“Không có gì to tát, chỉ là hai ngày nay trên Hậu Sơn thỏ rừng bỗng nhiên nhiều hơn. Tại hạ vừa mới lên núi lại bắt gặp mấy con…”
“Thật vậy sao?” Tiểu Ngọc mừng rỡ, vội vàng cắt lời Kim Phong: “Tối nay về ta sẽ thưa với gia phụ, bảo người ngày mai cũng lên núi. Kim Phong, cảm tạ ngươi, ngươi quả là một người tốt bụng!”
Những phụ nhân khác cũng xôn xao vui mừng, vài người đã nóng lòng muốn lập tức trở về gọi trượng phu nhà mình lên núi.
“Người tốt?”
Kim Phong thầm cười khổ trong lòng. Hai chữ này bất giác gợi lại những ký ức chua chát từ kiếp trước.
Y khó chịu gõ nhẹ lên đầu Tiểu Ngọc một cái: “Ý của tại hạ là, gần đây Hậu Sơn có thể có nguy hiểm, mấy ngày này các vị tốt nhất đừng đến đây hái rau dại nữa.”
“Nguy hiểm gì vậy?” Tiểu Ngọc chớp đôi mắt to tròn, ngơ ngác hỏi.
“Cô nương cũng biết Hậu Sơn vốn không có nhiều thỏ, nay lại đột nhiên xuất hiện nhiều như vậy. Tại hạ nghi ngờ trong rừng sâu đã có mãnh thú xuất hiện, đuổi bầy thỏ chạy về phía này.”
Kim Phong giải thích thêm: “Nếu suy đoán của tại hạ là đúng, các vị hái rau dại dưới chân núi sẽ rất nguy hiểm.”
“Thật sao?”
“Lừa các vị để làm gì?”
“Ta không tin, chắc chắn ngươi sợ chúng ta lên núi bắt thỏ, giành mất phần của ngươi nên mới cố ý nói vậy.”
Tiểu Ngọc bĩu môi, vẻ mặt đầy hoài nghi.
Sắc mặt những phụ nhân khác cũng không khác là bao, rõ ràng là không tin lời y.
Lời phải khó khuyên, y đã lên tiếng cảnh báo, nếu họ không tin thì cũng đành vậy.
Cứ thuyết phục mãi, bọn họ ngược lại sẽ cho rằng y cố tình nói chuyện giật gân, không muốn để người khác lên núi kiếm chác.
“Tùy các vị.”
Kim Phong liếc nhìn đám phụ nhân đang hưng phấn bàn tán, cõng con mồi quay gót rời đi.
Thấy Kim Phong thu hoạch được nhiều như vậy, Quan Hiểu Nhu mừng rỡ như một đứa trẻ, vuốt ve bộ lông đuôi sặc sỡ của con gà rừng mà yêu thích không nỡ buông tay.
Đây mới đúng là dáng vẻ của một thiếu nữ mười tám tuổi nên có.
Kim Phong rất vui trước sự thay đổi của Quan Hiểu Nhu, y mỉm cười hỏi: “Có đẹp không?”
“Đẹp lắm!”
Quan Hiểu Nhu gật đầu lia lịa.
“Vậy được, tối nay chúng ta làm thịt nó cải thiện bữa ăn!”
Kim Phong cười nói: “Lông vũ thì nàng cứ giữ lại.”
“Làm thịt sao?” Quan Hiểu Nhu ngẩn người: “Chúng ta không đem bán ư?”
“Gà rừng vặt lông rồi chỉ còn trơ xương, không mấy người muốn mua, cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, chi bằng chúng ta cứ nấu ăn.”
Kim Phong nói tiếp: “Cả hai chúng ta đều quá gầy, cần phải bồi bổ thật tốt, nếu không ta lấy đâu ra sức lực mà đi săn.”
Người đời sau ăn uống chú trọng mỹ vị, còn người thời này lại coi trọng thực tế. Khi mua thịt, ai nấy đều tranh nhau phần thịt mỡ, chẳng ai muốn thịt nạc, lại càng không ai chịu lấy xương sườn.
