Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Hàn Môn Nhập Thế (Bản Dịch)

Chương 9: Hay là phu quân nạp thiếp?

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Quan Hiểu Nhu vẫn luôn nấp sau cánh cửa, lén nhìn tình hình trong sân. Thấy Tạ Quang sắp ra tay, nàng lo lắng Kim Phong chịu thiệt, vội ôm chổi chạy ra.

Nàng siết chặt cán chổi bằng cả hai tay, chỉ thẳng vào Tạ Quang, giọng run run: “Ngươi... ngươi đừng qua đây, nếu không ta sẽ đánh ngươi!”

Tiểu viện bỗng chốc im bặt, rồi tất cả mọi người phá lên cười ầm ĩ.

Quả thật, dáng vẻ và lời nói của Quan Hiểu Nhu chẳng có chút uy hiếp nào, chỉ khiến người ta cảm thấy vừa đáng thương vừa buồn cười.

Ánh mắt Tạ Quang sáng rực lên, hắn cười một cách bỉ ổi: “Kim Phong, ngươi không muốn trả lương thực cũng được, để Quan Hiểu Nhu hầu hạ ta một đêm là xong. Phải biết rằng, mấy tiểu nương tử ở thanh lâu trên huyện, qua đêm cũng chỉ tốn hai mươi cân lúa mạch mà thôi…”

“Khốn nạn!”

Kim Phong có thể nhẫn nhịn đôi co với Tạ Quang, nhưng tuyệt không thể dung thứ việc hắn lăng nhục Quan Hiểu Nhu.

Chẳng đợi Tạ Quang dứt lời, y đã tung một cước, đạp thẳng vào ngực khiến hắn ngã chỏng vó.

“Kim Phong, ngươi dám đánh ta?”

Tạ Quang ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.

Bao năm qua, chỉ có hắn bắt nạt Kim Phong, còn y cùng lắm cũng chỉ dám chửi đổng vài câu chứ chưa bao giờ dám phản kháng.

Nào chỉ Tạ Quang, ngay cả đám thôn phụ đứng xem cũng không khỏi kinh ngạc. Đây là gã thư sinh trói gà không chặt mà họ vẫn biết hay sao?

“Chắc chắn là do ta sơ suất!”

Tạ Quang không phục, gầm lên một tiếng rồi đứng dậy xông tới.

Nhưng chỉ một thoáng sau, hắn lại bị đạp lăn ra đất.

Lần này, Kim Phong không cho hắn cơ hội, lao tới đấm đá túi bụi.

Tạ Quang mấy lần gượng dậy đều không thành, đành phải co người ôm đầu chịu trận.

“Đương gia, đừng đánh nữa!”

Quan Hiểu Nhu sợ Kim Phong lỡ tay đánh chết Tạ Quang, vội chạy tới can ngăn.

Tạ Quang thừa cơ lồm cồm bò dậy, chạy biến ra khỏi sân, đứng ngoài cổng gào lên: “Kim Phong, ngươi cứ chờ đấy, lão tử không tha cho ngươi đâu!”

“Phu quân, chàng không sao chứ?”

Quan Hiểu Nhu kéo Kim Phong vào nhà, lo lắng nhìn y từ trên xuống dưới, sợ y bị thương chỗ nào.

“Không sao cả. Loại du côn này, ta đánh được cả mười tên.”

Kim Phong thản nhiên đáp.

“Phu quân, hay là... chàng nạp thiếp đi?” Quan Hiểu Nhu đột nhiên lên tiếng.

“Nàng nói gì cơ?”

Kim Phong ngờ rằng mình nghe nhầm.

Mới thành thân chưa được hai ngày mà chính thất phu nhân đã khuyên phu quân của mình nạp thiếp ư?

“Thiếp nói, phu quân nên nạp thêm một nàng hầu.” Quan Hiểu Nhu nghiêm túc lặp lại: “Phu quân không có huynh đệ, huynh trưởng của thiếp cũng không thể giúp chàng được. Nếu chàng cưới một cô nương có nhiều huynh đệ, Tạ Bát Bì sẽ không dám bắt nạt chúng ta nữa...”

