Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Yêu Em Khi Đã Muộn (Dịch)

Chương 9: Có rất nhiều người thích Ôn Mạn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Ôn Mạn cũng nhìn thấy họ, cô lập tức lấy thực đơn che mặt, thầm nghĩ trong lòng: Dính vào Khương Duệ, quả nhiên không đáng tin!

Nhưng Khương Duệ lại chỉ sợ Cố Trường Khanh không nhìn thấy mình.

Cậu ta chủ động chào hỏi: “Anh Trường Khanh.”

Cố Trường Khanh nhìn thấy cậu ta, đang định lên tiếng thì ánh mắt khựng lại: cô gái ngồi đối diện Khương Duệ, dù có che mặt anh ta cũng nhận ra ngay đó là Ôn Mạn.

Cố Trường Khanh cau mày: Tại sao Ôn Mạn lại đi cùng Khương Duệ?

Khương Duệ đặc biệt tốt bụng giải thích cho anh ta nghe: “Ôn Mạn nhờ ba tôi giúp cô ấy lo vụ kiện, tôi đang hỏi cô ấy về tình hình vụ án đây.”

Đàn ông đều rất nhạy bén, chỉ vài ba câu của Khương Duệ đã khiến Cố Trường Khanh đoán ra được tâm tư của cậu ta.

— Khương Duệ thích Ôn Mạn, đây là đang tuyên chiến với anh ta!

Cố Trường Khanh cười khẩy: “Khương Duệ, cậu tốt bụng thế cơ à?”

Anh ta lại quay sang nói với Ôn Mạn: “Cô mà tin nó thì có ngày bị bán đi rồi còn giúp nó đếm tiền đấy.”

Linh cảm của phụ nữ khiến Hoắc Minh Châu bất an, cô ta hỏi: “Cố Trường Khanh, anh quen cô ấy à?”

Cô ta vừa hỏi, không khí lập tức trở nên kỳ lạ.

Ôn Mạn thấy khó xử vô cùng.

Cố Trường Khanh đang định nói vài lời khó nghe thì Khương Duệ khẽ cười.

Cậu ta nói với Hoắc Minh Châu một cách nghiêm túc: “Ôn Mạn là bạn của tôi, anh Trường Khanh đương nhiên là quen biết rồi! Chị dâu nhỏ, chị cứ yên tâm một trăm phần trăm đi, anh Trường Khanh chung thủy với chị lắm đấy!”

Nói đến câu cuối, cậu ta liếc nhìn Cố Trường Khanh, trong mắt ánh lên vẻ chế giễu.

Sắc mặt Cố Trường Khanh rất khó coi, anh ta đưa Hoắc Minh Châu đến một bàn khác ngồi xuống.

Đợi họ đi rồi, Khương Duệ mới nói với Ôn Mạn: “Thành phố B lớn như vậy mà cũng gặp được, Ôn Mạn, lần sau tôi nhất định sẽ chọn một nơi không thấy mặt Cố Trường Khanh, để cô khỏi phiền lòng.”

Ôn Mạn gọi món xong, nhẹ nhàng nói: “Không cần phải cố tình né tránh, chia tay rồi chẳng lẽ tôi phải trốn anh ta cả đời sao? Hơn nữa, người làm sai cũng đâu phải là tôi.”

Khương Duệ khẽ nhíu mày.

Cậu ta đột nhiên nói: “Tôi vào nhà vệ sinh một lát, lát nữa món lên cô cứ ăn trước đi.”

Ôn Mạn không chút nghi ngờ.

Khương Duệ rời đi, cô lấy điện thoại ra liên lạc với mấy vị phụ huynh để xác nhận lại lịch học.

10 phút sau Khương Duệ vẫn chưa quay lại, Ôn Mạn đang thấy kỳ lạ thì từ phía nhà vệ sinh của nhà hàng vang lên tiếng hét của một người phụ nữ… Nhà hàng cao cấp lập tức trở nên hỗn loạn.

Khương Duệ và Cố Trường Khanh đã động tay động chân, nguyên nhân không rõ.

