Gả Cho Đệ Đệ Của Người Trong Lòng (Dịch FULL)
Dung Ngọc Phù da trắng như tuyết, dung mạo trời sinh xinh đẹp.
Một lần ngoài ý muốn, nàng bị kẻ xấu bắt cóc khi đang ở trong chùa. May thay, Thế tử phủ Quốc công – Bùi Cẩn Hành – đi ngang qua kịp thời cứu nàng.
Hai người vừa gặp đã đem lòng yêu mến, lại được song thân hai bên đồng ý, định ước nên duyên vợ chồng.
Không ngờ, ngay trước ngày thành thân, Bùi Cẩn Hành đột nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn rồi mất tích. Bùi gia đành đón Bùi Túc Châu – người vẫn luôn được nuôi dưỡng bên ngoài – trở về.
Hai người vốn là song sinh, nhưng năm xưa một đạo sĩ từng phán: “Một đứa khắc một đứa.” Bùi Cẩn Hành từ nhỏ bệnh tật triền miên, còn Bùi Túc Châu lại bị xem là quái thai.
Để che giấu việc Bùi Cẩn Hành mất tích, Bùi gia bất đắc dĩ để Bùi Túc Châu đóng vai người anh ốm yếu.
Cứ thế, Ngọc Phù mang theo bao mong đợi bước vào hôn lễ, nào ngờ đêm tân hôn, “Cẩn lang” ôn nhu như ngọc trong ký ức bỗng trở nên âm trầm lạnh lẽo.
Sau khi thành thân, Ngọc Phù giữ trọn bổn phận, tận tâm đóng vai một hiền thê lương mẫu. Thế nhưng ánh mắt phu quân nhìn nàng lại ngày một quái dị.
Cho đến một ngày, trong thư phòng của chàng, nàng bắt gặp hai người đàn ông giống hệt nhau.
Bùi Túc Châu từ khi sinh ra đã bị phán là mang tướng hung ác, số mệnh đầy tai ương. Người anh ruột vốn thể chất yếu ớt, mọi bất hạnh trong nhà đều bị đổ lên đầu hắn.
Hắn vốn tưởng cuộc đời âm u ấy sẽ kéo dài rất lâu, cho đến ngày khoác hỉ phục thay Bùi Cẩn Hành thành thân.
Khi khăn voan được vén lên, lộ ra gương mặt kiều diễm động lòng người.
Trong lòng Bùi Túc Châu chợt sinh ra một ý niệm xấu xa.
Hắn muốn chiếm đoạt tất cả của Bùi Cẩn Hành, bao gồm cả người phụ nữ trước mặt.
Cùng nàng bái đường là hắn, cùng nàng động phòng cũng là hắn. Ngay cả những đứa con sinh ra sau này, trong huyết mạch cũng chỉ chảy dòng máu của hắn – Bùi Túc Châu.
Đó chính là sự trả thù lớn nhất của hắn dành cho Bùi Cẩn Hành.
Bùi Túc Châu vốn cho rằng mình sẽ không yêu Ngọc Phù. Dù sao nàng yêu người anh trai của hắn toàn tâm toàn ý.
Thế nhưng về sau, khi thiếu nữ yếu đuối khóc lóc, cầu xin hắn buông tha, hắn lại dịu dàng lau nước mắt cho nàng, chậm rãi vuốt ve môi nàng, ôn tồn nói:
“Phù nhi, đừng khóc nữa, không tốt cho đứa trẻ trong bụng.”
Nghe vậy, nàng càng khóc dữ dội hơn.
Bùi gia có cặp song sinh:
Trưởng tử ôn nhu như ngọc, là khuôn mẫu của thế gia.
Thứ tử âm hiểm thâm trầm, là kẻ không thể lộ diện.
Ngọc Phù vốn tưởng mình gả cho Bùi Cẩn Hành sáng như trăng rằm, nào ngờ người ngày ngày kề cận lại là Bùi Túc Châu.
Ngày biết được chân tướng, nàng tuyệt vọng bất lực. Nhưng người đàn ông kia vẫn ung dung bình thản, đáy mắt đỏ thẫm vì cố chấp, dịu dàng vuốt ve gò má nàng.
Tất cả mọi thứ, hắn đều có thể nhường.
