi, hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn về phía khe hở bình phong. Từ góc độ này, số người có thể nhìn thấy chẳng nhiều, nhưng cũng không ít, tổng cộng có năm người, mà Lâm Thính lại nằm trong số đó.
Đoạn Linh khẽ lướt mắt qua bốn nữ tử còn lại, sau đó dừng lại trên khuôn mặt diễm lệ của Lâm Thính.
Nàng hai tay bưng bát canh Thược Dược Cam Thảo do nha hoàn mang đến, làn da trắng nõn bị làn hơi nóng bốc lên từ bát xông đến hơi ửng hồng, mi mắt cụp xuống, chuyên chú nhìn vào bát canh mà uống, chẳng hề ngó nghiêng bốn phía.
Ngược lại, nữ tử ngồi bên trái Lâm Thính lại thỉnh thoảng liếc nhìn tấm bình phong, cùng bạn bè bàn tán về những đường thêu tinh xảo trên đó, tuyệt nhiên không phải phàm phẩm, e rằng có giá mà không có chợ, vậy mà lại bị Đoạn gia tùy tiện dùng làm vật che chắn.
Còn Lâm Thính, sau khi uống cạn bát canh Thược Dược Cam Thảo Đoạn Hinh Ninh chuẩn bị cho mình, liền bắt đầu dùng bữa.
Nàng chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái.
Đoạn Linh từ từ đặt chén rượu xuống, xoay người đi, chẳng còn nhìn nữa. Hắn ung dung đối phó với đám công tử thế gia kia. Đối phương cố ý bàn chuyện quan trường, muốn thăm dò khẩu khí, nhưng hắn lại kín như bưng.
Hạ Tử Mặc cũng nâng chén rượu bước tới, ỷ mình là thế tử, chen lấn đẩy những người khác ra, căn bản chẳng màng đến việc làm như vậy thật vô phép tắc. Hắn ta sảng khoái cười lớn: "Đoạn công tử, ta kính ngươi một chén!"
Đoạn Linh hai tay nâng chén.
Trên đình viện treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ rực, quang ảnh giao thoa. Hắn diện mạo như ngọc, đôi mắt hàm tiếu càng thêm vài phần diễm lệ: "Là ta nên kính ngươi một chén mới phải. Đa tạ ngươi hôm ấy đã cứu xá muội tại Nam Sơn Các."
Hạ Tử Mặc khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng lại một chút, gần như không thể nhận ra. Hắn ngửa đầu uống cạn, rồi chợt dùng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy để hỏi: "Chuyện của Tạ gia... liệu có thật sự không thể cứu vãn được nữa rồi sao?"
Đoạn Linh sắc mặt không đổi, bình thản đáp: "Ngươi hẳn biết Thánh Thượng kiêng kỵ điều gì mà."
Kết bè kết phái, mưu lợi riêng.
Trong đầu Hạ Tử Mặc lướt qua cụm từ ấy, rồi lại thoáng hiện lên dung mạo tưởng chừng hiền từ của đương kim Thánh Thượng. Song, thiên hạ này nào ai chẳng biết người mang tính đa nghi, trong mắt không thể dung chứa một hạt cát nhỏ nào?
Ánh nến đỏ dịu dàng chiếu rọi đỉnh đầu Hạ Tử Mặc, hoàn toàn nhuộm đỏ khuôn mặt nghiêng của hắn. Rượu vào đến cổ họng vừa lạnh buốt lại vừa cay nồng. Hắn hỏi: "Khi nào?" Thánh Thượng định khi nào thì ra tay với Tạ gia?
Hai người họ kẻ hỏi người đáp, tuy có vài vấn đề nói ra chẳng mấy rõ ràng, nhưng cả hai bên đều lòng dạ hiểu thấu.
Đoạn Linh không bỏ lỡ ánh mắt bất nhẫn ẩn sâu trong đáy mắt Hạ Tử Mặc, nhưng hắn chẳng thể nào hiểu được. Hắn nói ra một thời điểm chính xác: "Một ngày sau."