Lúc Ôn Mạn nhìn thấy hiện trường, trên tường và dưới sàn đều dính máu, Cố Trường Khanh mặt mày âm trầm nhìn chằm chằm vào Khương Duệ.

Một giờ sau, hai người đàn ông và hai người phụ nữ ngồi trong đồn cảnh sát. Khương Duệ và Cố Trường Khanh bị buộc tội ghen tuông đánh lộn gây rối trật tự.

Hoắc Minh Châu gọi điện thoại, giọng nũng nịu khóc lóc: “Anh… Cố Trường Khanh đánh nhau với người ta, bọn em đang ở đồn cảnh sát. Anh, anh mau tới đi! Huhu… Cố Trường Khanh bị thương hơi nặng.”

Đầu óc Ôn Mạn ong lên một tiếng, hỗn loạn.

Cái gì, Hoắc Thiệu Đình sắp tới sao?

Hoắc Minh Châu cúp điện thoại.

Trong mắt cô ta chỉ có Cố Trường Khanh, cô ta đau lòng xử lý vết thương cho anh ta: “Khóe miệng rách cả rồi!… Khương Duệ, cậu ra tay nặng quá rồi đấy!”

Trên mặt Khương Duệ cũng có một vết bầm.

Cậu ta đau đến mức la oai oái, vẻ mặt vô tội phàn nàn: “Anh ta ra tay còn ác hơn đấy chứ? Chẳng qua chỉ cười nhạo anh ấy là đồ sợ vợ, vậy mà anh ấy đã đối xử với tôi như thế!”

Hoắc Minh Châu lập tức cảm thấy ngọt ngào, cô ta trách móc vị hôn phu của mình: “Khương Duệ là người một nhà, anh đánh nhau với cậu ấy thành ra thế này, để cô Ôn cười chê vô ích, anh bảo Khương Duệ làm sao mà theo đuổi người ta được nữa?”

Cố Trường Khanh rút một điếu thuốc, châm lửa, vừa hút vừa nhìn Khương Duệ với vẻ mặt âm trầm.

Thằng nhãi này chỉ giỏi giả vờ!

Trong khu vực hút thuốc của nhà hàng, nó đã khiêu khích mình thế nào chứ?

“Anh Trường Khanh, anh và Ôn Mạn chia tay rồi, em theo đuổi cô ấy anh không phản đối chứ?”

“Em không theo đuổi thì người khác cũng sẽ theo đuổi thôi!”

“Anh không thể đứng núi này trông núi nọ được.”



Cố Trường Khanh cười lạnh.

Ha! Đúng là đã xem thường Khương Duệ rồi!

Ôn Mạn không biết những chuyện này, cô chỉ sợ lát nữa Hoắc Thiệu Đình tới, cô sẽ chạm phải vảy ngược của anh.

Cô thân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng, không dám đắc tội với anh!

Ôn Mạn muốn tìm cơ hội chuồn đi, nhưng Khương Duệ cứ lèo nhèo bên cô: “Ôn Mạn, lát nữa cô còn phải đưa tôi đến bệnh viện, mặt mũi tôi bị thương thế này, ngày mai còn dám gặp ai nữa?”

Ôn Mạn đau đầu kinh khủng!

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân vang lên, Ôn Mạn vô thức ngẩng đầu.

Là Hoắc Thiệu Đình.

Anh ăn mặc rất lịch lãm, một bộ vest thủ công kiểu Anh cổ điển, hoàn hảo như một nam thần bước ra từ tạp chí.

Sau khi vào, anh không hề nhìn về phía này, cứ thế đi thẳng đến nói chuyện với chú cảnh sát.

“Tôi đến để bảo lãnh cho Khương Duệ và Cố Trường Khanh.”

Đối phương biết thân phận của anh nên rất khách sáo đưa cho anh một điếu thuốc: “Luật sư Hoắc, chuyện nhỏ thế này mà phải phiền đến anh, thật ngại quá! Chủ yếu là do hai vị này ghen tuông đánh nhau, ảnh hưởng thực sự không tốt.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6