Sống động như thật.
Khiến người xem có cảm giác như đang thực sự ở đó.
Máu tươi nhuộm đỏ bộ lông, bụng nó nhô lên, hẳn là đang mang thai, đôi mắt ướt át của nó gắt gao nhìn chằm chằm người cầm cung trên lưng ngựa, tựa như đang cầu xin tha thứ.
Tiểu Tần thấy Quý Ngọc Trạch đã nhìn hồi lâu, không khỏi tò mò trên tranh có gì, bèn liếc mắt nhìn qua mấy lần.
Xem xong, cổ họng Tiểu Tần tức thì hơi khô lại, cảm thấy có chút máu me. Hơn nữa, một bức tranh vẽ con hoẵng sắp chết thì có gì đáng xem chứ?
Nghe Quý phu nhân nói, bức tranh này là do Phù gia Đại nương tử vẽ.
Tiểu Tần nhớ lại Phù Viện mà mình đã gặp ở Thanh Phong Viện của Quý phu nhân ngày hôm qua, nhớ rằng nàng có dung mạo dịu dàng, cử chỉ toát lên phong thái của một tiểu thư khuê các, giống như một đóa hoa được nuôi dưỡng trong nhà, chưa từng bước chân ra khỏi cửa.
Đúng lúc này, Phù Nguyệt cùng Phù Viện đi tới trúc đình.
Tiểu Tần thấy hai người tới, liền gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, cúi người hành lễ, ôn hòa nói: “Kính chào hai vị nương tử.”
Quý Ngọc Trạch không gấp bức tranh lại, ánh mắt liếc thấy động tác hành lễ của Tiểu Tần, đoán là người đã tới, bèn thong thả ngước mắt lên.
Hắn thấy Phù Nguyệt cũng ở đây, chân mày bất giác khẽ nhíu lại.
Phù Viện mắt sắc, liếc mắt một cái liền nhận ra bức tranh mình vẽ vào đầu xuân năm nay, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, nàng buông tay Phù Nguyệt ra, tiến lên phía trước xem xét cẩn thận.
“Đây không phải là?”
“Phu nhân biết lang quân thích tranh, tình cờ có được tác phẩm này của Phù Đại nương tử, cảm thấy rất hay nên đã cho người mang tới.” Tiểu Tần đáp.
Dân phong ở Đại Lương khá cởi mở, nam nữ ra ngoài cùng nhau ngắm hoa thưởng nguyệt, ngâm thơ đối đáp là chuyện thường tình, huống chi là bàn luận về tranh vẽ.
Nhưng Phù Viện từ nhỏ đã sống ở chốn thôn dã, suy nghĩ không hoàn toàn giống với các lang quân, nương tử ở kinh thành, vẫn chưa quen ở riêng với một nam tử không thân thuộc.
Vì vậy nàng mới kéo Phù Nguyệt đi cùng.
Có muội muội ở bên cạnh, lại thêm sở thích vẽ tranh và ham muốn trao đổi kinh nghiệm, Phù Viện dần dần cũng cởi mở hơn nhiều.
Nhưng tuyệt không có ý gì khác, càng không có nửa phần mập mờ.
Phù Nguyệt thầm thấy may mắn vì ở góc bên cạnh có đặt bánh quế hoa tỏa hương thơm ngọt ngào và một tách trà nhỏ, nếu không chắc nàng đã buồn chán đến mức phải ngồi cạy móng tay.
Nàng cắn một miếng bánh, nhấp một ngụm trà, tay chống cằm, lơ đãng nhìn cảnh vật bên ngoài đình, thỉnh thoảng bên tai lại vẳng đến một giọng nói trong trẻo, lành lạnh.
Bản thân nàng không phải đang “nằm thẳng”, định không làm gì cả, mà là đang âm thầm suy tư, phân tích tình hình hiện tại.
Nam chính của nguyên tác vẫn chưa xuất hiện, Phù Viện tạm thời chưa có người trong lòng. Dựa theo hiệu ứng hào quang của nhân vật chính, nam nữ chính sẽ tự hút lấy nhau, có lẽ nàng sẽ không thích Quý Ngọc Trạch.
