Chiếc xe buýt cũ kỹ dừng lại trước bia giới hạn của thôn Bình Hà, Sư Bồng Bồng bước xuống xe.
Trước mặt cô là một ngôi làng tựa sơn hướng thủy, từ trên núi đến ngoài thôn đều được bao phủ bởi những cánh rừng trúc bạt ngàn. Hơi sương buổi sáng vẫn chưa tan hết, lãng đãng bao phủ khắp nơi, môi trường tự nhiên ở đây thực sự rất tốt.
Thôn Bình Hà và các huyện trấn lân cận thực chất chỉ cách tỉnh lỵ - thành phố Tây Lạc chưa đầy hai giờ lái xe, nhưng vì xung quanh nhiều núi non, đi lại bất tiện nên kinh tế luôn lạc hậu. Những năm gần đây, nhờ chính sách vực dậy nông thôn mà đường cao tốc mới được thông suốt, tình hình mới dần khá khẩm hơn.
Sư Bồng Bồng vừa tốt nghiệp năm nay, vì chuyên ngành quá kén người nên con đường tìm việc không mấy thuận lợi. Ngay từ vòng nộp hồ sơ trực tuyến, cô đã bị các công ty lớn thẳng thừng từ chối. Cuối cùng, cô miễn cưỡng vào làm tại một công ty đại lý đặc sản tên là Thực phẩm Phúc Hi.
Ban đầu thỏa thuận là làm vận hành thương mại điện tử, không ngờ công ty tuy nhỏ nhưng công việc lại cực kỳ "linh hoạt". Chẳng mấy chốc, vì thiếu nhân lực mà cô bị yêu cầu kiêm luôn cả mảng kinh doanh.
Đầu năm, công ty lấy danh nghĩa hỗ trợ nông dân để xin quỹ hỗ trợ từ chính phủ, đổi lại công ty phải giúp các thôn trấn lạc hậu tiêu thụ nông sản, và thôn Bình Hà chính là một trong những đối tượng hỗ trợ đó.
Chuyến đi này của Sư Bồng Bồng là để ký kết hợp đồng hợp tác chi tiết với thôn Bình Hà.
"Vất vả cho cô quá, sáng sớm đã phải đi đường xa thế này." Một người phụ nữ búi tóc củ tỏi, tầm ba mươi tuổi bước ra đón, "Tôi là Ôn Diệu, phụ trách công tác vực dậy thôn Bình Hà, lát nữa cô có bất kỳ thắc mắc nào về thôn đều có thể hỏi tôi."
"Chào chị." Sư Bồng Bồng vội vàng bắt tay cô ấy.
"Cô Sư trông trẻ quá nhỉ." Ôn Diệu có vẻ hơi bất ngờ, "Chắc là mới đi làm không lâu đúng không?"
"Cũng tạm ạ." Sư Bồng Bồng khẽ ho một tiếng, mỉm cười, "Được nửa năm rồi ạ."
Ôn Diệu: "..."
Thế chẳng phải là vừa tốt nghiệp sao.
Thực ra cũng dễ hiểu, thôn Bình Hà là một nơi nhỏ bé, đặc sản không có danh tiếng, lợi nhuận lại chẳng cao, thực chất là một công việc cực nhọc mà chẳng béo bở gì. Mấy "lão làng" kinh nghiệm đa phần đều không muốn tiếp nhận, nên đẩy thẳng cho lính mới ở tầng đáy chuỗi thức ăn thôi.
Dù có chút thất vọng nhưng Ôn Diệu vẫn nhiệt tình tiếp đón: "Cô Sư đi theo tôi, trước tiên tôi dẫn cô đi tham quan xưởng sản xuất đồ tre của thôn chúng tôi nhé."
Thôn Bình Hà nhiều trúc, địa phương trước đây có rất nhiều thợ đan lát, lưu truyền không ít kỹ nghệ đan tre độc đáo. Tiếc là vì không kiếm được tiền nên thanh niên không mặn mà học, nhiều kỹ thuật đang đứng trước bờ vực thất truyền.
Năm ngoái khi Ôn Diệu đến đây làm cán bộ cắm bản, cô thấy tay nghề tốt thế này mà bỏ thì phí quá, nhưng muốn vực dậy cũng không dễ, làm sao mở rộng đầu ra là một bài toán khó.