Duy chỉ có nàng.
Tuyệt đối không thể.
Một lần ngoài ý muốn, nàng bị kẻ xấu bắt cóc khi đang ở trong chùa. May thay, Thế tử phủ Quốc công – Bùi Cẩn Hành – đi ngang qua kịp thời cứu nàng.
Hai người vừa gặp đã đem lòng yêu mến, lại được song thân hai bên đồng ý, định ước nên duyên vợ chồng.
Không ngờ, ngay trước ngày thành thân, Bùi Cẩn Hành đột nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn rồi mất tích. Bùi gia đành đón Bùi Túc Châu – người vẫn luôn được nuôi dưỡng bên ngoài – trở về.
Hai người vốn là song sinh, nhưng năm xưa một đạo sĩ từng phán: “Một đứa khắc một đứa.” Bùi Cẩn Hành từ nhỏ bệnh tật triền miên, còn Bùi Túc Châu lại bị xem là quái thai.
Để che giấu việc Bùi Cẩn Hành mất tích, Bùi gia bất đắc dĩ để Bùi Túc Châu đóng vai người anh ốm yếu.
Cứ thế, Ngọc Phù mang theo bao mong đợi bước vào hôn lễ, nào ngờ đêm tân hôn, “Cẩn lang” ôn nhu như ngọc trong ký ức bỗng trở nên âm trầm lạnh lẽo.
Sau khi thành thân, Ngọc Phù giữ trọn bổn phận, tận tâm đóng vai một hiền thê lương mẫu. Thế nhưng ánh mắt phu quân nhìn nàng lại ngày một quái dị.
Cho đến một ngày, trong thư phòng của chàng, nàng bắt gặp hai người đàn ông giống hệt nhau.
Bùi Túc Châu từ khi sinh ra đã bị phán là mang tướng hung ác, số mệnh đầy tai ương. Người anh ruột vốn thể chất yếu ớt, mọi bất hạnh trong nhà đều bị đổ lên đầu hắn.
Hắn vốn tưởng cuộc đời âm u ấy sẽ kéo dài rất lâu, cho đến ngày khoác hỉ phục thay Bùi Cẩn Hành thành thân.
Khi khăn voan được vén lên, lộ ra gương mặt kiều diễm động lòng người.
Trong lòng Bùi Túc Châu chợt sinh ra một ý niệm xấu xa.
Hắn muốn chiếm đoạt tất cả của Bùi Cẩn Hành, bao gồm cả người phụ nữ trước mặt.
Cùng nàng bái đường là hắn, cùng nàng động phòng cũng là hắn. Ngay cả những đứa con sinh ra sau này, trong huyết mạch cũng chỉ chảy dòng máu của hắn – Bùi Túc Châu.
Đó chính là sự trả thù lớn nhất của hắn dành cho Bùi Cẩn Hành.
Bùi Túc Châu vốn cho rằng mình sẽ không yêu Ngọc Phù. Dù sao nàng yêu người anh trai của hắn toàn tâm toàn ý.
Thế nhưng về sau, khi thiếu nữ yếu đuối khóc lóc, cầu xin hắn buông tha, hắn lại dịu dàng lau nước mắt cho nàng, chậm rãi vuốt ve môi nàng, ôn tồn nói:
“Phù nhi, đừng khóc nữa, không tốt cho đứa trẻ trong bụng.”
Nghe vậy, nàng càng khóc dữ dội hơn.
Bùi gia có cặp song sinh:
Trưởng tử ôn nhu như ngọc, là khuôn mẫu của thế gia.
Thứ tử âm hiểm thâm trầm, là kẻ không thể lộ diện.
Ngọc Phù vốn tưởng mình gả cho Bùi Cẩn Hành sáng như trăng rằm, nào ngờ người ngày ngày kề cận lại là Bùi Túc Châu.
Ngày biết được chân tướng, nàng tuyệt vọng bất lực. Nhưng người đàn ông kia vẫn ung dung bình thản, đáy mắt đỏ thẫm vì cố chấp, dịu dàng vuốt ve gò má nàng.
Tất cả mọi thứ, hắn đều có thể nhường.
Duy chỉ có nàng.
Tuyệt đối không thể.
Nội dung đang triển khai
