Phù Nguyệt cúi mắt, không nhìn hắn nữa.
Quý Ngọc Trạch không nói nhiều, xoay người bước về phía Phật đường.
Phù gia không ở kinh thành, bọn họ không quản ngại đường sá xa xôi ngàn dặm đến đây, một là để viếng tang Quý lão thái thái, hai là vì Phù Chính Lâm định vào kinh diện thánh, bẩm báo tình hình nơi mình cai quản trong những năm gần đây.
Quý phu nhân nhiệt tình khoản đãi, nhất quyết giữ bọn họ ở lại, nói rằng dịch trạm dù sao cũng có chỗ chăm sóc không chu toàn.
Phù Chính Lâm từ chối không được, đành phải đồng ý.
Trong nháy mắt, màn đêm đã buông xuống, ánh trăng chan hòa, bầu trời điểm đầy những vì sao lấp lánh, tựa như đang len lén nhìn trộm nhân gian.
Gió thổi bay tấm rèm sa trong đình, Quý Ngọc Trạch ngồi trên ghế đá điểm trà.
Hắn đã sớm thay tang phục, một thân bào phục trắng như tuyết, viền áo thêu hoa văn lá trúc thanh u, càng tôn lên dáng vẻ cao ráo tú nhã, không vướng bụi trần, toát ra khí chất cô độc thanh cao như sương tuyết.
Quý Ngọc Trạch nhấc chén trà, rót nước trà vào tách, hơi nóng lượn lờ bốc lên.
Hắn khẽ mở môi, nhấp một ngụm, hương trà tràn ngập khoang miệng, trước đắng sau ngọt.
Mọi cử chỉ đều tao nhã như một bức tranh.
Tiểu Tần đứng bên bàn, đã theo Quý Ngọc Trạch nhiều năm nên nắm rất rõ thói quen của lang quân nhà mình. Cứ đến tối, hễ có thời gian là hắn lại thích tự mình pha trà.
Đều đặn đến mức bất thường.
Tiểu Tần vốn tưởng hôm nay là tang lễ của Quý lão thái thái, lang quân sẽ hủy việc điểm trà. Nhưng khi thấy cảnh tượng trước mắt, hắn mới nhận ra là mình đã nghĩ nhiều rồi.
Đột nhiên, tai Tiểu Tần khẽ động, hắn quát ra ngoài đình: “Kẻ nào?”
Phù Nguyệt lúng túng vén rèm sa bước vào, ngượng ngùng đến mức các ngón chân cũng phải cuộn tròn lại.
Nàng thật sự không cố ý, buổi tối ăn hơi nhiều nên bị tích thực, có chút không thoải mái, không ngủ được. Nàng đến phòng Phù Viện thì thấy đèn đã tắt, bèn nghĩ đến cái đình cách sương phòng không xa để đi dạo một chút.
Bởi vì ma ma trong Quý phủ từng nói nếu cảm thấy buồn bực thì có thể đi dạo bất cứ đâu, không cần câu nệ.
Quý phủ rất lớn, ban đêm sợ lạc đường, cũng sợ làm phiền người khác nên nàng không dám đi lung tung, Phù Nguyệt chọn nơi gần nhất, vạn lần không ngờ sẽ gặp phải Quý Ngọc Trạch.
Dù có muốn tiếp cận làm thân, thì phận nữ nhi như nàng, giữa đêm hôm khuya khoắt thế này cũng không phải lúc. Nàng vừa định rời đi thì đã bị phát hiện.
Mà khoan, nửa đêm đến đình uống trà ư?
Nàng cảm thấy có chút kỳ lạ.
Tiểu Tần lờ mờ nhớ ra ban ngày đã gặp người này, nhưng không biết thân phận của nàng, bèn cau mày hỏi: “Ngươi là?”
Chưa đợi Phù Nguyệt trả lời, Quý Ngọc Trạch đã đặt chén trà xuống, những ngón tay thon dài đặt trên mặt bàn đá mát lạnh, gõ nhẹ từng nhịp, nhìn nàng, môi khẽ nhếch lên.
Đôi mắt lưu ly của hắn phản chiếu ánh trăng và bóng hình nàng, không hiểu sao lại ánh lên vài phần kỳ quái.
Ngọn đèn dầu bị gió thổi qua, ánh sáng trong đình tối đi một chút.