Ở cái thời đại mà tin tức truyền đi đều nhờ vào tiếng gọi, đi lại đều trông vào đôi chân này, một chuyến lên phủ huyện cũng mất cả ngày đường.

Trong thôn có tranh chấp, chỉ cần không đến mức án mạng, thường không ai báo quan mà đều tự mình giải quyết.

Mà cách giải quyết cũng vô cùng đơn giản: kẻ nào đông huynh đệ, nắm đấm kẻ nào cứng hơn, kẻ đó có lý.

Bởi vậy, ở chốn thôn quê này, nhà nào đông anh em trai, nhà đó có thể tung hoành khắp thôn.

“Nương tử ngốc, trong đầu nàng đang nghĩ gì vậy?”

Kim Phong bật cười, xoa nhẹ đầu Quan Hiểu Nhu: “Không cần sợ Tạ Quang, chỉ là một gã du thủ du thực mà thôi. Vừa rồi nếu không phải nàng cản ta lại, ta đã đánh chết hắn rồi!”

“Phu quân lại nói bừa, vừa rồi chàng ra tay nặng như vậy, lỡ đánh chết Tạ Quang thì phải ra quan đấy.”

“Trong lòng ta có chừng mực, sẽ không đánh chết hắn thật đâu.” Kim Phong đáp: “Loại vô lại này cũng như chó dữ, đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì phải đánh cho hắn khiếp sợ, để sau này không dám đến gây phiền phức nữa.”

“Nhưng thiếp nghe huynh trưởng nói, Tạ Bát Bì có không ít bè lũ du côn, đám vô lại trong thôn ta đều sợ hắn. Lỡ như hắn kéo bè kéo đảng đến đây thì phải làm sao?” Đôi mày thanh tú của Quan Hiểu Nhu khẽ chau lại: “Thiếp vẫn thấy phu quân nên cưới một tiểu thiếp có nhiều huynh đệ thì hơn.”

“Nương tử à,” Kim Phong cười, chỉ tay vào gian trong: “Nhà chúng ta chỉ có một chiếc giường, cưới tiểu thiếp về thì ngủ ở đâu?”

“Ngủ chung với nhau thôi ạ, nhà nào cũng vậy mà.”

Quan Hiểu Nhu đáp lại một cách thản nhiên.

Kim Phong nghe vậy bất giác nuốt nước bọt.

“Nếu phu quân thấy được, lát nữa thiếp sẽ sang hỏi biểu tỷ, xem trong thôn nhà ai có cô nương đông huynh đệ…”

“Thôi thôi, chúng ta cứ ăn no bụng trước đã, chuyện nạp thiếp để sau hãy bàn.”

Kim Phong vội ngắt lời Quan Hiểu Nhu: “Nàng mau nấu cơm đi, ta bôn ba cả buổi sáng, đói muốn lả đi rồi.”

Ăn cơm xong, trời vừa quá trưa, nhàn rỗi không có việc gì làm, Kim Phong lại mang theo cung nỏ lên núi.

Khi đi ngang qua chân núi, y thấy đám phụ nhân đang đào rau dại chỉ trỏ bàn tán, hiển nhiên chuyện y đánh Tạ Quang đã lan truyền khắp nơi.

Nếu bị đám phụ nhân này vây lại, nhất thời đừng hòng thoát thân, Kim Phong bèn rẽ sang một con đường mòn khác để lên núi.

Vốn dĩ y chỉ định đi dạo một vòng thử vận may, nào ngờ hôm nay con mồi lại nhiều đến lạ thường. Y còn chưa vượt qua ngọn núi đầu tiên đã bắn được bốn con thỏ rừng và một con gà gô.

Nếu không phải túi đã quá nặng không mang nổi, e rằng y còn có thể săn thêm được vài con nữa.