Gà rừng bán chẳng được mấy đồng, không bằng giữ lại tự mình ăn.
Chủ nhân cũ của thân thể này hơn một năm qua bữa đói bữa no, nền tảng sức khỏe quá kém, quả thực cần phải bồi bổ.
“Vâng ạ.”
Quan Hiểu Nhu bản thân không nỡ ăn đồ ngon, nhưng lại không đành lòng để Kim Phong chịu đói, liền ngoan ngoãn xách con gà rừng đi vào trong.
Chiều tối hôm đó, trong sân nhỏ, Quan Hiểu Nhu được ăn một bữa tối thịnh soạn nhất từ khi sinh ra đến giờ.
Hương canh gà thơm nồng nàn lan tỏa, cơm gạo trắng dẻo thơm được ăn thỏa thích, cuộc sống như thế này trước đây nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Nàng biết, tất cả những điều này đều do Kim Phong mang lại.
Ánh mắt nàng nhìn y cũng ngày một tha thiết và ỷ lại hơn.
“Sao cứ nhìn ta mãi thế? Mau ăn cơm đi!”
Kim Phong lại gắp một miếng thịt vào bát của Quan Hiểu Nhu: “Ăn nhiều vào một chút, ăn no rồi ta để cho nàng nhìn tùy thích.”
Nói xong, y còn nháy mắt trêu ghẹo nàng.
“Phu quân lại nói đùa…”
Quan Hiểu Nhu e thẹn liếc Kim Phong một cái, rồi lại gắp miếng thịt y vừa đưa cho nàng trả lại vào bát của y: “Chàng là trụ cột trong nhà, phải ăn nhiều thịt vào. Thiếp ăn cơm trắng cũng đã rất ngon rồi.”
“Chỉ là một miếng thịt gà thôi, có đáng để nhường qua đẩy lại vậy không?”
Kim Phong dứt khoát bưng cả nồi lên, đổ mấy miếng thịt vào bát Quan Hiểu Nhu: “Ngoài kia không phải còn có thỏ rừng sao, nếu chưa ăn đã thèm, ngày mai ta lại nấu chúng lên.”
“Thỏ rừng phải giữ lại bán lấy tiền. Ngay cả huyện lệnh đại nhân cũng đâu thể ngày nào cũng có thịt ăn?”
“Người ta thường nói ‘làm tri huyện ba năm, mười vạn tuyết hoa ngân’, đừng nói là huyện lệnh đại nhân, trong nha môn có khối người ngày nào cũng được ăn thịt.”
Kim Phong nói: “Ta sẽ cố gắng hết sức, tranh thủ sớm ngày để cho nàng có cuộc sống ngày nào cũng có thịt ăn.”
“Có thể ăn no đã là tạ ơn trời đất, ngày nào cũng ăn thịt thiếp không dám nghĩ tới.”
“Có gì mà không dám nghĩ? Nếu không phải trên núi có mãnh thú, sau này chúng ta sẽ không thiếu thịt ăn, đến lúc đó sẽ để cho nàng nhìn thấy thịt mỡ cũng phải phát ngán.”
“Mãnh thú? Mãnh thú gì vậy?”
“Ta cũng không rõ.”
Kim Phong lắc đầu, đem suy đoán của mình kể lại cho nàng nghe một lần.
“Phu quân, mấy ngày này chàng đừng vào núi được không?”
Quan Hiểu Nhu vội nắm lấy tay Kim Phong.
Nàng vừa mới tìm được một chỗ dựa vững chắc, lòng vô cùng lo sợ Kim Phong sẽ gặp chuyện bất trắc.
“Được, mấy ngày này không vào núi, ở nhà cùng nàng.”
Kim Phong mỉm cười đồng ý.