Sư Bồng Bồng không quá để tâm đến việc mình bị đẩy việc. Là lính mới nơi công sở, tài nguyên trong tay cô rất hạn chế, vì vậy cô rất trân trọng từng sản phẩm được giao. Suốt dọc đường, cô chăm chú nghe Ôn Diệu và dân làng giới thiệu, cẩn thận chụp rất nhiều ảnh, kết quả lại có chút bất ngờ thú vị.
Tay nghề của thợ đan lát ở đây thực sự tinh xảo, các sản phẩm như thúng, giỏ, ghế tre đều rất chắc chắn và bền bỉ. Dân phong cũng rất thuần hậu, không vì cô là người ngoài ngành mà lừa dối, ai nấy đều thật thà giảng giải về sản phẩm. Nhiều người nghe nói cô lặn lội từ Tây Lạc tới còn nhiệt tình dúi vào tay cô ít măng khô và thịt hun khói tự làm.
Đến khi tham quan xong cả thôn, tay Sư Bồng Bồng đã xách không xuể, cô cảm thán: "Mọi người nhiệt tình quá."
"Chứ còn gì nữa, hồi tôi mới về đây cũng được bà con giúp đỡ nhiều lắm." Ôn Diệu đồng cảm, rồi chuyển chủ đề, nửa đùa nửa thật hỏi: "Còn cô, nãy giờ xem một vòng rồi, cô thấy đồ của chúng tôi thế nào, có tiềm năng bán chạy không?"
"Sản phẩm không có vấn đề gì." Sư Bồng Bồng nói thật lòng, "Chỉ là trong số khách hàng hợp tác hiện tại của chúng tôi không có ai kinh doanh mảng này, nên trước mắt chỉ có thể bán online."
Ôn Diệu thoáng thất vọng: "Vậy sao..."
Cô đã tìm hiểu trước về công ty Phúc Hi, biết rằng mảng kinh doanh chính của họ là offline, cửa hàng trực tuyến chỉ là phụ trợ, doanh số rất bình thường.
Sư Bồng Bồng có ấn tượng tốt với Ôn Diệu, thấy cô ấy lo lắng, cô suy nghĩ một chút rồi tiết lộ một chút tin tức: "Chị cũng không cần quá lo lắng, nói thật với chị, livestream Miêu Trảo gần đây đang làm một chuyên đề hỗ trợ nông nghiệp, tôi đã xin được một vị trí đề xuất cho hạng mục nhỏ. Lưu lượng của Miêu Trảo chắc chị cũng biết rồi đấy, bán chạy bùng nổ thì hơi khó, nhưng doanh số cơ bản thì vẫn đảm bảo được."
"Thật sao? Vậy thì tốt quá!" Mắt Ôn Diệu sáng rực lên, "Cô Sư, lần này trông cậy cả vào cô đấy!"
"Đâu có, đây là việc đôi bên cùng có lợi mà." Sư Bồng Bồng cười híp mắt.
Bàn xong việc chính, Ôn Diệu dắt ra một chiếc xe điện nhỏ, chở Sư Bồng Bồng đến một quán ăn nông gia dưới chân núi. Trên đường đi, cô ấy vẫn không quên quảng bá: "Cô đừng nhìn thôn Bình Hà nhỏ bé, môi trường ở đây thì khỏi phải bàn, không thua kém gì mấy khu nghỉ dưỡng 'oxy rừng' đâu. Núi Ngọc Kiên năm ngoái còn được bình chọn là Phúc địa thứ 73 thiên hạ đấy, tiếc là chưa nổi tiếng lắm..."
Sư Bồng Bồng: ?
Không phải chứ, Đạo gia tổng cộng chỉ có 72 Phúc địa thôi mà!
Cô nhịn không được hỏi: "Ai bình chọn thế ạ?"
Ôn Diệu cười hì hì: "Thì là ban quản lý thôn chúng tôi chứ ai."
Sư Bồng Bồng: "..."
Giỏi thật, đúng là kiểu "thấy sang bắt quàng làm họ"!
Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn đề xuất truyện mới cho admin qua boxchat. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua boxchat hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.