“Thỏ trên Hậu Sơn từ khi nào lại nhiều như vậy?”

Kim Phong không bị thắng lợi làm cho mờ mắt, ngược lại còn nhận ra có điều gì đó không ổn.

Thỏ rừng và gà gô vốn rất cảnh giác, không bao giờ tùy tiện đến gần khu vực có con người hoạt động. Việc chúng xuất hiện nhiều bất thường ở Hậu Sơn hôm nay rất có thể là do trong rừng sâu đã xuất hiện mãnh thú, buộc chúng phải liều mình chạy ra vùng ven.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Kim Phong chính là hổ.

Ở thời đại mà súng ống chưa xuất hiện, hổ gần như không có thiên địch, số lượng rất nhiều. Đặc biệt là tại đất Thục nhiều núi non này, nạn hổ hoành hành, hằng năm không biết bao nhiêu người phải mạng vong trong miệng cọp.

Triều đình tuy đã ra sức khuyến khích thợ săn diệt hổ, treo thưởng rất cao, nhưng phần lớn thợ săn lên núi cuối cùng đều trở thành mồi cho chúng.

Kiếp trước vì nhà, vì xe mà bán mạng làm việc, tuổi còn trẻ đã chết trong xưởng máy. Khó khăn lắm mới được ông trời cho cơ hội sống lại một lần, Kim Phong trở nên cẩn trọng hơn rất nhiều.

Phát hiện ra điều bất thường, y lập tức mang con mồi xuống núi.

Dưới chân núi, đám phụ nhân vẫn đang túm năm tụm ba đào rau dại.

“Có nên nhắc nhở họ không?”

Kim Phong trong lòng vô cùng đắn đo.

Nhắc nhở thì mọi chuyện cũng chỉ là phỏng đoán của y, không có chút bằng chứng nào.

Một con thỏ rừng trưởng thành có thể đổi được hơn mười cân gạo, ở cái thời buổi thường xuyên thiếu ăn này, sức hấp dẫn của nó lớn đến nhường nào ai cũng rõ.

Nếu để đám phụ nhân này biết trên Hậu Sơn bỗng dưng có nhiều thỏ và gà rừng, ngày mai có lẽ cả thôn sẽ đổ xô lên núi săn bắt.

Cứ như vậy, lỡ trên núi thật sự có mãnh thú, chẳng khác nào y đã hại họ.

Nhưng nếu không nhắc nhở, họ đào rau dại ở chân núi, vạn nhất mãnh hổ xuống núi thì cũng nguy hiểm không kém.

Kim Phong còn đang phân vân, Tiểu Ngọc đã dẫn một đám phụ nhân chạy tới, cười hì hì hỏi: “Kim Phong, xem ra thu hoạch khá lắm nhỉ, túi đã căng phồng rồi kìa. Mở ra cho chúng ta xem ngươi lại săn được gì nào?”

“Thôi kệ, việc cần báo ta cứ báo, tin hay không là chuyện của họ.”

Kim Phong hạ quyết tâm, mở túi đổ hết con mồi ra đất.

Tiểu Ngọc lập tức tròn xoe mắt.

Vừa rồi nàng chỉ trêu chọc Kim Phong, tưởng trong túi y đựng thứ khác, không ngờ tất cả đều là con mồi thật.

“Trời đất ơi, bốn con thỏ, một con gà gô!”

“Kim Phong, ngươi lên núi chưa được một canh giờ mà, sao đã săn được nhiều đồ tốt như vậy?”

“Hai ngày săn được sáu con thỏ, Tiểu Phong, ngươi sắp phát tài rồi đó!”...

Một đám phụ nhân đều hâm mộ đến mức hai mắt sáng lên.

“Kim Phong, làm thế nào mà ngươi săn được nhiều thỏ như vậy, có bí quyết gì không?”

Tiểu Ngọc níu lấy tay áo Kim Phong hỏi. Những phụ nhân khác cũng đều vểnh tai lên lắng nghe.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6