Gương mặt Quan Hiểu Nhu ửng hồng, chợt nàng như nhớ ra điều gì đó: “Phu quân, biểu tỷ cũng đang hái rau dại trên Hậu Sơn, không biết tỷ ấy có biết chuyện này không?”
“Biểu tỷ ư?”
Kim Phong khựng lại.
Những phụ nhân khác hái rau dại thường đi thành từng tốp, thong thả ung dung. Nhưng gia cảnh nhà Trương Mãn Thương khó khăn, có hai người tàn tật, hơn nửa khẩu phần lương thực hàng năm đều trông vào rau dại. Vì vậy, mấy người Lâm Vân Phương hái rau rất nhanh, những phụ nhân khác cũng không muốn đi cùng họ.
Buổi chiều quả thực y không nhìn thấy bóng dáng người nhà Lâm Vân Phương.
“Để lát nữa ta qua nhà Mãn Thương, báo cho biểu tỷ một tiếng.”
Ăn tối xong, Kim Phong đến nhà Trương Mãn Thương, nhưng chỉ có người vợ mới cưới của Mãn Thương ở nhà nấu cơm, còn Lâm Vân Phương, mẹ chồng và em chồng nàng vẫn chưa từ Hậu Sơn trở về.
Người khác ra sao Kim Phong không muốn bận tâm, nhưng Lâm Vân Phương từng đối xử tốt với y, y không thể làm ngơ không đoái hoài.
Y quay về nhà lấy cung nỏ, lại mang thêm một con dao phát củi, rồi đi thẳng lên Hậu Sơn.
Tam thẩm nhiều chuyện ở nhà bên cạnh vừa bưng bát cơm bước ra khỏi cửa đã trông thấy Kim Phong đi ra ngoài.
Không lâu sau, gần như cả thôn đều biết Kim Phong lại mang theo cây cung kỳ lạ kia lên Hậu Sơn.
Đám phụ nhân trong thôn vốn đã rục rịch, chỉ là còn đôi chút do dự, giờ thì hay rồi, tất cả lập tức nháo nhào cả lên.
“Ta biết ngay mà, tên Kim Phong đó chỉ dọa chúng ta thôi! Nói là có mãnh thú, vậy mà hắn dám lên núi vào lúc này sao?”
“Đúng là kẻ đọc sách, bụng dạ khó lường.”
“Ta thấy hắn không chỉ bụng dạ khó lường, mà còn lòng dạ hiểm độc! Dọa chúng ta thì thôi đi, còn bảo chúng ta mấy ngày đừng đi hái rau dại. Không hái rau dại, năm nay lấy gì mà ăn?”
“Đi! Các chị em về gọi nhà mình trượng phu lên Hậu Sơn! Thỏ rừng không thể để một mình hắn chiếm hết được!”
“Đúng vậy, nhân tiện tìm Kim Phong hỏi cho ra lẽ, xem hắn dựa vào đâu mà lừa gạt chúng ta!”...
Đám phụ nhân lòng đầy căm phẫn, người nào người nấy cơm cũng chẳng buồn ăn, vội về nhà gọi chồng, chuẩn bị lên Hậu Sơn săn thỏ, đồng thời tìm Kim Phong đòi một lời giải thích.
Lúc Kim Phong lên đến Hậu Sơn, trời đã nhá nhem tối. Mấy bóng người đang lúi húi cách bìa rừng không xa.
Kim Phong chạy tới xem, thì ra chính là Lâm Vân Phương, mẹ chồng và em chồng của nàng.
“Biểu tỷ, trời sắp tối rồi, sao các vị vẫn chưa về?”
“Mã đề đang mùa non, chúng ta tranh thủ lúc trời còn sáng hái thêm một ít.”
Lâm Vân Phương đưa mắt nhìn sang bên trái: “Mãn Thương đang đốn củi ở đằng kia, vẫn chưa đủ một xe, chúng ta đợi hắn một lát.”
Cách đó hơn trăm thước, bên rìa rừng có mấy bó củi khô, Trương Mãn Thương đang chất củi lên xe.
```