Bỗng nhiên, âm thanh trong đình đột ngột dừng lại.
Phù Nguyệt nhận ra có gì đó không đúng, tay đang rót trà khựng lại, nàng nghiêng đầu nhìn, thấy bọn họ đang nhìn về phía mình.
Nàng vội vàng nuốt xuống miếng bánh quế hoa trong miệng, cổ họng khô khốc, suýt chút nữa thì bị nghẹn.
Phù Viện đặt bút xuống, trên mặt nở nụ cười cưng chiều, vừa dùng tay vỗ lưng nàng, vừa dùng tay còn lại rót trà: “Ăn từ từ thôi, không có ai tranh với ngươi đâu.”
Phù Viện đợi Phù Nguyệt uống xong trà, lấy khăn tay ra, cẩn thận lau đi vụn bánh trên khóe miệng nàng, động tác vô cùng dịu dàng.
Biểu cảm của Phù Nguyệt cứng đờ, ban nãy nàng hoàn toàn không biết mình bị dính vụn bánh, những người ở đây chắc chắn đều đã thấy hết rồi. Ánh mắt nàng bất giác liếc về phía Quý Ngọc Trạch.
Hắn chỉ thản nhiên nhìn cảnh này, cũng không để lộ ra cảm xúc gì đặc biệt.
Thấy vậy, Phù Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, dời tầm mắt đi, cười gượng nhận lấy chiếc khăn từ tay Phù Viện rồi tự mình lau, không thể tránh khỏi việc lau phải cánh môi, khiến nó ửng đỏ lên không ít.
Bởi vì nàng ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ đỏ cạnh lan can, còn Phù Viện thì đang đứng.
Chỉ cần hơi nhấc tay lên, ống tay áo bằng lụa mỏng liền từ trên trượt xuống, rủ tới nửa cổ tay trắng như tuyết.
Phù Nguyệt không để ý, chỉ muốn mau chóng lau cho sạch.
Quý Ngọc Trạch đợi nàng làm xong mọi việc, mới lên tiếng hỏi Phù Viện: “Phù Đại nương tử, xin thứ cho ta mạo muội, có thể cho ta hỏi vì sao ngươi lại vẽ bức tranh này không?”
Phù Viện không ngờ hắn sẽ hỏi câu này, nàng ngẩn ra một lúc.
Nhưng rất nhanh sau đó, nàng liền nói: “Đây là cảnh ta tận mắt nhìn thấy, cảm thấy nó vô cùng đáng thương nên đã vẽ lại, hy vọng người xem tranh có thể nảy sinh vài phần thương cảm.”
Phù Nguyệt nghe vậy bèn nghển cổ qua xem, nhìn ngang nhìn dọc cũng không thấy có cảm giác gì đặc biệt, bèn khôn ngoan lựa chọn không xen vào.
Quý Ngọc Trạch cong mắt, nụ cười như có như không, lại nhìn con hoẵng nhỏ kia một lần nữa, bàn tay trắng nõn mềm mại khoan thai cuộn bức tranh lại, giọng nói hơi trầm xuống.
“Vậy, con hoẵng trong tranh cuối cùng ra sao?”
“Người đi săn chính là bạn cũ của ta, hắn đã đồng ý với ta là sẽ thả nó đi.”
Ai cũng biết, săn bắn đầu xuân khó tránh khỏi việc có động vật phải chết.
Nhưng con hoẵng nhỏ kia đang mang thai, Phù Viện nhìn không đành lòng nên đã ra tay can thiệp, sau khi về phủ liền dựa vào trí nhớ để vẽ lại.
Hắn gật đầu, nhưng chỉ nói: “Phù Đại nương tử thật lương thiện.”
Phù Viện mỉm cười, lòng vẫn canh cánh chuyện cầu phúc ngày mai: “Quý lang quân, ngày mai giờ nào chúng ta bắt đầu xuất phát đến Kim Sơn Tự?”
“Giờ Tỵ đi.” Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi đưa ra thời gian, “Có tiện không?”
Phù Nguyệt thầm thở phào, cuối cùng cũng có thể xen vào một câu, nàng “ừm” một tiếng: “Được ạ.”