Ánh mắt Phù Nguyệt bất giác rơi trên người Quý Ngọc Trạch, chỉ thấy thần sắc hắn vẫn như thường, ôn nhuận lễ độ: “Phù nhị nương tử.”
Nàng tỏ vẻ bình tĩnh bước đến trước mặt Quý Ngọc Trạch: “Quý lang quân.” Nghe vậy, biết hai người quen nhau, Tiểu Tần lặng lẽ lùi lại một bước.
Quý Ngọc Trạch ung dung đứng dậy, thấy nàng nhìn chén trà trên bàn, bèn hỏi: “Phù nhị nương tử muốn dùng trà chăng?”
Nàng xua tay, nói thật: “Không có, ta chỉ là khó ngủ nên ra ngoài đi dạo thôi.”
Hắn lặng lẽ nhìn đôi môi hồng phấn của nàng đang mấp máy, trước khi Phù Nguyệt nhìn sang, hắn đã quay đầu nhìn Tiểu Tần đang ra dấu, rồi khẽ cười: “Vậy Phù nhị nương tử cứ tự nhiên.” Thái độ không nóng không lạnh.
Nói xong, Quý Ngọc Trạch đi vòng qua nàng, ra khỏi đình.
Phù Nguyệt nhìn bóng lưng thanh mảnh dần đi xa, thân thể căng cứng mới thả lỏng đôi chút, thầm nghĩ, chắc là không để lại ấn tượng xấu gì đâu nhỉ.
Quý Ngọc Trạch bước trên con đường lát đá xanh, đi qua những hành lang quanh co, xuyên qua con đường nhỏ điểm xuyết núi non, cuối cùng đến một Phật đường.
Nơi đây thanh tao tĩnh mịch, đèn nến cổ kính. Đây là nơi hắn thường đến, rất ít người quấy rầy.
Hoàn toàn khác với sự tráng lệ của Quý phủ, bài trí trong Phật đường rất đơn giản, một pho tượng Phật, một chiếc bồ đoàn, một cái bàn thấp, một hàng kinh thư, nhìn qua là thấy hết.
Trên tường còn treo một bức hoạ Phật bằng da người được vận chuyển từ Ca Tỳ La Vệ quốc, thần thái vô cùng nghiêm nghị, cứng nhắc.
Chẳng hề giống vẻ từ bi muốn phổ độ chúng sinh, mà nhìn kỹ lại, ngược lại có vài phần giống như ác quỷ dưới địa ngục, lấy ái hận sân si của con người làm thức ăn để xoa dịu chính mình.
Ấy thế mà người đời lại vô điều kiện tín phụng nó.
Quý Ngọc Trạch ngắm nhìn một lúc, một tay cầm một cuộn kinh văn, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bức hoạ Phật bằng da người, rồi đột nhiên nhìn sang Tiểu Tần, hỏi: “Trước đây ta ít khi gặp người của Phù gia, là người kinh thành sao?”
Tiểu Tần tuy chưa gặp Phù Nguyệt, nhưng cũng có nghe qua về Phù gia, biết rằng Quý lão thái thái quá cố có ơn với Phù Chính Lâm, nhưng hai nhà qua lại không nhiều.
Vậy mà tình nghĩa chưa bao giờ phai nhạt đi một chút nào.
Mỗi dịp lễ tết, Phù gia đều cử người mang những vật phẩm kỳ lạ đến Quý phủ, cứ qua lại như vậy, cũng khiến hạ nhân nhận quà chú ý.
“Bẩm lang quân, Phù gia không ở kinh thành, cũng không thường đến Quý phủ. Nhưng đúng là từng chịu ân huệ của lão thái thái.”
Quý Ngọc Trạch không hỏi thêm nữa, dường như chỉ là tiện miệng hỏi một câu. Hắn ngồi xuống, mở kinh văn, lấy giấy Tuyên, cầm bút chép kinh.
Dưới ánh đèn mờ ảo, không thể nhìn rõ thần sắc của hắn.
Mấy ngày sau, Phù Nguyệt dần thích nghi với thân phận này. Nàng vừa trang điểm chải chuốt xong, đẩy cửa ra thì hai nha hoàn mặc áo dài gấm màu trắng tố cúi người hành lễ.
